Chương 3 - Món Nợ Từ Bạn Cùng Phòng
Nhưng hôm nay tôi căn bản không hề ra đó, vậy là ai đã quẹt?
Tôi gọi điện ngay cho quán nail.
Nhân viên nghe máy ấp úng nửa ngày, cuối cùng cũng thừa nhận có người cầm thẻ của tôi đến làm dịch vụ.
Còn xin lỗi vì đã không xác minh chính chủ, đề nghị sẽ bồi thường cho tôi.
Vừa cúp điện thoại, tôi vẫn đang đoán xem rốt cuộc ai đã mạo danh dùng thẻ của mình.
Trương Nam đã dẫn theo hai cô bạn nhỏ của mình đẩy cửa ký túc xá bước vào.
Cô ta có lẽ tưởng tôi không có trong phòng.
Đứng giữa phòng, giơ tay ra, mười ngón tay được sơn màu mới tinh, lấp lánh kim tuyến.
“Các cậu xem kiểu ombre này làm thế nào? Tớ cố tình chọn màu này đấy.”
“Thứ Hai tuần sau dùng đi đón Thị trưởng, tuyệt đối sang trọng.”
Một cô bạn đứng cạnh tiến tới xem, giọng điệu đầy vẻ xu nịnh:
“Wow, Nam Nam, bộ này đẹp quá đi! Tốn không ít tiền đâu nhỉ?”
Trương Nam lật qua lật lại ngắm nghía đôi tay, khóe miệng nhếch lên tận trời: “Ba trăm sáu, không đắt lắm.”
Cô bạn còn lại đột nhiên hạ giọng:
“Nam Nam, nếu Lâm Hạ biết cậu lén lấy thẻ của cậu ấy đi làm nail… cậu ấy có giận không?”
Trương Nam bật cười một tiếng, giọng điệu kiêu ngạo:
“Nhà cậu ta giàu như thế, cho tớ tiêu một chút thì đã sao?”
“Với lại, cậu ta cũng chẳng dám giận đâu. Nhà trường đang cực kỳ coi trọng tớ, cậu ta mà dám chống đối tớ, thì cứ chờ mà nhận kỷ luật đi!”
“Vậy sao?”
Giọng tôi vừa cất lên, cả ba người ngay lập tức cứng đờ.
Tôi kéo rèm giường ra, giơ màn hình điện thoại đang ở sẵn giao diện quay số 110.
“Trương Nam, tớ đã cảnh cáo cậu rồi, không được sự đồng ý của tớ mà dám động vào đồ của tớ thêm một lần nào nữa, tớ sẽ báo cảnh sát đấy.”
04
Hai cô bạn của Trương Nam thấy vậy, người cứng đờ, vội đùn đẩy nhau chuồn mất.
Sắc mặt Trương Nam nhanh chóng trở lại bình thường, cô ta cười đầy vẻ bất cần:
“Lâm Hạ, không phải chỉ là hơn ba trăm tệ thôi sao? Có đến mức ấy không?”
Tôi mở mã nhận tiền WeChat lên, giơ điện thoại ra trước mặt cô ta:
“Được thôi, không đến mức, vậy cậu trả tiền cho tớ đi.”
Trương Nam không thèm để ý.
Cô ta vén tóc ra sau tai, ưỡn ngực lên:
“Lâm Hạ, cậu làm rõ cho tớ, tớ làm nail là để đón tiếp lãnh đạo thành phố, là đang lo nghĩ cho hình ảnh của trường.”
“Dù sao cậu cũng có tiền, cứ coi như đóng góp cho nhà trường đi.”
“Đến lúc đó, tớ sẽ nói tốt cho cậu vài câu trước mặt cô cố vấn học tập.”
Cô ta mở miệng ra là “cậu có tiền”, ngậm miệng lại là “dùng một chút thì sao”, còn cố tình nhấn mạnh ba chữ “cố vấn học tập”.
Cô ta nghĩ tôi sẽ sợ.
Tưởng tôi sẽ nhượng bộ.
Nhưng tôi lại đưa mã nhận tiền sát về phía trước: “Trả tiền, ba trăm sáu.”
Nụ cười trên mặt Trương Nam cuối cùng cũng tắt ngấm.
Giọng cô ta cao lên một quãng:
“Lâm Hạ, cậu quên mất cố vấn học tập đã nói chuyện với cậu rồi à? Tớ là sinh viên nghèo, tớ…”
Tôi không thèm nói nhiều nữa.
Ngón tay nhấn thẳng vào nút gọi.
Tút —— tút ——
Trương Nam trợn trừng hai mắt.
Cô ta lao vồ tới, giật phắt lấy điện thoại của tôi rồi cúp máy.
“Lâm Hạ, cậu điên rồi à?!”
Giọng cô ta the thé.
Sau đó cô ta lại khóc.
Vừa khóc, vừa bấm gọi cho cố vấn học tập:
“Cô ơi, cô mau đến đi, Lâm Hạ muốn báo cảnh sát bắt em…”
Đầu dây bên kia không rõ đã nói gì.
Trương Nam đưa điện thoại ra xa một chút, bật loa ngoài.
Giọng nói của cố vấn học tập từ loa vang lên, gay gắt và cáu bẳn:
“Lâm Hạ! Em bớt gây rắc rối cho tôi được không!”
“Tôi đã nói là đừng có đụng đến Trương Nam cơ mà! Còn có lần sau, chức lớp trưởng của em cũng đừng hòng giữ, cũng đừng nghĩ tới chuyện tốt nghiệp nữa!”
Cuộc gọi ngắt kết nối.
Trương Nam lau nước mắt, nhìn tôi, khóe miệng từ từ nhếch lên.
“Thấy chưa? Nhà trường rất coi trọng tớ.”
“Nếu cậu còn muốn tốt nghiệp, thì ngoan ngoãn mà phục vụ tớ đi.”