Chương 5 - Món Nợ Mười Lượng Bạc
“Chi Chi, là ta. Ta là Dương Tranh.”
“Ngươi là Dương Tranh!”
Ta sững sờ.
Lúc này ta mới nhớ ra, suốt thời gian qua mình chưa từng chủ động hỏi tên hắn.
Nhưng dung mạo của chàng đã thay đổi quá nhiều, ta căn bản không thể nhận ra.
Chàng nhìn ta, dịu dàng giải thích:
“Là ta, Chi Chi.”
“Vốn dĩ ta định xử lý xong mọi chuyện rồi đến kinh thành tìm nàng, không ngờ lại bị người khác ám toán, phải chịu thương tích.”
“Ngay từ lần đầu nhìn thấy nàng, ta đã cảm thấy vô cùng quen thuộc, nhưng không dám nghĩ nhiều.”
“Hôm qua ta tình cờ nghe người trong y quán gọi nàng là Hạ đại phu nên mới dò hỏi tên nàng. Chỉ là còn chưa kịp nói cho nàng biết, nàng đã muốn đuổi ta đi rồi.”
Ta có chút xấu hổ, vẻ mặt mất tự nhiên.
“Nếu là Dương Tranh ca ca, vậy chàng cứ ở lại đi.”
Sau khi ở lại, Dương Tranh càng thêm siêng năng.
Chàng giúp ta phơi dược liệu, nấu cơm, quét dọn nhà cửa, ngày nào cũng bận rộn không ngừng.
Khi biết ta không vui, chàng luôn lặng lẽ làm tốt tất cả mọi việc, chưa bao giờ nhiều lời.
Quan trọng hơn, chàng chưa từng tính toán ngân lượng với ta.
Chàng sẽ không nói mình làm những việc ấy thì ta phải trả bao nhiêu bạc.
Có chàng ở bên, cuộc sống của ta quả thật bớt nhọc nhằn và thoải mái hơn rất nhiều.
Nhưng dần dần, ta bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên.
Bởi vì chàng luôn lén nhìn ta.
07
Sau khi trở về vào đêm ấy, Thịnh Hoài Nam vẫn luôn cảm thấy bất an.
Đó là lần đầu tiên ta đuổi hắn đi.
Hắn cảm thấy ta rất khác thường.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ rằng ta thực sự sẽ rời đi.
Hắn cho rằng ta chỉ đang giận dỗi, hoặc muốn dùng cách này ép hắn cưới ta.
Ngày hôm sau, hắn phải ra ngoài làm việc.
Vốn định đi thẳng, nhưng sau khi nhìn về phía sân viện của ta, hắn vẫn quyết định đến xem ta trước.
Chưa đi được nửa đường, Thịnh phu nhân đột nhiên sai người mời hắn đến viện của nhị tiểu thư.
Thịnh Hoài Nam vừa bước vào, Thịnh phu nhân đã khóc lóc, cầu xin hắn mời thái y đến chữa bệnh cho nhị tiểu thư.
Thịnh Hoài Nam nói thẳng rằng với chức quan hiện giờ, hắn chưa có tư cách mời thái y.
Nhưng Thịnh phu nhân lại bảo hắn đến cầu xin tiểu thư phủ thừa tướng, Liễu Như Yên.
Liễu tiểu thư vẫn luôn có tình ý với hắn.
Không hiểu vì sao, vào lúc này Thịnh Hoài Nam lại nghĩ tới ta.
Hắn nghĩ với tính tình của ta, nếu biết hắn đến cầu xin Liễu Như Yên, người vốn ái mộ hắn, ta nhất định sẽ tức giận.
Ta đã tức giận đến mức nói muốn rời khỏi hắn. Nếu còn chọc giận thêm, e rằng sẽ càng khó dỗ dành.
Hắn vừa định lên tiếng từ chối thì nhị tiểu thư vẫn luôn nằm mê man trên giường đột nhiên mở mắt.
Nàng nhìn Thịnh Hoài Nam, yếu ớt nói:
“Mẫu thân, đừng làm khó ca ca. Chuyện cầu xin người khác, huynh ấy không làm được đâu.”
“Con không sao. Có thể chữa thành thế nào thì cứ chữa như vậy, dù sao cũng chẳng đến mức chết.”
Lời này lập tức khiến Thịnh Hoài Nam cảm thấy hổ thẹn.
Thịnh phu nhân nói đúng, đây là muội muội duy nhất của hắn, hắn phải cứu nàng.
Vì vậy, hắn không do dự nữa, trực tiếp đến phủ thừa tướng.
Tiểu thư phủ thừa tướng Liễu Như Yên rất vui khi thấy hắn đến.
Sau khi nghe lời thỉnh cầu, nàng lập tức đi tìm thừa tướng giúp đỡ.
Nhưng nàng dễ nói chuyện, thừa tướng lại không như vậy.
Thừa tướng nhìn hắn, ngoài cười nhưng trong không cười.
“Muốn ta mời thái y đương nhiên không có vấn đề. Nhưng bản tướng phải dùng lý do gì để mời thái y chữa bệnh cho muội muội của ngươi?”
“Thịnh thị lang, ngươi cảm thấy bản tướng nên nói với hoàng thượng thế nào về lý do mời thái y chữa bệnh cho muội muội ngươi?”
Lời đã nói đến mức này, Thịnh Hoài Nam đương nhiên hiểu ý.
Nếu đôi bên không có bất cứ quan hệ nào, hắn không thể ăn nói với hoàng thượng.
Hắn phải có quan hệ với tiểu thư phủ thừa tướng.
Vì muội muội, Thịnh Hoài Nam khom người nói:
“Không bao lâu nữa, gia mẫu sẽ đến phủ cầu thân. Hạ quan đa tạ thừa tướng đại nhân nâng đỡ, nhất định sẽ đối xử tốt với Liễu tiểu thư.”
Thừa tướng hài lòng vì hắn biết thời biết thế, vui vẻ bật cười.
Liễu Như Yên nghe thấy những lời này, ở sau bình phong xấu hổ đỏ bừng mặt.
Thái y nhanh chóng được mời đến.
Trong khoảng thời gian ấy, Liễu Như Yên thường xuyên ra vào Thịnh phủ.
Ở trong Thịnh phủ, nàng ta nghiễm nhiên bày ra dáng vẻ của nữ chủ nhân tương lai.
Nàng ta biết đến sự tồn tại của ta nên cố tình tìm Thịnh Hoài Nam, liên kết với đám người hầu vu oan cho ta.
Nhưng nàng ta không biết ta đã rời khỏi phủ.
Thịnh Hoài Nam vô cùng tức giận, gọi những người hầu gây chuyện đến tra hỏi.
Bọn họ đã sớm bị mua chuộc, lập tức làm theo lời chỉ dẫn của Liễu Như Yên, hắt toàn bộ nước bẩn lên người ta.
“Thiếu gia, tất cả đều là do Hạ cô nương sai chúng nô tài làm.”
“Hạ cô nương nói nàng ấy mới là đương gia chủ mẫu của Thịnh phủ, cho dù Liễu tiểu thư gả vào cũng chỉ có thể làm thiếp.”
“Nàng ấy còn nói Liễu tiểu thư phải suy nghĩ cho kỹ, đừng tranh giành với nàng ấy. Nếu không, nàng ấy có rất nhiều cách để xử lý Liễu tiểu thư.”
Trong mắt Thịnh Hoài Nam tràn đầy lửa giận.
Hắn đập mạnh bàn, ra lệnh cho tiểu tư thân cận: