Chương 12 - Mối Tình Trong Hai Lá Thư
Ta đang định nói gì đó, ngoài cửa đột nhiên có tiếng động, bốn cái đầu của bốn vị công tử đồng loạt ló vào.
Vị công tử tuấn tú bóc hạt dưa ở phía trước lo lắng: “Thanh Nhi không sao chứ? Tụi ta nghe có tiếng động—”
Thanh Nhi vội xua tay: “Không sao không sao, các chàng về trước đi, về đợi ta.”
Bốn cái đầu lại đồng loạt rụt vào.
Trong thuyền hoa lại yên tĩnh.
“Thế tử.”
Ta thở dài: “Ngài là người tốt. Nhưng ngoại thất của ta, đẹp trai hơn ngài.”
Mặt Tạ Bất Từ trắng rồi lại xanh xanh rồi lại trắng.
Môi hắn run rẩy: “Ngoại thất?”
Hắn đột nhiên nhìn về phía Lăng Vân Thâm, ánh mắt đảo qua lại giữa chúng ta, như thể cuối cùng đã hiểu ra điều gì đó.
“Hóa ra là ngươi.”
Lăng Vân Thâm thong thả chắp tay: “Chính là ta.”
20
Khoan đã!
Lời này của hắn có ý gì?
Chàng ấy cũng trùng sinh?
Chuyện gì thế này?
Ông trời ngủ quên rồi à?
Một, hai, ba người đều trùng sinh?
Kinh thành này rốt cuộc còn bao nhiêu người trùng sinh nữa?
Hay là mở luôn một buổi họp đồng hương?
Đầu óc ta rối như tơ vò, bên cạnh vang lên một giọng nói vui vẻ.
“Tỷ tỷ, kiếp trước của muội…”
Ta nhìn gương mặt đầy ham muốn tìm hiểu của muội ấy, im lặng một thoáng.
“Như muội mong muốn.”
Thanh Nhi “Yeah” một tiếng, mừng rỡ ra mặt.
Ta……
Về đến phủ, mẫu thân ta hỏi ta đi đâu, ta nói đi ra bờ sông hóng gió.
Bà không hỏi nhiều, bận rộn lo liệu các công việc cho hôn sự.
Mùa thu ngày càng gần, áo cưới đã sửa ba lần, cuối cùng cũng vừa vặn.
Còn về Tạ Bất Từ—
Là ta nghe Thanh Nhi nói: “Tỷ tỷ, hôm qua Tạ Thế tử uống rất nhiều rượu, suýt nữa rơi xuống sông, may mà được người qua đường vớt lên.”
Ta “ồ” một tiếng.
Không quan tâm.
Không quản nổi, không quản nổi.
Có những con đường phải tự mình đi, có những chướng ngại phải tự mình vượt qua.
Một ngày trước khi thành thân, Tạ Bất Từ đến.
Hắn không vào cửa, đứng ở cổng phủ Thái phó, tay cầm một chiếc hộp gỗ đỏ.
Tiểu Tang nói: “Thế tử nói là thay mặt Tạ phu nhân đến tặng quà cưới.”
Ta đi ra cửa.
Hắn gầy hơn lần trước
“Chúc mừng.”
Tạ Bất Từ đưa chiếc hộp cho ta, giọng khàn khàn.
Ta nhận lấy, cảm ơn.
Im lặng một lúc lâu, hắn đột nhiên lên tiếng.
“Tuân Nhược, thật ra bên cạnh ta luôn có một hồn ma.”
“Là nàng của phiên bản về già.”
Khóe miệng hắn nhếch lên, không biết là cười hay tự giễu: “Bà ấy ngày nào cũng đánh mắng ta, bảo ta đừng làm lỡ dở nàng. Còn nói kiếp trước ta đáng đời.”
Ta ngẩn người.
Phiên bản về già của ta?
“Ta quả thực đáng đời, yêu mà không tự biết.”
Nói xong câu này, Tạ Bất Từ đột nhiên nhìn sang bên cạnh, trên mặt lộ ra vẻ bất đắc dĩ.
Hắn nói vào không khí: “Ta sẽ không làm sai nữa, bà đừng đánh nữa.”
“Ta đột nhiên cảm thấy, thể chất này cũng không tệ. Ít nhất còn có một Tuân Nhược có thể ở bên ta.”
Nói xong câu đó, hắn gật đầu với ta rồi quay người bỏ đi.
Bóng lưng dần xa.
Ta cúi đầu mở hộp.
Bên trong là một cây trâm ngọc trắng, chất ngọc cực tốt, dưới cây trâm là một mảnh giấy, trên đó chỉ viết một dòng:
“Nguyện nàng đời đời kiếp kiếp, đều gặp được lương nhân.”
21
Lăng Vân Thâm phiên ngoại:
Ta tỉnh dậy, phát hiện mình lại sống lại, còn trẻ hơn không ít.
Tin tốt, ta có thể ra tay trước.
Kiếp trước ta phải lừa gạt Tuân Nhược rất lâu, từ lúc hai mươi lăm tuổi gặp nàng, đến tám mươi tám tuổi trút hơi thở cuối cùng, trong năm mươi năm đó, ta ngay cả một danh phận cũng không có.
Hai người cứ mập mờ không rõ ràng sống qua nửa đời người.
Lúc nàng mất, ta ngay cả tư cách đỡ linh cữu cũng không có.
Tạ gia không nhận ta, Tuân gia cũng không nhận ta, ta đứng ở cuối hàng người đưa tang, nhìn linh cữu của nàng được hạ huyệt.
Trên bia mộ đó khắc chữ Tạ môn Tuân thị.
Sau đó, ta lại ở bên mộ nàng canh giữ mười ba năm, đến chết cũng không thể hợp táng.