Chương 3 - Món Bò Xào Và Cuộc Chia Tay Bất Ngờ
Từ Thiếu Trạch đan hai tay, chống trước cằm.
“Tôn Niệm Chân sắp trở thành nhân viên chính thức của công ty, cô ấy đại diện cho hình ảnh công ty, không thể để xảy ra sai sót.”
“Hơn nữa vừa rồi cô ấy còn bị thương vì cô.”
Giọng tôi run lên vì tức giận.
“Cho nên anh bắt tôi đứng ra chịu thay?”
Từ Thiếu Trạch đổi giọng, đưa ngón tay gõ nhẹ vài cái lên bàn.
“Điểm đánh giá chéo giữa các thực tập sinh, cô có biết mình được bao nhiêu không?”
“Bao nhiêu?”
“Trong tám thực tập sinh ngoài cô, điểm trung bình họ cho cô là 28, đấy còn chưa tính điểm 85 mà Tôn Niệm Chân cho cô.”
“Còn điểm trung bình của Tôn Niệm Chân là 97.”
Tôi siết chặt tờ giấy trong tay.
“Thì sao? Chẳng lẽ tất cả những chuyện này không phải do anh gây ra sao?”
Từ Thiếu Trạch nhìn tôi với vẻ bất lực.
“Vi Lan, đừng lúc nào cũng đẩy lỗi lên người khác. Em xem đi, nơi làm việc không đơn giản như em tưởng đâu.”
“Gần đây mẹ anh về nước, bố mẹ hai bên gặp nhau một lần, bàn bạc chuyện hôn lễ. Sau này em cứ ở nhà mua quần áo, trồng hoa là được.”
“Anh sẽ bù đắp cho em một đám cưới thật long trọng, chẳng phải đây luôn là điều em muốn sao?”
Tôi bật cười.
Không phải vì vui mừng, mà vì quá hoang đường.
“Từ Thiếu Trạch, tôi cũng có một bất ngờ dành cho anh.”
Có lẽ Từ Thiếu Trạch cho rằng đây là dấu hiệu tôi đã nhượng bộ, vẻ mặt anh thả lỏng hơn một chút, phất tay.
“Đi đi, đừng để khách hàng chờ quá lâu.”
Tôi lười giải thích, quay người rời đi.
Trong văn phòng, đám thực tập sinh lại vây quanh Tôn Niệm Chân tám chuyện.
“Niệm Chân, giờ tớ mới phát hiện trên tay cậu có hình xăm XSZ, chẳng phải chính là chữ viết tắt tên giám đốc Từ sao? Bằng chứng rõ rành rành rồi nhé.”
Tôn Niệm Chân bị trêu đến đỏ bừng mặt.
“Thật sự không phải như các cậu nghĩ đâu.”
Trương Thanh thấy tôi bước vào, không hề che giấu mà trợn mắt.
“Trước đây tôi còn thấy có người trên tay xăm hình giống cô, đúng là không biết xấu hổ đến mức ấy.”
Lúc này tôi mới phát hiện trên những món đồ đã thu dọn của mình bị người ta dùng bút màu viết những chữ nhục mạ như “đồ đĩ”, “con mê trai”.
Tôi lạnh lùng đảo mắt nhìn mọi người một vòng, Tôn Niệm Chân chột dạ, ánh mắt né tránh khắp nơi.
Trong lòng tôi lập tức hiểu rõ, trực tiếp xóa phương thức liên lạc của Tôn Niệm Chân.
Ném toàn bộ đồ đạc xuống đất.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, tôi không hề lưu luyến rời khỏi tòa nhà này.
Chương 5
Sau khi Giang Vi Lan rời đi, Từ Thiếu Trạch tiện tay cầm một tập tài liệu lên xem.
Nửa tiếng trôi qua nhưng một trang anh cũng không đọc nổi.
Trong đầu cứ hiện lên ánh mắt cuối cùng Giang Vi Lan nhìn anh trước khi rời đi.
Trong đó vừa có tổn thương vừa có quyết tuyệt, hoàn toàn không giống vui mừng vì chuyện hôn sự của hai người, khiến tim anh nhói lên.
Từ Thiếu Trạch cảm thấy hơi bực bội, tháo cúc áo.
Anh liếc điều hòa, nhiệt độ đã được chỉnh xuống hai mươi độ.
Thế là anh tháo cúc tay áo sơ mi, xắn lên.
Ép những suy nghĩ hỗn loạn xuống, anh tiện tay cầm một cây bút máy định phê duyệt tài liệu, nhưng mới viết được hai chữ thì bút đã hết mực.
Lửa giận trong lòng Từ Thiếu Trạch lập tức bùng lên.
Anh tùy tiện ném bút xuống, nhấn chuông gọi thư ký trên bàn.
Nhưng đợi rất lâu vẫn không có ai tới.
Điều này hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của anh.
Từ Thiếu Trạch đứng dậy, định tìm người hỏi cho ra lẽ.
Nhưng vừa lúc chạm mặt trưởng phòng thư ký đang hốt hoảng chạy tới.
“Giám đốc Từ.”
“Nói.”
Giọng Từ Thiếu Trạch rõ ràng mang theo sự khó chịu.
Trưởng phòng thư ký đẩy kính, giọng hoảng loạn.
“Hai vị khách hàng vẫn luôn chờ trong phòng tiếp khách.”
“Vừa rồi tôi bận việc khác nên không theo sát chuyện này.”
“Bây giờ tôi mới biết chúng ta vẫn chưa cử người sang trao đổi với họ. Hiện tại bọn họ đều rất tức giận, nói muốn chấm dứt hợp tác, còn muốn khiếu nại chúng ta.”
“Các nhà máy phía dưới đã bắt đầu sản xuất trước số hàng đặt trước này, giờ hai đơn hàng cùng lúc bị hủy, tổn thất của chúng ta rất lớn.”
Ngón tay Từ Thiếu Trạch vô thức day mi tâm.
“Người đâu?”
“Khách hàng đã đi rồi.”
Từ Thiếu Trạch cao giọng.
“Tôi hỏi Giang Vi Lan, cô ấy đang ở đâu? Tôi đã bảo cô ấy qua trao đổi với khách hàng!”
Giang Vi Lan trước giờ làm việc rất chắc chắn, khả năng chịu áp lực cũng mạnh, cho nên anh mới đặc biệt để cô đi trao đổi.
Còn Tôn Niệm Chân là người không chịu nổi áp lực nhất, chút chuyện nhỏ cũng có thể khóc rất lâu, nếu để cô ấy đi xin lỗi, không biết còn gây ra họa lớn gì nữa.
Trưởng phòng thư ký sững người.
“Giang Vi Lan, chẳng phải cô ấy đã nghỉ việc rồi sao?”
Cơ thể Từ Thiếu Trạch cứng lại, gần như nghi ngờ mình vừa nghe nhầm.
“Nghỉ việc? Khi nào?”
“Chính… chính là hôm qua.”
Giọng Từ Thiếu Trạch lạnh lẽo đáng sợ, gần như đang ở bờ vực bùng nổ.
“Vậy tại sao cô không báo cho tôi?”
Trưởng phòng thư ký hoàn toàn ngơ ngác.
“Giám đốc Từ, một thực tập sinh nghỉ việc, theo quy định không cần làm phiền đến anh.”
Trong lòng trưởng phòng thư ký bất an.
Ngoại hình và năng lực của Giang Vi Lan đều nổi bật nhất trong lứa thực tập sinh này, theo lý phải được trọng điểm bồi dưỡng.