Chương 6 - Mối Tình Khó Nói Giữa Chim Hoàng Yến Và Người Tình Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bốn năm qua tôi dùng tiền tiêu vặt Châu Yến Chi cho mình để đầu tư vào một thương hiệu thời trang nữ phong cách Trung Hoa mới.

Vốn dĩ tôi học thiết kế thời trang.

Nếu gia đình không sa sút, có lẽ bây giờ tôi cũng đang tỏa sáng trong giới thời trang.

Ngay khi tôi gần như từ bỏ ước mơ, tôi quen được cô bạn thân hiện tại.

Cô ấy là một nhà thiết kế cực kỳ có tài, nhưng thiếu tiền.

Ban đầu tôi chỉ muốn giúp những cô gái có tài năng nhưng gia cảnh khó khăn như cô ấy thực hiện ước mơ.

Không ngờ công ty càng làm càng lớn.

Năm ngoái lúc đoạt giải, ngay cả Châu Yến Chi cũng kinh ngạc.

Anh khen tôi có mắt nhìn.

Tôi cười, hôn anh một cái rồi làm nũng trong lòng anh.

“Đều nhờ chồng dạy tốt!”

Nhưng tôi không thể ngờ Châu Yến Chi lại đưa Kỷ Nguyệt Hàm tới đây, còn đích danh yêu cầu cô ấy làm đại diện cho quý sau.

Đây là lần đầu tiên anh chủ động đưa người phụ nữ khác tới trước mặt tôi.

Đến diễn cũng chẳng buồn diễn nữa.

Nhưng tôi chỉ tức đúng một giây rồi bắt đầu đánh giá ngoại hình của Kỷ Nguyệt Hàm.

Nói thật, khí chất của cô ấy rất hợp với thương hiệu của chúng tôi.

Tuy hiện tại chưa đủ nổi tiếng, nhưng có Châu Yến Chi nâng đỡ, rất nhanh sẽ trở thành ngôi sao mới.

Đứng trên lập trường công ty, tôi lập tức đồng ý rất dứt khoát.

Châu Yến Chi lại không vui.

Anh kéo tôi vào phòng thay đồ, xoa mi tâm.

“Thi Vãn Lan, em vẫn chưa giận dỗi đủ à?”

Tôi không hiểu.

Tôi giận dỗi chỗ nào?

Nếu là trước kia, cho dù tôi xé nát chiếc sườn xám cũng tuyệt đối không để Kỷ Nguyệt Hàm mặc.

Nhưng bây giờ, tôi không những giúp cô ấy mặc vào mà ngay cả khóa kéo sau lưng cũng tự tay kéo giúp.

Thái độ phục vụ phối hợp đến mức này rồi, Châu Yến Chi còn muốn gì nữa?

Châu Yến Chi nâng cằm tôi lên.

“Được rồi.”

“Tôi đảm bảo tuyệt đối không để cô ấy ảnh hưởng đến địa vị của em.”

“Đợi cô ấy sinh con xong thì đưa đứa bé về nhà chúng ta. Chẳng phải em rất thích trẻ con sao?”

Khoan, khoan đã.

Anh đang nói cái quái gì vậy?

Muốn tôi nuôi con cho người khác?

Nằm mơ!

Tôi lắc đầu, không hề che giấu vẻ ghét bỏ trong mắt.

“Không thể!”

“Châu Yến Chi, anh đừng có ghê tởm người khác như vậy.”

Thấy tôi nổi giận, Châu Yến Chi bỗng nhiên thở phào.

Anh chăm chú nhìn vào mắt tôi rồi buông tay.

“Thi Vãn Lan, tôi chỉ thuận miệng nói thôi.”

“Em nghĩ đẹp quá nhỉ?”

“Sao tôi có thể để em nuôi con của Nguyệt Nguyệt được? Đừng nằm mơ.”

Tôi: “?”

Không biết sao anh lại vui vẻ trở lại.

Anh còn khe khẽ ngân nga, ở bên Kỷ Nguyệt Hàm chụp ảnh, tự tay rót nước ấm rồi đưa tận miệng cho cô ấy uống.

Đúng lúc đó, bạn thân tôi bước vào.

“Lan Lan, lần khám thai của cậu thế nào rồi? Có thuận lợi không?”

08

Chiếc cốc rơi vỡ.

Kỷ Nguyệt Hàm bị nước nóng làm bỏng, hét lên.

Nhưng Châu Yến Chi như thể không nghe thấy.

Anh kinh ngạc quay sang nhìn tôi.

“Cô ấy vừa nói gì?”

Anh bước nhanh đến, nắm lấy cổ tay tôi.

“Thi Vãn Lan, em mang thai rồi?”

“Nóng quá… Yến Chi, cứu em…”

Tiếng kêu thảm của Kỷ Nguyệt Hàm kéo anh trở về hiện thực.

Anh buông tay tôi rồi chạy sang bên người phụ nữ kia.

Không chút do dự, anh bế cô ấy lên, đi ngang qua tôi rồi rời đi.

Bạn thân nắm lấy tay tôi, liên tục xin lỗi.

“Xin lỗi, tớ thật sự không thấy anh ta ở đây.”

“Lan Lan, tớ không gây phiền phức cho cậu chứ?”

“Không sao.”

Tôi vỗ tay cô ấy, trấn an.

Chỉ còn hai tháng nữa.

Dù thế nào, cái bụng này cũng không thể giấu được lâu hơn.

Chỉ là không ngờ lại bị phát hiện sớm như vậy.

Một lúc sau, Châu Yến Chi nhắn tin cho tôi.

“Tối nay về nhà. Tôi có chuyện muốn nói.”

Tôi trả lời:

“Châu Yến Chi, bất kể anh nói gì, tôi cũng không bỏ đứa bé.”

“Đây là con tôi, anh không có quyền cướp đi mạng sống của nó.”

Châu Yến Chi ngẩn ra, sau đó nhanh chóng bật cười.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)