Chương 2 - Món Nợ Mười Lượng Bạc
Sau đó, ta nhận được bức thư Dương Tranh phải nhờ người chuyển qua nhiều nơi mới đưa đến được.
03
Khi hoàn hồn trở lại, Thịnh Hoài Nam đã đi rất xa.
Ta không để ý đến hắn, trở về gian phòng tạp dịch nơi mình ở, thu dọn tất cả những thứ Thịnh Hoài Nam và phu nhân từng tặng.
Tất cả những thứ này đều đã bị bọn họ tính thành tiền.
Ta cũng đã trả sạch từng món một.
Hôm qua sau khi nghe ta nói tự nguyện rời đi, phu nhân lập tức trả thân khế cho ta, chỉ hận không thể để ta rời đi ngay trong ngày.
Nhưng nơi ta muốn đến là quê nhà Giang Nam.
Đường sá rất xa xôi.
Để bảo đảm không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ta phải chuẩn bị từ sớm.
Trước tiên, ta tìm một hiệu cầm đồ, bán đứt tất cả mọi thứ, đổi lấy mấy chục lượng bạc.
Sau đó ta đến con phố ăn vặt nổi tiếng tại kinh thành, mua những món trước kia mình rất muốn ăn nhưng lại không nỡ bỏ tiền ra mua.
Kẹo hồ lô, bánh hoa quế, bánh hạnh nhân…
Mỗi thứ ta đều nếm thử một lần, chỉ cảm thấy hương thơm lan đầy trong miệng.
Quả nhiên, không còn món nợ bịa đặt của Thịnh Hoài Nam, đến hơi thở cũng có thể mang theo vị ngọt.
Trước kia có lần xuất phủ, ta từng nói với Thịnh Hoài Nam rằng mình muốn nếm thử đồ ăn bên đường.
Hắn lập tức nghiêm mặt răn dạy:
“Đó đều là những thứ không thể bày lên bàn tiệc. Nàng muốn trở thành đương gia chủ mẫu của Thịnh phủ thì phải từ bỏ ham muốn ăn uống.”
“Sau này đừng nhắc lại những lời trẻ con như vậy nữa.”
Mắt ta đỏ lên, muốn nói rằng mình đã không chỉ một lần nhìn thấy nhị tiểu thư sai nha hoàn mua những món ấy về ăn.
Nhưng hắn hoàn toàn không nghe, quay người bỏ đi.
Ta sợ hắn tức giận, không cho mình trở về Thịnh phủ nên đành vội vàng đuổi theo.
Bây giờ, cuối cùng ta cũng có thể tự mua cho mình ăn.
Vừa ăn điểm tâm, ta vừa đi mua son phấn và một chiếc gương đồng cầm tay.
Khi còn ở Thịnh phủ, Thịnh Hoài Nam chưa bao giờ cho phép ta dùng những thứ này.
Hắn nói:
“Đương gia chủ mẫu của Thịnh phủ phải hiểu lễ nghĩa, biết thi thư. Tô son điểm phấn là việc làm của thiếp thất. Nàng muốn trở thành chủ mẫu Thịnh gia thì phải tuân thủ quy củ.”
Ta vô cùng tủi thân, rõ ràng phu nhân và tiểu thư đều trang điểm.
Thịnh Hoài Nam cũng biết những chuyện này nhưng chưa bao giờ lên tiếng.
Quy củ của hắn dường như chỉ nhằm vào một mình ta.
Trước kia, vì tuân thủ lời hứa với phụ thân, trong lòng vẫn còn chút mong đợi đối với hắn nên ta mới để ý đến những lời hắn nói.
Bây giờ ta đã sắp rời đi, những quy củ hắn đặt ra, ta hoàn toàn không cần quan tâm.
Ta chỉ cần bản thân được vui vẻ là đủ.
Ta ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh thẳm, hít sâu một hơi không khí trong lành, chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm.
Thật tốt.
Bây giờ ta vẫn đang sống rất tốt.
04
Trước khi trở về phủ, ta đặc biệt tìm một chủ thuyền, đưa trước tiền đặt cọc.
Ta đã định giờ xuôi về phương Nam ngay trong đêm.
Ta không thể chờ thêm được nữa, chỉ muốn nhanh chóng gặp lại Dương Tranh.
Trong thư, chàng nói năm ấy mình không chết mà chỉ bị trọng thương.
Đợi sau khi bình phục, chàng muốn trở về tìm ta nhưng lại phát hiện quê nhà đã bị nước lũ nhấn chìm.
Chàng bôn ba suốt nhiều năm mới dò hỏi được tin tức của ta.
Chàng nói quê nhà đã được dựng lại từ lâu, hiện giờ mọi thứ đều rất tốt. Khi nào có thời gian, ta có thể trở về thăm.
Nếu ta vẫn bằng lòng xuất giá, chàng thực lòng muốn cầu cưới ta.
Ta đã hồi âm, bảo chàng đợi ta tại quê nhà, ta sẽ lập tức trở về.
Sau khi trở về phủ, ta bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Sau đó, ta tìm thấy tín vật Thịnh Hoài Nam từng đưa.
Khi ấy hắn vừa được giải độc, nhìn ta và phụ thân bằng ánh mắt tràn đầy cảm kích.
Hắn lấy ra miếng ngọc bội này, trịnh trọng trao cho phụ thân ta.
Hắn hứa sẽ cưới ta, cả đời đối xử tốt với ta.
Suốt mười năm qua hắn tính toán với ta rất nhiều món nợ.
Nhưng miếng ngọc bội này có lẽ hắn đã quên, chưa từng tính thành ngân lượng.
Đến ta cũng suýt quên mất nó.
Bây giờ ta đã chuẩn bị rời đi, đương nhiên phải trả lại ngọc bội cho hắn.
Ta rời khỏi gian phòng tạp dịch, không biết từ lúc nào bên ngoài đã đổ mưa.
Trong màn đêm, những lớp mưa giăng kín khiến người ta không thể nhìn rõ phía trước.
Ta siết chặt ngọc bội trong tay, đi về phía thư phòng của hắn.
Giờ này Thịnh Hoài Nam hẳn đang xử lý công việc trong thư phòng.
Đến trước cửa, ta vừa định gõ thì đột nhiên nghe thấy tiếng của tiểu tư thân cận bên cạnh Thịnh Hoài Nam.
“Thiếu gia, năm nay người thực sự định cưới Hạ cô nương làm thê tử sao?”
Thịnh Hoài Nam bật cười. Trong giọng nói mang theo vẻ lười nhác cùng một chút giễu cợt.
“Đương nhiên sẽ cưới, nhưng không phải làm thê tử mà là làm thiếp.”
Tiểu tư kinh ngạc:
“Làm thiếp? Nhưng Hạ cô nương vẫn luôn cho rằng nàng ấy sẽ được gả cho người làm thê tử.”
Thịnh Hoài Nam không để tâm:
“Đó là do nàng ta tự cho là vậy. Nàng ta nghĩ thế nào thì có tác dụng gì? Sẽ chẳng có ai quan tâm.”
“Mười năm qua ta vẫn dùng món nợ ngân lượng để mài mòn tính tình nàng ta. Bây giờ tính tình cũng đã được mài giũa gần đủ, trong lòng nàng ta chỉ còn mong muốn được gả cho ta.”