Chương 6 - Món Ăn và Trái Tim Đứt Gãy
Nhưng nếu đã như vậy, chuyện vì muốn cưới An Tình mà Phó Minh suýt nữa bị ông cụ Phó đánh chết là thế nào?
Tôi hỏi ra nghi vấn trong lòng.
An Tình điên cuồng cười lớn:
“Ông ấy nào phải vì cưới tôi, ông ấy là vì muốn hủy hôn với tôi.”
“Năm đó ông cụ Phó biết cô và tôi bị bế nhầm, tuy khiếp sợ, nhưng do dự mãi vẫn định thực hiện hôn ước giữa tôi và Phó Minh.”
“Tôi tràn đầy vui mừng đi tìm ông ấy, ông ấy lại nói ông ấy chưa từng yêu tôi.”
“Cho dù không có chuyện bế nhầm, ông ấy cũng sẽ không cưới tôi.”
“Tôi hận, tôi hận cô có số tốt, vừa trở về nhà họ Chu, tất cả mọi người đều đứng về phía cô.”
“Ngay cả người đàn ông tôi thích cũng thà chết cũng muốn cưới cô.”
Chu Uyển Trân cắt ngang:
“Là cô không biết trân trọng. Bố mẹ nhà họ An tuy điều kiện không bằng nhà họ Chu, nhưng từ sau khi cô về nhà, họ dồn hết tâm sức lên người cô. Sợ cô không thích ứng, họ đi sớm về muộn làm việc để cung cấp cho cô điều kiện tốt hơn.”
“Là cô không biết trân trọng.”
An Tình cười đến chảy nước mắt:
“Đó là bọn họ nợ tôi. Nếu bọn họ thật sự thương tôi, ngay từ đầu đã không nên dẫn cô đi nhận thân.”
Đầu óc tôi đứng máy, không ngờ bà Chu Uyển Trân còn có cuộc đời kịch tính như vậy.
Trong tai nghe, giọng Phó Minh cũng không ngừng truyền đến:
“Uyển Trân, anh là thật lòng, anh chưa từng thích cô ta.”
“Anh đối với em là yêu từ cái nhìn đầu tiên.”
Đầu óc tôi ong ong, tháo tai nghe bỏ vào túi.
Tôi vượt qua An Tình, nhìn thẳng An Lâm:
“Vậy chuyện đua xe là sao?”
9
An Lâm ngẩng đầu nhìn về phía cổ tôi, cười khẩy một tiếng.
“Cô đeo đáp án chính xác trên người rồi, còn hỏi tôi?”
“Thẩm Vân Thư, cô thật ghê tởm.”
Tôi tháo dây chuyền xuống. Đó là một viên kim cương hồng, xung quanh được khảm những viên kim cương vụn lấp lánh.
Đây là món quà Phó Ngôn Tín tặng sau kỳ thi đại học.
Anh tùy ý ném hộp đến trước mặt tôi, hai tay đút túi:
“Không ai cần, tặng cô đó.”
Khi đó tôi còn tưởng An Lâm không cần nên anh mới tặng tôi.
Tuy trong lòng tôi khó chịu, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại được sức hấp dẫn của viên kim cương hồng, vẫn đeo nó lên.
“Rầm” một tiếng.
Tôi lập tức rơi vào một vòng ôm ấm áp.
Chu Uyển Trân cũng được Phó Minh bảo vệ sau lưng.
Tôi nghi hoặc nhìn hai người:
“Sao hai người vào đây?”
Khóe mắt Phó Ngôn Tín đỏ lên, hai tay lại không hề buông lỏng:
“Âm thanh trong tai nghe biến mất, anh còn tưởng em không tin anh, lại muốn chạy.”
Tôi cười cười:
“Sẽ không đâu, em sẽ không đi nữa.”
“Chỉ có điều…”
Hai tay Phó Ngôn Tín siết chặt:
“Chỉ có điều gì?”
Tôi cười đánh giá hai cha con họ.
“Chỉ có điều, cha con hai người đúng là biết giả vờ thật đấy.”
Mặt Phó Minh lập tức đỏ bừng, Chu Uyển Trân cúi người cười lớn.
Phó Ngôn Tín tức tối bất bình:
“Đều tại lão Phó, là ông ấy nói phụ nữ đều thích đàn ông sâu sắc.”
“Ông ấy còn nói nhiều năm như vậy, mẹ anh chính là bị ông ấy chinh phục như thế.”
“Lại thêm năm đó em nói em thích tổng tài bá đạo, anh liền tin.”
“Ai ngờ ông ấy không hiểu mà còn giả vờ hiểu.”
Tôi cười. Phó Ngôn Tín đang phồng má tức giận bây giờ thú vị hơn Phó Ngôn Tín ngày nào cũng lạnh mặt trước đây nhiều.
Bên kia, Chu Uyển Trân không nói một lời nhìn chằm chằm Phó Minh.
Phó Minh lén nói gì đó bên tai Chu Uyển Trân, tai Chu Uyển Trân đỏ bừng, không ngừng đánh ông ấy.
An Tình và An Lâm bị đưa về nước, không biết đi đâu, cũng không còn xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.
Lúc này, Phó Ngôn Tín kéo tay tôi, lắc qua lắc lại:
“Vợ ơi, về nhà với anh nhé.”
Tôi và Chu Uyển Trân nhìn nhau cười.
Về nhà?
Vẫn chưa vội.
Chúng tôi còn muốn mở một nhà hàng mỹ thực thuộc về riêng mình.
Nhưng lần này không giống trước nữa, phía sau chúng tôi có thêm hai người hợp tác mạnh mẽ.
【Hết truyện】