Chương 1 - Món Ăn Đáng Sợ Và Mối Thù Chưa Giải Quyết
Ta nhìn bàn thức ăn trước mặt, toàn là những món bình sinh ta ghét nhất.
Ta mở miệng, lại không biết phải nói sao.
“Phụ thân… những món này con không thể ăn.”
“Con ăn măng… sẽ ngứa khắp người.”
Ông đặt đũa xuống, nhíu chặt mày: “Sao lại không thể ăn? A Nguyên, Công chúa không chê ta là kẻ góa vợ, còn chịu hạ giá gả cho ta, đó là phúc của nhà họ Thẩm. Nàng nhiều lần muốn thân cận với con, còn con thì sao? Không phải mắng nàng, thì nói nàng hại con.”
“Ta sao chưa từng nghe nói con ăn măng sẽ ngứa?”
Giọng ông càng lúc càng trầm, cuối cùng đập mạnh xuống bàn.
“Nếu vậy, ta sẽ nói với Công chúa, từ nay thức ăn của con cứ để tiểu trù phòng của con tự nấu.”
Nước mắt ta rơi xuống tức khắc.
Từ khi mẫu thân qua đời, phụ thân dường như biến thành người khác.
Ông nói trong nhà thu nhập ít, nói Công chúa vừa gặp đã đem lòng yêu ông, nói ông vì nuôi ta nên mới phải cầu cưới Công chúa.
Nhưng khi mẫu thân còn sống, rõ ràng bà tích cóp được rất nhiều bạc, phụ thân sao lại thiếu tiền được?
Ta đau đến bật khóc ngay tại chỗ.
Công chúa lại nói ta không thích bà.
Ai nấy đều bảo ta không hiểu chuyện.
Công chúa hạ mình nhìn trúng phụ thân ta, ta theo đó sắp được phú quý vinh hoa, vậy mà còn làm mình làm mẩy.
Nhưng họ không biết, ngày thứ ba sau khi phụ thân và Công chúa thành thân, ta đã ăn phải một miếng bánh có độc.
Hôm đó phụ thân từ triều vội vã trở về, thấy ta nôn ra đầy máu, ông sợ đến mặt trắng bệch, lập tức gọi đại phu.
Nhưng đại phu bắt mạch xong lại nói ta chỉ cắn rách lưỡi, cố ý hù dọa ông.
Sắc mặt phụ thân lập tức trầm xuống.
Ông buông tay đang ôm ta ra, chất vấn vì sao ta phải làm vậy.
Ta ôm bụng đau quặn, cầu xin ông mời một đại phu khác.
Công chúa đứng bên cạnh, khẽ thở dài: “Có phải A Nguyên thấy phụ thân con cưới thê tử mới… trong lòng ghen tị nên mới làm ra chuyện như vậy không?”
Phụ thân thất vọng nhìn ta, phất tay áo bỏ đi.
Công chúa nhìn ta, khóe môi cong lên đắc ý.
“Chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi… lấy gì mà tranh với ta?”
Ta không biết phải trả lời thế nào, cũng không hiểu ta đã tranh cái gì.
Những ngày sau đó, ta sống như đi trên băng mỏng.
Trong gối bị người ta nhét kim khâu, đâm ta cả đêm không ngủ.
Bánh trong hộp điểm tâm, vừa cắn một miếng đã nôn ra máu nửa đêm.
Những nha hoàn bên cạnh ta lần lượt bị bán đi, những người mới tới không ai nói với ta một câu.
2
Ngày ấy, phụ thân vào cung.
Công chúa sai người thay cho ta một bộ áo vải thô, vải ráp đến mức cọ đỏ cả cổ ta.
Bà ép ta lên xe ngựa, suốt đường không nói một lời.
Ta co mình trong góc xe, bất an hỏi khẽ: “Công chúa… người định đưa con đi đâu?”
Bà nhìn ta, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Đương nhiên là nơi ngươi nên đến.”
Bánh xe lăn qua đá xanh xóc đến mức dạ dày ta cuộn lên.
Cửa sổ lọt gió, ta co thành một đoàn, tay chân lạnh buốt.
Không biết qua bao lâu, xe ngựa cuối cùng dừng lại.
Cửa xe mở ra, có người ném ta xuống đất.
Ta loạng choạng đứng dậy, ngẩn ngơ nhìn tấm biển trước mặt: Vũ An Hầu phủ.
Ta không hiểu, Công chúa đưa ta đến đây làm gì.
“Bao giờ ngươi hóa giải được mối thù này, ông ấy mới đến đón ngươi về.”
Ta đứng lặng tại chỗ, gió thổi áo vải thô dính sát vào người, lạnh đến run rẩy.
Mẫu thân ta và Hầu phu nhân vốn là tử đối đầu.
Mẫu thân nói, khi còn nhỏ hai người tranh trâm hoa, từng vì một cây trâm ngọc mà đánh nhau lăn lộn đầy đất.
Lớn lên lại tranh y phục, trong kinh hễ có kiểu mẫu mới nào, ai mặc lên người trước nhất định có thể khiến đối phương tức đến ba ngày không nuốt nổi cơm.
Sau khi xuất giá cũng chẳng yên.
Phàm là yến tiệc có mẫu thân ta tham dự, Hầu phu nhân tuyệt không tới.
Ngày mẫu thân ta phát tang, nhà ngoại đã không còn ai, linh đường vắng lạnh, chỉ vài tờ tiền giấy xoay trong gió.
Hầu phu nhân đến.
Bà đứng ở cửa, nhìn chằm chằm quan tài, ánh mắt phức tạp đến mức ta không hiểu nổi.
Ta tưởng bà đến đập phá linh đường.
Nhưng bà không, chỉ khẽ cười nhạt, để lại một câu: “Cố La Y, cuối cùng vẫn là ngươi thua.”
Rồi quay người rời đi, không hề ngoái lại.
3
Ta ngồi xổm trước cổng Hầu phủ, nấp sau con sư tử đá.
Trời càng lúc càng lạnh.
Những hạt tuyết rơi xuống, chạm vào mặt lạnh buốt đến đau điếng.
Ta quấn chặt bộ áo vải thô hơn một chút, nhưng tấm vải thô thưa thớt gió thổi xuyên qua căn bản chẳng che chắn được gì.
Tay chân đông cứng đến mất cảm giác, hàm răng bắt đầu đánh bò cạp.
Thực sự không chịu nổi nữa.
Ta đứng dậy, chân đã tê rần, loạng choạng mấy bước mới đứng vững.
Gom hết can đảm, tiến về phía cánh cửa lớn màu đỏ thẫm.
Gõ chưa được mấy cái, cửa mở, người canh cổng ló đầu ra nhìn thấy ta thì sững người, sau đó trợn tròn mắt: “Ngươi… ngươi là?”
Ta liếm bờ môi khô khốc: “Làm phiền ông thưa với Hầu phu nhân một tiếng, cứ nói… cứ nói mẫu thân ta tên là Cố La Y.”
Sắc mặt người canh cổng biến đổi: “Ngươi chẳng phải là người của phủ Công chúa sao…”
Ông ta nói chưa dứt lời đã xoay người chạy biến vào trong.
Ta đứng tại chỗ, tuyết rơi trên vai, nhanh chóng tan thành nước.
Một hồi tiếng bước chân dồn dập truyền tới.
Cửa lại mở ra, một người phụ nữ mặc áo choàng lông cáo đứng bên trong ngưỡng cửa.
Hầu phu nhân cau mày nhìn ta: “Sao ngươi lại ở đây?”
Đầu gối ta mềm nhũn, quỳ sụp xuống.
Mặt đất lạnh thấu xương, nhưng ta không màng tới nữa.
Cố nặn ra một nụ cười, cố làm cho giọng nói không quá run rẩy:
“Phu nhân, người có muốn… đánh mắng mẫu thân ta không? Ta làm thế thân cho mẫu thân ta.”
“Ta và mẫu thân giống nhau như đúc, da dày, chịu đòn được. Người cứ việc trút giận.”
Hầu phu nhân sững sờ.
Nửa ngày sau bà mới lên tiếng, giọng nói có chút kỳ lạ: “Ngươi đang nói bậy bạ gì đó?”
Ta sụt sịt mũi, thành thật khai báo: “Phụ thân nói Hầu gia ở trên triều khắp nơi đối đầu với ông ấy. Công chúa nói là do mối thù mẫu thân kết với người, bảo ta đến để hóa giải. Nhưng mà… ta không biết phải hóa giải thế nào.”
Bà không nói gì, nhưng mặt từ từ đỏ bừng lên, rồi tức đến trắng bệch.
Ta vội vàng nhắm mắt lại, rụt cổ chờ đợi.
Đợi nửa ngày cũng không thấy động tĩnh gì.
Lén mở một mắt ra, chỉ thấy bà đang xắn tay áo, cười lạnh một tiếng: “Chính ngươi tự tìm tới cửa đấy nhé, đừng trách ta ra tay vô tình.”
Tim ta thắt lại, cả người run rẩy dữ dội hơn.
Giây tiếp theo, một bàn tay túm lấy cổ áo sau của ta, xách bổng ta lên khỏi mặt đất.
Hai chân ta lơ lửng, sợ hãi nhắm chặt mắt.
Sau đó phát hiện ra, cả người đang bị bà xách đi vào trong cửa.
“Đánh ở bên ngoài, ngươi không chê lạnh nhưng ta thì chê đấy.”
4
Trong phòng đốt than sưởi.
Hơi ấm ập vào mặt, ta không nhịn được mà rùng mình một cái, chân tay đông cứng dần có tri giác, bắt đầu đau lâm râm.
Hầu phu nhân đặt ta xuống đất, đánh mắt nhìn ta từ trên xuống dưới một lượt, lông mày nhíu chặt lại.
“Gầy thế này sao?”
“Chẳng lẽ ta đánh hai cái đã đứt hơi rồi chứ? Đánh chết người là ta phải đi tù đấy.”
Ta vội vàng xua tay, liều mạng giải thích: “Con chịu đòn giỏi lắm! Không chết được đâu! Thật đấy!”
Dứt lời, Hầu phu nhân đấm mạnh một phát xuống bàn.
Rầm một tiếng, chén trà nảy bắn cả lên.
Ta sợ hãi rụt người lại, không dám nói tiếp nữa.
Bà giận dữ nhìn chằm chằm ta: “Ngươi nói cái gì?”
Ta rụt rè cúi đầu, lấy tay áo lau nước mắt loạn xạ, nhỏ giọng nói: “Mẫu thân con sinh thời có thù với người, cứ để con tới bù đắp đi ạ. Nếu không phụ thân không cho con về nhà đâu…”
“Phụ thân ngươi?”
Bà bỗng nhiên mắng một câu: “Cái thứ súc sinh như phụ thân ngươi, sao người chết không phải là hắn ta chứ?”
Ta ngẩn người.
Bà mắng phụ thân ta làm gì?
“Ngươi muốn thay thế mẫu thân ngươi?”
Hầu phu nhân cười lạnh một tiếng.
“Thế thì ngươi đừng có tự làm mình chết trước, cứ sống tốt cho ta đã.”
“Ta nói cho ngươi biết, mẫu thân ngươi năm ba tuổi đã cướp vòng vàng của ta; bốn tuổi lấy con thỏ đen đổi con thỏ trắng của ta, nhân lúc ta không để ý lén lút tráo đổi! Năm tuổi cắt bờm ngựa nhỏ của ta, cắt nham nhở như chó gặm; sáu tuổi thả ba con sâu róm vào bộ y phục mới may của ta…”
Bà kể ra từng việc một, ta nghe mà lòng càng lúc càng lạnh lẽo.
Mẫu thân ta sao có thể…
Bà rõ ràng là người dịu dàng nhất thiên hạ.
Khi ta khóc, bà sẽ bế ta cả ngày không thấy mệt.
Giày ta đi là do bà khâu từng mũi kim đường chỉ.
Đêm ta đạp chăn, bà không biết phải dậy đắp lại cho ta bao nhiêu lần.
Ngoại tổ phụ sinh thời là đại tướng quân, sợ bà không có chỗ dựa, không biết tự chăm sóc mình nên đã cho hồi môn rất nhiều cửa tiệm và tiền bạc.
Bởi vì phụ thân ta chỉ là một phó tướng, nghèo rớt mồng tơi nhưng được cái tính tình tốt.
Thế nhưng phàm là chuyện liên quan đến ta, bà chưa từng mượn tay người khác, luôn tự thân vận động.
Có đôi khi phụ thân còn ghen tị, nói ta chiếm quá nhiều thời gian của bà.
Mẫu thân ra ngoài kiểm tra sổ sách cửa tiệm cũng sẽ dắt ta theo.
Bà nắm tay ta, đi qua từng con phố ngõ nhỏ, mua kẹo đường cho ta, kể cho ta nghe câu chuyện về những cửa tiệm đó.
“Mẫu thân không phải…”
Ta lẩm bẩm mở lời.
Ta ngậm miệng, không dám nói nữa.
Bà ghét bỏ phẩy tay, sai người đưa ta xuống tắm rửa sạch sẽ, thay một bộ y phục thuận mắt.
“Ngươi muốn thay thế mẫu thân ngươi thì trước tiên phải ăn cho khỏe mạnh vào. Nếu không bị ta đánh ba hai cái đã chết thì ta còn chưa kịp hả giận đâu.”
Nha hoàn Thu Đường dẫn ta đi xuống.
5
Trong bồn tắm hơi nước bốc lên nghi ngút, ta ngâm mình trong nước ấm, cả người đều thư giãn hẳn ra.
Thu Đường lau lưng cho ta, bỗng nhiên dừng lại.
“Những vết thương này là…”
Ta quay đầu lại, thấy sắc mặt chị ấy trắng bệch, vội nói: “Chị Thu Đường, có phải con làm chị sợ không?”
Chị ấy không trả lời mà hỏi ngược lại: “Những vết này từ đâu mà có?”
Ta cúi đầu, rụt người sâu xuống nước.
“Công chúa nói con viết chữ xấu, quy củ cũng không tốt. Đây đều là cách bà ấy quản giáo con.”
Có khi dùng roi, có khi dùng gậy gỗ đặc chế.
Toàn lựa những chỗ y phục có thể che khuất mà đánh, người ngoài không nhìn thấy được.
Đau thì đúng là đau thật.
Ta nói với phụ thân xem có thể bôi thuốc cho con không.
Phụ thân tin lời bà ấy.
Ông chỉ coi như ta càng lúc càng không hiểu chuyện, càng lúc càng ham nói dối, càng lúc càng khó quản giáo.
Mẫu thân ta đi rồi, ta liền thay đổi.
Ông không biết, ta không hề thay đổi, ta chỉ là sắp sống không nổi nữa rồi.
Thu Đường im lặng hồi lâu: “Thẩm đại nhân mới thành thân chưa đầy nửa năm. Ông ta vậy mà lại…”
Ta cắn môi, không nói lời nào.
Tắm xong, Thu Đường bưng tới ít cơm canh.
Nóng hổi, thơm nức mũi.
Ta ăn từng miếng nhỏ, không dám phát ra tiếng động.
Lúc Hầu phu nhân đi vào, chính là nhìn thấy dáng vẻ này của ta.
Bà nhíu mày, ngữ khí không mấy tốt đẹp: “Mẫu thân ngươi là đích nữ nhà võ tướng, làm việc gì cũng dứt khoát nhanh nhẹn. Sao ngươi ăn cơm lại giống như mèo thế kia? Cứ vậy thì bao giờ mới ăn xong?”
“Ngươi đến đây để ta hả giận, hay là còn muốn người khác phải chờ hầu hạ ngươi?”
Ta giật mình, vội vàng và từng miếng lớn vào miệng.
Vì ăn quá gấp nên bị nghẹn.
Ta đấm vào ngực, mặt đỏ bừng, hơi thở suýt không lên được.
Hầu phu nhân biến sắc, giáng một bạt tai vào lưng ta.
“Phụt” một tiếng, thức ăn kẹt ở cổ họng bắn ra ngoài, rơi xuống đất.
Ta ho một hồi lâu mới hồi lại được.
Cúi đầu nhìn bãi hỗn độn dưới đất, lòng hoảng sợ, vội vàng quỳ xuống, chìa tay ra.
Bà cau mày: “Ngươi đang làm cái gì đấy?”
“A Nguyên lãng phí thức ăn, là hành vi không tốt.”
Ta cúi đầu: “Cầu xin phu nhân ban đòn.”
Bà giật mình, nhảy bắn ra xa, ngón tay chỉ vào ta run lẩy bẩy.
“Con nhóc nhà ngươi tâm cơ thật đấy! Dám thể hiện sự yếu đuối trước mặt ta sao!”
“Thức ăn này đâu phải ngươi cố ý lãng phí, ngươi quỳ cái gì mà quỳ? Hơi một tí là quỳ xuống, định để ta mủi lòng à?”
Tiếng bà càng lúc càng lớn: “Ta nói cho ngươi biết! Ta không có đâu! Những gì mẫu thân ngươi nợ ta, ta đã ghi nhớ hơn hai mươi năm rồi! Ngươi đừng hòng ta thương hại ngươi!”
Ta quỳ dưới đất, không dám cử động.
6
Ngoài cửa bỗng thò vào nửa cái đầu.
Một thiếu niên chớp chớp mắt, nhìn ta, rồi lại nhìn Hầu phu nhân.
“Mẫu thân, người đang trừng phạt người hầu ạ?”
Hắn hỏi.
Không đợi Hầu phu nhân trả lời, hắn lại quan sát ta thêm mấy cái: “Con nhóc này mua ở đâu về thế? Sao lại nhỏ xíu thế kia?”
Hắn bỗng trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc: “Mẫu thân! Sao người cầm thú thế! Con nhóc nhỏ thế này cũng mua về? Người bị người ta lừa rồi phải không?”
Hầu phu nhân giáng một cái vào sau gáy hắn.
“Thằng ranh này, không phải ngươi đi Giang Nam với biểu ca ngươi rồi sao? Sao đã về rồi?”
Thiếu niên đó ôm đầu, lập tức đổi sang vẻ mặt cười nịnh, sáp lại gần bà: “Thì là nhớ mẫu thân chứ sao! Ngày nhớ đêm mong, nhớ đến mức trà không buồn ăn cơm không buồn uống, nên mới về sớm đấy!”
Hầu phu nhân vẻ mặt ghét bỏ đạp hắn ra một bên.
“Cút xa chút, sến súa chết đi được.”
Bà quay đầu lại, nhỏ giọng lầm bầm một câu: “Khó khăn lắm mới lừa đi được, giờ lại về rồi. Nuôi con là phiền nhất.”
Hầu phu nhân hất cằm chỉ về phía ta: “Đây là con gái của Cố La Y.”
Cố Tinh Nhiên trợn mắt, mồm há hốc.
“Con gái của dì Cố?”
Hắn bỗng nhiên cười rộ lên, bước vài bước tới trước mặt ta, nắm lấy tay ta kéo dậy.
“Chào muội nhé! Huynh tên là Cố Tinh Nhiên, trước đây toàn theo phụ thân lăn lộn trong quân doanh, muội có thể gọi huynh là anh…”
Lời chưa nói hết, sau gáy lại ăn một bạt tai.
“Anh cái gì mà anh?”
Hầu phu nhân trừng mắt lạnh lùng: “Con nhóc này đến đây để trả nợ thay mẫu thân nó, chứ không phải đến nhận thân đâu!”
Cố Tinh Nhiên ôm đầu, cười hì hì né tránh: “Mẫu thân, họa không lụy đến người nhà, người thật sự nỡ ra tay sao?”
“Sao ta lại không nỡ?”
Đi đến cửa, bà lại dừng lại, không ngoảnh đầu lại mà bồi thêm một câu: “Thực sự ăn không trôi thì đừng ăn nữa, đừng có mà ăn đến chết căng bụng.”
Cố Tinh Nhiên hét theo bóng lưng bà: “Biết rồi mẫu thân, người mau đi làm việc của mình đi!”
Chờ tiếng bước chân đi xa, hắn mới quay đầu lại, ngồi xuống đối diện ta.
“Muội tên là gì?”
Ta nhỏ giọng nói: “Thẩm Nguyên Hạm.”
“Nguyên Hạm muội muội.”
Hắn chỉ chỉ vào cơm canh trên bàn: “Mấy thứ này muội ăn nổi không?”
Ta nhìn bàn thức ăn đó, lắc đầu.
Hắn lập tức cười rộ lên, cầm đũa: “Thế thì tốt quá, huynh mới về, đói lả cả người rồi. Không ngại nếu huynh cùng ăn một chút chứ?”
Ta lại lắc đầu.
Dáng vẻ hắn ăn cơm trông rất ngon lành, từng miếng lớn một, nhìn thôi cũng thấy vui lây.
Ta lén quan sát hắn.
Cố Tinh Nhiên trông giống Hầu phu nhân, lông mày và mắt rất đẹp, lúc cười mắt cong cong, vô cùng ưa nhìn.
Một bàn thức ăn, dưới sự nỗ lực của hai người, thế mà lại ăn hết sạch thật.
7
Buổi tối, ta ngoan ngoãn đi đến nhà kho chứa củi.
Nơi này cũng giống với nhà kho ở phủ Công chúa, chất đầy củi khô, trong góc bám đầy bụi bặm.
Ta tìm một chỗ tương đối sạch sẽ, cuộn tròn người nằm xuống.
Đang mơ màng sắp ngủ thì bên ngoài bỗng truyền đến một trận xôn xao.
Cửa bị đập mạnh mở ra.
Dưới ánh trăng, Hầu phu nhân đứng ở cửa, vẻ mặt kinh ngạc.
“Sao ngươi lại ở đây?”