Chương 6 - Mối Tình Giữa Hai Chị Em
“Tối về nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai còn phải bắt máy bay.”
Tiễn quản lý đi xong, tôi trở lại khách sạn.
Ba năm trước tôi đổi hết tất cả sim, đổi hết mọi phương thức liên lạc của mình.
Ném bản thân vào một thế giới hoàn toàn mới.
Ba năm nay tôi chưa từng liên lạc với chị một lần nào.
Tôi không làm được việc hận chị.
Nhưng cũng không làm được việc tha thứ cho chị.
Cho nên tôi chỉ có thể rời xa.
Còn Chu Nghiễn Trần.
Tôi đã rất ít khi nhớ tới anh.
Vốn dĩ tôi tưởng anh sẽ là người đối xử tốt với tôi nhất ngoài chị.
Anh có thể cùng tôi đi hết quãng đời còn lại.
Đến cuối cùng mới phát hiện.
Đàn ông đều như nhau.
Chỉ trách bản thân đã quá tin đàn ông.
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi cùng quản lý lên máy bay về nước.
Máy bay lao lên tầng mây.
Ánh nắng vàng xuyên qua tầng mây.
Khung cảnh giống hệt ba năm trước.
Chỉ là lần này, trong lòng tôi không còn cảm giác trống rỗng như bị khoét mất một mảng kia.
Tôi kéo tấm che nắng xuống một nửa, nhắm mắt lại.
Trong đầu lại không kiểm soát được mà hiện ra vài hình ảnh.
Dáng vẻ chị ngồi xổm trước cửa lau giày cho tôi.
Dáng vẻ chị cầm dao đuổi họ hàng ra ngoài.
Sau khi tôi thi đại học xong, dáng vẻ chị nhìn thành tích của tôi, mặt mày vui sướng.
Ba năm nay tôi ép bản thân không nghĩ đến những chuyện này.
Nhưng bây giờ những hình ảnh đó tự chạy ra, đuổi cũng không đi.
Xuống máy bay, tạm biệt quản lý xong, tôi lên taxi.
Tài xế là một anh rất hay nói chuyện, nhìn tôi qua gương chiếu hậu một cái:
“Cô gái, đi đâu?”
Tôi ngây ra đủ năm giây, mới phát hiện mình không nói ra được một địa chỉ nào.
Tên của khu chung cư cũ đó đã ở ngay bên miệng, nhưng tôi không mở miệng được.
Ba năm trước khi tôi kéo vali từ nơi đó đi ra.
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ không biết có nên quay về hay không.
“Đến… khu chung cư cũ trên đường Hương Chương đi.”
Cuối cùng tôi vẫn báo địa chỉ.
Xe chạy qua những con đường quen thuộc.
Quán trà sữa trên đường Giải Phóng đã đóng cửa.
Quán lẩu trên đường Nhân Dân càng mở càng lớn.
Anh tài xế vẫn luôn nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Tôi hơi nghi hoặc: “Anh có chuyện gì sao?”
Anh ngại ngùng cười cười:
“Cô trông hơi giống một cô gái ba năm trước tôi từng chở.”
“Cũng là từ sân bay về.”
“Cũng ngồi bên này, không biết gặp phải chuyện gì, khóc đến nước mắt đầy mặt, trông khiến người ta thương lắm.”
“Tôi còn nói với cô ấy một câu, con người ấy mà, phải nhìn về phía trước.”
Tôi cũng nhớ ra, ngại ngùng cười cười.
“Là tôi.”
Anh tài xế cười càng vui hơn.
“Tôi đã nói là trí nhớ tôi tốt mà.”
Nói xong, anh lại nhìn tôi một cái.
“Bây giờ chắc cô sống rất tốt nhỉ.”
Tôi gật đầu:
“Rất tốt, vừa thăng chức lại tăng lương.”
Anh cười sảng khoái:
“Đúng rồi, con người sống là phải vui vẻ, học cách để nỗi buồn ở lại ngày hôm qua.”
Xe dừng ở cổng khu chung cư.
Tôi trả tiền, nói tạm biệt với anh tài xế.
Kéo vali đứng dưới lầu khu chung cư.
Vẫn giống hệt trong ký ức.
Tường ngoài đã được sửa lại, cổng ra vào đổi thành quét mặt.
Tôi ngẩng đầu nhìn khung cửa sổ tầng ba kia.
Rèm hoa vụn vẫn còn, trên bệ cửa sổ có thêm một chậu trầu bà, được chăm rất tốt.
Dây leo rủ xuống thành một chuỗi dài, khẽ đung đưa trong gió.
Trước đây ngoài việc nuôi tôi ra, chị chẳng nuôi sống nổi loại hoa nào.
Đứng rất lâu, tôi chuẩn bị xoay người rời đi.
Sau lưng truyền đến tiếng đồ vật rơi xuống đất.
Tiếp đó giọng nói quen thuộc vang lên.
“Nguyệt Nguyệt… em về rồi?”
10
Tôi xoay người lại.
Chị đứng cách tôi hai mét.
Một tay che miệng, tay còn lại vẫn giữ tư thế xách giỏ rau vừa rồi.
Giỏ rau rơi trên đất, một củ khoai tây lăn ra.
Chị không nhặt, cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.
Tôi bước lên trước, cúi người nhặt củ khoai tây lên, đi qua bỏ vào giỏ rau của chị.
“Ừm… em về rồi.”
Môi chị run rẩy, mất nửa ngày mới nặn ra được mấy chữ.
“Em… gầy rồi.”
Tôi không nói gì, chỉ nhìn chị.
Chị già hơn ba năm trước một chút.
Khóe mắt cũng bắt đầu có nếp nhăn nhỏ, cũng gầy hơn trước rất nhiều.
“Em chỉ tiện đường về xem một chút thôi.”
Nói rồi, tôi kéo vali đi về phía trước.
Chị túm lấy tay tôi, rất chặt, không dám buông ra.
“Nguyệt Nguyệt! Em vẫn còn hận chị sao?”
Người tôi khựng lại.
Chị chậm rãi quỳ xuống trước mặt tôi.
Tôi buông vali, xoay người kéo chị dậy.
Nhưng chị quỳ rất chắc.
“Nguyệt Nguyệt, là chị sai rồi, chị xin lỗi em.”
“Chị đứng dậy.”
Giọng tôi căng lại.
Chị không chịu, tay chị nắm cổ tay tôi.
“Em nghe chị nói hết.”
“Ba năm nay ngày nào chị cũng hối hận, ngày nào cũng sám hối, chị chưa từng ngủ yên được một ngày.”
“Chị không nên bị ma xui quỷ khiến, chị rõ ràng biết anh ta là người em yêu, chị rõ ràng biết em là mạng sống của chị, nhưng chị vẫn…”
Chị nghẹn lại, giọng nói vỡ thành từng mảnh.
“Chị không cầu xin em tha thứ cho chị, thật đấy, em hận chị cũng được, cả đời không để ý đến chị cũng được.”
“Nhưng em đừng đi, để chị có thể nhìn thấy em từ xa, được không?”
Tôi cúi đầu nhìn chị.
Đây là người chị đội trời đạp đất của tôi.