Chương 4 - Món Hàng Đắt Giá Và Những Tình Huống Không Ngờ
“Mỗi ngày cửa hàng chúng tôi thu mua và gửi đi rất nhiều máy, nhất thời tôi không nhớ được.”
Tôi đứng bên cạnh, mở điện thoại.
“Có cần tôi giúp ông nhớ lại không?”
Ông Tần nhìn tôi, cười gượng gạo.
“Cô bé, trong ngành đồ cũ có rất nhiều máy cùng mẫu.”
Tôi không tranh cãi với ông ta.
Tôi đăng nhập trang quản lý thiết bị, bật chế độ mất máy rồi nhập thông tin màn hình khóa.
Vài giây sau, màn hình chiếc máy tính vừa được lấy lại từ trạm chuyển phát nhanh bên cạnh quầy sáng lên.
Trên nền đen hiện ra dòng chữ trắng.
“Máy tính này đã được chủ sở hữu đánh dấu là bị mất. Vui lòng liên hệ chủ sở hữu hoặc cảnh sát.”
m thanh cảnh báo vang lên liên tục.
Tất cả mọi người trong cửa hàng đều nhìn thấy rõ ràng.
Sắc mặt ông Tần lập tức thay đổi.
Cảnh sát nhìn ông ta.
“Bây giờ nhớ chưa?”
Ông Tần lau mồ hôi trên trán.
“Tôi… tôi nhớ rồi, tối qua có một nữ sinh đến bán.”
“Cô ấy nói đó là máy tính của mình, đang cần tiền gấp.”
“Tôi cũng đâu biết có vấn đề.”
Chu Vũ Vi lập tức lắc đầu.
“Không phải tôi!”
Cảnh sát hỏi ông Tần:
“Người bán có ở đây không?”
Ánh mắt ông Tần đảo một vòng, cuối cùng dừng trên người Chu Vũ Vi.
“Chính là cô ấy.”
Tiếng khóc của Chu Vũ Vi lập tức dừng lại.
Triệu Nghiên không thể tin nổi nhìn cô ta.
“Vũ Vi?”
Chu Vũ Vi lập tức hét:
“Ông ta nói dối! Ông ta muốn đẩy trách nhiệm cho tôi!”
Ông Tần cuống lên.
“Tôi nói dối gì?”
“Hôm qua cô đeo khẩu trang tới, nhưng cô đã lấy thẻ sinh viên ra đăng ký, mã nhận tiền cũng là của cô.”
Ông ta quay người lục trong ngăn kéo, lấy ra một tờ phiếu giao dịch.
Trên phiếu ghi:
Độ mới khoảng tám mươi phần trăm, giá thu mua 8.000 tệ.
Tên người bán: Chu Vũ Vi.
Thông tin liên lạc và tài khoản nhận tiền đều là của chính cô ta.
Cảnh sát nhận phiếu giao dịch, chụp ảnh lưu chứng cứ.
“Camera giám sát đâu?”
Sắc mặt ông Tần khó coi.
“Có.”
Video giám sát được mở ra.
Trong hình, Chu Vũ Vi đeo khẩu trang, ôm máy tính của tôi bước vào cửa hàng.
Cô ta đặt máy tính lên quầy, ông Tần kiểm tra máy.
Ông Tần hỏi:
“Máy mới thế này, sao lại nỡ bán?”
Chu Vũ Vi hạ giọng.
“Cần tiền gấp.”
Ông Tần lại hỏi:
“Không có vấn đề gì chứ?”
Chu Vũ Vi cười.
“Yên tâm, ông chỉ cần tìm cho tôi một chiếc máy hỏng cùng mẫu là được.”
Trong cửa hàng im phăng phắc.
Sắc mặt Triệu Nghiên trắng dần.
Trần Tư Tư che miệng, nước mắt rơi xuống.
Cô cố vấn hoàn toàn không nói nên lời.
Chu Vũ Vi đột nhiên lao tới trước quầy.
“Không phải như vậy! Tôi chỉ muốn xoay tiền một thời gian, đợi có tiền tôi sẽ chuộc lại!”
Cảnh sát hỏi:
“Cô lấy máy tính của người khác bán được 8.000 tệ, rồi lấy một chiếc máy hỏng giả làm máy bị rơi để đền 200 tệ, cô gọi đó là xoay tiền?”
Chu Vũ Vi gần như khóc đến suy sụp.
“Tôi hết cách rồi! Tôi nợ tiền, tôi thật sự hết cách rồi!”
Cuối cùng tôi cũng lên tiếng.
“Cho nên cậu ăn trộm máy tính của tôi?”
Cô ta đột nhiên nhìn tôi.
“Nhà cậu giàu như vậy! 16.000 tệ đối với cậu thì có đáng là bao? Nhưng 8.000 tệ là tiền sinh hoạt cả một học kỳ của tôi!”
Tôi nhìn cô ta.
“Nghèo không phải lý do để ăn trộm.”
Cô ta gào khóc:
“Cậu căn bản không hiểu nỗi khổ của người nghèo!”
“Tôi không ghét người nghèo.”
Tôi nói từng chữ một:
“Tôi ghét những kẻ lấy cái nghèo làm dao để xẻ thịt người khác.”
Khi cảnh sát kiểm tra điện thoại của Chu Vũ Vi, cô ta đột nhiên đưa tay định giật lại.
“Trong điện thoại là quyền riêng tư của tôi!”
Cảnh sát ngăn cô ta lại.
“Liên quan đến trao đổi giao dịch và vụ việc, cần kiểm tra theo quy định pháp luật.”
Sau khi màn hình được mở khóa, một bản nháp chưa đăng trên diễn đàn trường bị phát hiện.
Khoảnh khắc nhìn thấy tiêu đề, từng đầu ngón tay tôi lạnh dần.
“Bạn cùng phòng nhà giàu bắt nạt sinh viên nghèo, ép tôi đền 16.000 tệ.”
7
Dòng tiêu đề đó giống như bò ra khỏi ngôi mộ của kiếp trước.
Y hệt.
Ngay cả dấu câu cũng không thay đổi.
Tôi nhìn chằm chằm màn hình, trong tai bỗng ù lên.
Kiếp trước, chính bài đăng này đã hủy hoại cuộc đời tôi.
Nội dung bản nháp được viết vô cùng hoàn chỉnh.
“Tôi là một sinh viên nghèo đến từ một huyện nhỏ, sau khi nhập học vẫn luôn rất tự ti.”
“Bạn cùng phòng của tôi là Lâm Tri Hạ có gia cảnh khá giả, mức chi tiêu thường ngày rất cao.”
“Tôi chỉ mượn máy tính của cô ấy để nộp bài, vô tình làm hỏng, nhưng cô ấy lại ép tôi đền 16.000 tệ.”
Bên dưới còn có một đoạn “phương án dẫn dắt bình luận”.
“Có thể dẫn dắt theo hướng tiểu thư nhà giàu bắt nạt sinh viên nghèo.”
“Nhấn mạnh nhà cô ta giàu nhưng vẫn ép tôi bồi thường.”
“Nói rằng tôi đã đền 200 tệ nhưng cô ta vẫn không chịu bỏ qua.”
“Để Triệu Nghiên và Trần Tư Tư chứng minh bình thường cô ta vốn coi thường tôi.”
Triệu Nghiên nhìn thấy tên mình, sắc mặt mất sạch huyết sắc.
“Vũ Vi, cậu có ý gì? Cậu còn định để tôi giúp cậu làm chứng?”
Giọng Trần Tư Tư run lên.
“Cậu nói chỉ mượn máy tính, sao đến bài đăng cũng viết sẵn rồi?”
Chu Vũ Vi đưa hai tay che mặt.
“Tôi chỉ sợ cô ấy ép tôi! Tôi chỉ chuẩn bị trước thôi!”
Tôi bật cười.
“Cậu chuẩn bị cũng đầy đủ thật đấy.”
Chu Vũ Vi đột nhiên ngẩng đầu, hai mắt đỏ bừng.