Chương 1 - Mối Tình Thầm Lặng Giữa Kẻ Thù

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh ơi, anh điên cmn rồi à?!”

Tôi xông thẳng vào phòng VIP KTV, tim đập loạn nhịp.

Âm nhạc ầm ĩ đến mức màng nhĩ tôi đau nhói.

Trong phòng, anh trai tôi – Tô Úc – đang ôm Thẩm Thiến, cười ngây ngô.

Cô gái đó… chính là người mà Hoắc Nhân đã lớn tiếng tuyên bố sẽ theo đuổi!

“Vân Vân, la hét linh tinh cái gì? Thiến Thiến đồng ý với anh rồi!”

Ở góc phòng vang lên một tiếng “rắc”.

Hoắc Nhân bóp nát chiếc cốc bia trong tay.

Máu theo kẽ ngón tay hắn nhỏ xuống, cảnh tượng thật ghê người.

Hắn ngẩng mắt lên, ánh nhìn lạnh đến chết người.

Chăm chăm nhìn thẳng vào tôi.

Xong rồi, lần này kết thù to thật rồi.

Mối tình thầm lặng với học bá hổ báo

Tôi tên là Tô Hữu Vân, một học sinh cấp ba bình thường như bao người, đặc điểm nổi bật nhất chắc là có một ông anh trai khiến người ta bận tâm – Tô Úc.

Còn nữa, tôi thầm thích học bá hổ báo của trường mình – Hoắc Nhân.

Chuyện này, trời biết đất biết tôi biết, nhưng chắc chắn Hoắc Nhân không biết.

Hoắc Nhân là kiểu người sao nhỉ?

Rõ ràng học hành dốt đặc cán mai, mà đứng đó vẫn tỏa ra khí chất “ông đây không dễ chọc vào” cực ngầu.

Đánh nhau dữ dằn, tính khí cáu bẳn, trốn học như cơm bữa.

Thế mà khuôn mặt lại đẹp trai đến độ trời đất không dung, khiến con gái trong trường ngày nào cũng bám theo sau.

Nhưng hắn chẳng mấy khi để tâm tới ai, kể cả tôi.

À không, với tôi chắc còn “đặc biệt” hơn chút.

Vì anh tôi – Tô Úc – là kẻ thù không đội trời chung của hắn.

Tại sao lại là kẻ thù không đội trời chung?

Nói ra thì dài, đại khái là kiểu “vương giả không gặp vương giả”, từ hồi còn tí tuổi đã ghét nhau, đánh nhau từ tiểu học tới cấp ba, thù càng ngày càng sâu.

Anh tôi là chủ tịch hội học sinh, học sinh ba tốt trong mắt thầy cô, là “con nhà người ta” trong lời cha mẹ.

Còn Hoắc Nhân thì hoàn toàn đối lập.

Hai cực này, lại đều có cảm tình với Thẩm Thiến.

Thẩm Thiến là hoa khôi được công nhận của trường, khuôn mặt trong trẻo, giọng nói dịu dàng, học hành cũng giỏi.

Là hình mẫu “ánh trăng trắng” trong lòng rất nhiều nam sinh, bao gồm cả anh tôi, và cả… Hoắc Nhân.

Tôi biết Hoắc Nhân đối với Thẩm Thiến không giống người khác, tuy chưa từng nói thẳng.

Nhưng ánh mắt hắn nhìn Thẩm Thiến, không giống lúc nhìn mấy đứa yêu tinh quỷ quái khác.

Có một chút… dè dặt?

Nói chung là rất phức tạp.

Vậy mà hôm nay, anh tôi lại chơi chiêu sát thủ!

Trong phòng KTV, ánh đèn mờ ảo, không khí nồng nặc mùi rượu và khói thuốc.

Anh tôi ôm lấy Thẩm Thiến, cười đến độ gió xuân thổi khắp nơi, như thể vừa trúng độc đắc.

Thẩm Thiến ngượng ngùng tựa vào lòng anh tôi, không liếc mắt nhìn sang Hoắc Nhân.

Tôi nhìn gương mặt u ám như sắp mưa to của Hoắc Nhân trong góc, cùng bàn tay hắn vẫn đang nhỏ máu không ngừng, chân tôi bắt đầu run lẩy bẩy.

“Anh…” Tôi còn định nói gì đó, đã bị anh tôi lườm một cái.

“Vân Vân, về trước đi.” Giọng Tô Úc không cho phép cãi lại.

Tôi nhìn Thẩm Thiến cầu cứu, cô lại tránh ánh mắt tôi.

Được thôi, tôi đúng là dư thừa.

Tôi cứng đờ quay người, chuẩn bị chuồn lẹ.

Vừa tới cửa, sau lưng đã thấy lạnh toát.

Là ánh mắt của Hoắc Nhân, sắc như dao.

Tôi không dám quay lại, gần như bỏ chạy khỏi đó.

Ra khỏi KTV, gió lạnh thổi tới, tôi mới tỉnh táo lại phần nào.

Xong rồi xong rồi xong rồi.

Chiêu này của anh tôi chẳng khác nào đâm dao vào tim Hoắc Nhân, còn dùng tôi làm dao nữa!

Dù gì… cả trường ai mà không biết tôi là em ruột của Tô Úc chứ?

Liệu Hoắc Nhân có nghĩ, chuyện này tôi cũng nhúng tay vào?

Nghĩ chúng tôi hai anh em hợp lực chơi hắn?

Tôi càng nghĩ càng hoảng, móc điện thoại ra định nhắn cho anh tôi mắng một trận, lại cảm thấy vô ích.

Chỉ còn biết cầu trời Hoắc Nhân đại nhân rộng lượng… Phi! Hắn mà rộng lượng thì đã chẳng là đại ca trường rồi!

Tôi ngồi thụp bên vệ đường, lòng rối như tơ vò, một lúc lâu sau mới lê bước về nhà.

Gió đêm thổi lạnh buốt, lòng tôi còn lạnh hơn.

Tôi đã thích Hoắc Nhân lâu như vậy, chưa bao giờ dám mong gì nhiều.

Chỉ cần hắn đừng ghét tôi là tốt rồi.

Giờ thì hay rồi, nhờ công anh tôi, chắc hắn phải hận chết tôi luôn.

Về đến nhà, anh tôi còn chưa về.

Tôi nằm vật xuống giường, đầu óc hỗn loạn, toàn là ánh mắt lạnh như băng và bàn tay đầy máu của Hoắc Nhân.

Hắn có tìm anh tôi đánh nhau không nhỉ?

Với cái tính đó, hoàn toàn có thể!

Tôi cáu bẳn vò tóc, rồi cam chịu bò dậy lục tủ thuốc tìm băng gạc với thuốc xịt.

Phòng khi… phòng khi đánh nhau thật thì sao?

Dù không chắc lúc đó tôi có dám đưa hay không.

Tôi đang loay hoay thì điện thoại “ting” một tiếng.

Là tin nhắn từ số lạ.

【Tô Hữu Vân?】

Tim tôi thót một cái, linh cảm chẳng lành dâng lên.

Tôi run rẩy nhắn lại: 【Ai đấy?】

Phía bên kia gần như trả lời ngay lập tức: 【Hoắc Nhân.】

【!!!】

【Dưới nhà, xuống đây.】

Bốn chữ ngắn gọn, mang theo khẩu khí ra lệnh không thể từ chối.

Chân tôi mềm nhũn, suýt chút nữa đứng không vững.

Hắn tới tìm tôi rồi!

Hắn thật sự tới tìm tôi rồi!

Hắn là tới hỏi tội tôi đúng không? Là nghĩ tôi và anh hắn thông đồng tính kế hắn đúng không?

Trong đầu tôi vụt qua vô số cảnh tượng bị hắn chặn ở góc tường rồi uy hiếp dọa nạt.

Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?

Xuống gặp? Hay giả chết?

Tôi siết chặt điện thoại, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.

【Cho cô ba phút.】

Lại thêm một tin nhắn nữa đến, mang theo áp lực như đếm ngược.

Thôi xong, con đường giả chết là không đi nổi rồi.

Tôi hít sâu một hơi, như thể sắp phải bước lên đoạn đầu đài, run rẩy thay giày, đi xuống lầu.

Mỗi lần bước xuống một bậc cầu thang, tim tôi lại đập nhanh thêm một nhịp.

Đi tới cửa khu chung cư, tôi nhìn ra ngoài qua cửa kính.

Quả nhiên, dưới ánh đèn đường, có một bóng người cao gầy đang đứng đó.

Là Hoắc Nhân.

Hắn quay lưng về phía tôi, mặc một chiếc hoodie màu đen, mũ trùm lên đầu, không thấy rõ vẻ mặt.

Một tay bỏ trong túi, tay kia… hình như đang hút thuốc.

Tàn thuốc đỏ lập lòe trong màn đêm.

Còn tay bị thương của hắn thì sao? Đã băng bó chưa?

Tôi do dự một chút, vẫn là đẩy cửa bước ra.

Nghe thấy tiếng động, Hoắc Nhân quay người lại.

Ánh đèn đường chiếu từ trên đỉnh đầu hắn xuống, bóng tối và ánh sáng đan xen trên gương mặt góc cạnh, khiến hắn trông càng lạnh lùng cứng rắn.

Ánh mắt hắn trầm mặc nhìn tôi, không nói lời nào.

Không khí dường như cũng đông cứng lại.

Tôi hồi hộp nuốt nước bọt, mười đầu ngón tay vô thức xoắn lại với nhau.

“Ho… Hoắc Nhân, anh tìm tôi… có chuyện gì sao?” Giọng tôi nhỏ như tiếng muỗi vo ve.

Hắn bước lên một bước.

Tôi theo phản xạ lùi lại một bước, lưng chạm vào cánh cửa sắt lạnh toát sau lưng.

Hắn lại tiến lên một bước nữa, gần như áp sát trước mặt tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)