Chương 3 - Món Đồ Đổi Đáng Giá
Tiếng “bố” này khiến bóng đen trước mặt tôi đột nhiên cứng đờ.
Dù tôi không nhìn thấy mặt ông, nhưng tôi có thể cảm giác được ông hoảng loạn lùi về sau nửa bước.
Ông nhất định đang sợ.
Sợ tôi vạch trần trò lừa tàn nhẫn kéo dài suốt sáu năm này.
Nhưng tôi không nói gì nữa. Thuốc gây ảo giác khiến tôi hoàn toàn rơi vào bóng tối.
Khi tỉnh lại lần nữa, đã là trưa hôm sau.
Tôi nằm trên giường của mình, đầu giường đặt một cốc nước ấm.
Mấy ngày tiếp theo, trong nhà xuất hiện một sự hòa thuận kỳ lạ.
Bố không còn luôn xị mặt nữa, ông thậm chí phá lệ mua cho tôi một chiếc váy mới.
Mẹ càng hỏi han tôi đủ điều, mỗi ngày đổi đủ kiểu hầm canh cho tôi.
Ngay cả Điềm Điềm cũng trở nên ngoan ngoãn khác thường, còn nhường món đồ chơi yêu thích nhất của mình cho tôi chơi.
Bọn họ đều đang cẩn thận thăm dò tôi, quan sát xem rốt cuộc tôi có phát hiện ra sự thật hay không.
Chỉ cần tôi không nhắc đến tiếng “bố” kia, bọn họ sẽ thà tin rằng đó là lời mê sảng của tôi dưới tác dụng của thuốc.
Vì phần tủy cuối cùng này, bọn họ ăn ý duy trì sự ấm áp giả dối ấy.
Sáng ngày thứ bảy.
Mẹ cầm một chiếc áo khoác mới đi vào phòng tôi.
“Niệm Niệm, mặc chiếc áo này vào, hôm nay mẹ đưa con đến bệnh viện kiểm tra lại chứng thiếu máu.”
Bà cười rất dịu dàng, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng vào tôi.
Tôi ngoan ngoãn mặc áo khoác, theo bà lên xe của bố.
Xe không chạy đến bệnh viện hạng ba ở trung tâm thành phố.
Mà càng chạy càng xa, cuối cùng đi về phía khu công nghiệp cũ ở phía nam thành phố.
Nơi này khắp nơi đều là nhà xưởng bỏ hoang, trên đường ngay cả bóng người cũng không có.
Xe dừng trước một tòa nhà ba tầng xám xịt.
Trên nóc tòa nhà treo một tấm biển gỉ sét: Bệnh viện tư nhân Đức Thắng.
Bên cạnh thùng rác trước cửa có mấy con mèo hoang bẩn thỉu đang ngồi xổm.
Vừa bước vào, một mùi thuốc sát trùng rẻ tiền gay mũi ập tới.
Cuối hành lang, có một người đàn ông trung niên hói đầu mặc áo blouse trắng đang đứng.
Đó là Vương Đức Thắng.
Tôi nhận ra ông ta, ca phẫu thuật cắt thận trước đó chính là do ông ta làm.
“Lão Ôn, đến rồi à.”
Vương Đức Thắng dập điếu thuốc trong tay, chào bố một tiếng.
Ánh mắt ông ta rơi trên người tôi, giống như đang đánh giá một món hàng sắp bị giết mổ.
“Cô bé lớn lên không ít nhỉ, cơ thể dưỡng cũng khá đấy.”
Mẹ hơi căng thẳng nắm chặt quai túi.
“Bác sĩ Vương, lần này chắc chắn chứ? Bên Điềm Điềm vẫn đang chờ ở bệnh viện thành phố.”
Vương Đức Thắng cười khinh thường một tiếng.
“Yên tâm, chỉ rút tủy thôi, lại không phải lấy mạng.”
“Mau đưa vào chuẩn bị đi, bên bệnh viện thành phố còn phải kịp thời gian đưa qua.”
Hai y tá đi tới, một trái một phải giữ lấy cánh tay tôi.
Tôi không giãy giụa, mặc cho họ đưa tôi vào một phòng phẫu thuật sơ sài.
Nơi này không có giường bệnh sạch sẽ như chỗ bác sĩ Chu, chỉ có giá sắt gỉ sét và những thiết bị lạnh lẽo.
“Cô bé, nằm yên đừng cử động, tiêm một mũi ngủ một giấc là xong.”
Vương Đức Thắng cầm một ống tiêm rất to đi tới.
Khoảnh khắc kim đâm vào tĩnh mạch.
Tôi nghe thấy tiếng đếm ngược cuối cùng của hệ thống.
【Linh hồn thất thoát tăng tốc.】
【Hiện còn lại: 5%…】
Chất lỏng lạnh buốt được đẩy vào mạch máu, cơ thể tôi bắt đầu mất cảm giác.
【3%…】
Ánh sáng của đèn phẫu thuật dần khuếch tán trong mắt, biến thành một màn sương trắng xóa.
【1%…】
Tôi nhớ đến dáng vẻ mẹ gắp sườn cho Điềm Điềm, nhớ đến đêm bố lấy đi thận của tôi.
Tôi dùng chút sức lực cuối cùng, nói với hệ thống trong đầu.
“Đổi giao dịch.”
【Đinh——0%.】
【Linh hồn đã bị bóc tách hoàn toàn. Giao dịch thành công, bắt đầu cưỡng chế truyền tình yêu.】
Trên máy theo dõi tim, đường cong vốn đang nhảy lên đột nhiên căng thành một đường thẳng màu xanh.
Tiếng tít dài chói tai lập tức xé rách sự tĩnh mịch trong phòng phẫu thuật.
Vương Đức Thắng đang chuẩn bị chọc kim xuyên xuống thì tay run lên, kim rơi xuống đất.
“Mẹ kiếp! Chuyện gì vậy!”
Ông ta hoảng loạn vỗ vào máy theo dõi.
“Tim ngừng đập rồi! Huyết áp mất rồi! Mau lấy máy khử rung!”
Ngoài phòng phẫu thuật, bố đang cầm điện thoại xác nhận thời gian chuyển máu với bên bệnh viện thành phố.
Nghe thấy tiếng hỗn loạn bên trong truyền ra, cốc nước trong tay ông “choang” một tiếng rơi xuống đất, vỡ nát.
Mẹ bật đứng dậy, mặt trắng bệch.
Cửa bị đẩy bật ra, y tá đầy tay máu lao ra ngoài.
“Bác sĩ Vương nói không ổn rồi! Bệnh nhân không còn dấu hiệu sinh tồn nữa!”
Bố và mẹ lập tức hóa đá tại chỗ.
Chương 5
Tôi đứng dưới trần phòng phẫu thuật.
Nhìn chính mình phía dưới.
Cơ thể mười hai t /u /ổi kia lặng lẽ nằm trên bàn phẫu thuật, sắc mặt trắng như một tờ giấy.
Không còn hơi thở, không còn nhịp tim, giống như một con búp bê rách.
“Không… không thể nào!”
Mẹ hét lên, điên cuồng đẩy y tá ra, lao vào phòng phẫu thuật.
Bố theo sát phía sau, bước chân loạng choạng, suýt nữa vấp phải ngưỡng cửa.
Ngay khoảnh khắc họ bước vào phòng phẫu thuật và nhìn thấy thi thể tôi.
Tôi nhìn thấy hai luồng sáng đỏ mắt thường không thể nhìn thấy bắn ra từ hư không, lần lượt chui vào giữa chân mày của họ.