Chương 6 - Món Nợ Ngày Cá Tháng Tư

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Học sinh Lý Hàng, Vương Hạo lớp 12-2, có hành vi ác ý bắt nạt bạn học, coi thường nội quy kỷ luật nhà trường, tính chất cực kỳ nghiêm trọng. Sau khi hội đồng nhà trường nghiên cứu và quyết định, kỷ luật cảnh cáo nghiêm trọng hai em, ghi lỗi nặng vào hồ sơ, đồng thời phê bình công khai toàn trường.”

Sân trường im phăng phắc.

Tôi đứng trong hàng, nhìn hai nam sinh bình thường luôn vênh váo hung hăng kia cúi gằm đầu, bước chân rối loạn đi lên bục kiểm điểm.

Kỷ luật đó sẽ trở thành vết nhơ vĩnh viễn, lưu lại trong hồ sơ cá nhân của bọn họ.

Điều này cũng có nghĩa là trong kỳ thi đại học sắp tới, bất kỳ trường đại học hàng đầu nào có kiểm tra hồ sơ nghiêm ngặt đều sẽ trực tiếp từ chối nhận bọn họ.

Cuộc sống cuối cùng cũng khôi phục bình yên.

Không còn những trò trêu chọc ác ý, không còn những lời chỉ trỏ sau lưng.

Tôi dồn toàn bộ tinh lực vào việc chuẩn bị cho kỳ thi đại học.

13

Tháng sáu, kỳ thi đại học diễn ra đúng hẹn.

Phụ huynh chen chúc trong bóng râm, tay cầm quạt nan quạt không ngừng.

Tôi hít sâu một hơi, nắm chặt túi bút trong suốt trong tay, bước vào phòng thi.

Giám thị cầm túi đề thi được niêm phong đi lên bục giảng.

m thanh xé niêm phong trong phòng thi yên tĩnh vang lên đặc biệt rõ ràng.

Đề thi được truyền từng tờ từ hàng đầu đến tay tôi.

Tôi nhanh chóng lướt qua đề.

Những bộ đề luyện thêm từng chất thành đống trên bàn học, lúc này đều biến thành sự tự tin để lấy điểm.

Đặc biệt là bài lớn cuối cùng của đề Toán.

Trong bộ đề mật của trường trọng điểm thành phố bên cạnh mà cô chủ nhiệm tìm về, có một bài có hướng suy nghĩ cực kỳ tương tự.

Khi đó tôi đã làm đi làm lại trọn ba lần, khắc từng bước giải vào đầu.

Bây giờ, mạch giải hiện lên rõ ràng trong đầu.

Tôi không dừng lại, viết một mạch đến đáp án cuối cùng.

Ba ngày thi đại học trôi qua trong chớp mắt.

Tiếng chuông kết thúc môn tiếng Anh cuối cùng vang lên.

Giám thị thu bài.

Tôi đặt bút xuống, đậy nắp bút lại.

Khoảnh khắc bước ra khỏi phòng thi, một làn gió nhẹ thổi tới trước mặt.

Tôi nhìn bầu trời xanh thẳm, trong lòng bình yên vô cùng.

Ngày thứ ba sau khi kỳ thi kết thúc, tôi nhận được điện thoại của cô chủ nhiệm.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói có phần mệt mỏi của cô.

Ngày dự sinh của cô sắp đến, cô đang nằm viện chờ sinh.

Cô nói với tôi, cô nhờ người tìm cho tôi một công việc gia sư.

Đối phương là một học sinh lớp 8, nền tảng Toán và Vật lý hơi yếu.

Mức học phí theo giờ mà phụ huynh đưa ra cao hơn thị trường rất nhiều.

Tôi biết rõ đây là đãi ngộ cô cố ý tranh thủ cho tôi.

Học phí và sinh hoạt phí đại học vẫn luôn là gánh nặng trong lòng tôi.

Tôi đồng ý, ngay trong đêm sắp xếp lại các ghi chú trọng điểm của hai năm cấp hai.

Ngày hôm sau, tôi mang theo tài liệu ôn tập do mình tự soạn đến nhà học sinh đó.

Cả mùa hè, ngày nào tôi cũng đội nắng ra khỏi nhà.

Ngồi nửa tiếng trên chiếc xe buýt không có điều hòa để đi dạy.

Tôi tách lại từng điểm kiến thức cấp hai, từng chút một giảng cho đứa trẻ đó nghe.

Tối hôm nhận được tiền lương tuần đầu tiên, ánh đèn chợ đêm rất sáng.

Tôi mua một túi bánh mì mềm bà nội thích nhất, còn chặt nửa con vịt quay.

Về đến nhà, tôi đặt mấy tờ tiền mới tinh vào lòng bàn tay thô ráp của bà nội.

Hốc mắt bà đỏ lên.

Nước mắt đục ngầu trượt xuống gò má đầy nếp nhăn.

Tôi nắm lấy tay bà.

Tôi nói với bà rằng sau này chúng tôi sẽ không còn phải lo lắng vì tiền nữa.

Bà nội kéo tay tôi, cứ luôn miệng nói phải cảm ơn cô Triệu.

14

Buổi tối hệ thống tra điểm mở, tôi ngồi trong góc quán net.

Xung quanh toàn là tiếng gõ bàn phím và tiếng hò hét của những người chơi game.

Ánh sáng màn hình máy tính hắt lên mặt tôi.

Tôi nhìn chằm chằm vào trang tra điểm, nhập số báo danh và số căn cước.

Ngón tay dừng trên chuột rất lâu.

Lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

Bấm tra cứu.

Vì lượng truy cập quá lớn, trang web bị đơ vài giây.

Vòng tròn tải xoay hết vòng này đến vòng khác.

Tim tôi cũng đập thình thịch theo.

Ngay sau đó, một bảng điểm bật ra.

Điểm thi của thí sinh đã được che.

Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ đó, hốc mắt nóng lên.

Điện thoại trong túi rung lên.

Trên màn hình nhấp nháy tên cô chủ nhiệm.

Tôi nghe máy, còn chưa kịp mở miệng, giọng nói kích động của cô đã truyền tới.

“Đinh Phong Hoa, cô nhìn thấy điểm của em rồi!

“Em là thủ khoa khối tự nhiên của thành phố chúng ta!”

Ở đầu dây bên này, tôi gật đầu thật mạnh. Nước mắt cuối cùng trào ra.

Tôi nghẹn ngào nói với cô một câu cảm ơn.

Đầu tháng bảy, trường tổ chức cho học sinh lớp 12 tốt nghiệp quay lại trường điền nguyện vọng.

Trước bảng thông báo vây kín người.

Một bảng vinh danh màu đỏ khổng lồ được dán ở vị trí nổi bật nhất.

Tên của tôi xếp ở dòng đầu tiên, phía bên trái nhất.

Phía sau in ba chữ đen đậm: Đại học Thanh Hoa.

Xung quanh vang lên những tiếng xì xào.

Những người từng cười nhạo tôi sau lưng, lúc này đều nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng phức tạp.

Tôi không để ý đến bọn họ, đi thẳng đến phòng giáo vụ lấy tài liệu hồ sơ.

Ở ngoài rìa đám đông, tôi nhìn thấy Lý Hàng và Vương Hạo.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)