Chương 5 - Mối Tình Giả Dối
Nhu Đoàn tuy không biết địa chỉ nhà mới của tôi, nhưng nó biết cửa hàng đồ cổ nơi tôi làm việc.
Bởi vì gần đó có một tiệm spa thú cưng.
Hai tháng trước, Giang Lâm đưa nó đến đây tắm.
Chị ta không có thời gian đi đón, gọi điện bảo tôi đi đón.
Nhu Đoàn có thể dựa vào ký ức lần đó để tìm đến tận đây, cũng có thể coi là rất thông minh rồi.
Chưa đợi Giang Lâm lên tiếng, tôi nhỏ giọng hỏi ngược lại: “Giang Lâm Nhu Đoàn ngày thường ngoan ngoãn hiền lành nhất, có phải chị đã… ngược đãi nó không? Nếu không sao nó lại bỏ chạy?”
09
Giang Lâm một mực phủ nhận: “Cô đừng có nói bậy, tôi đối xử với Nhu Đoàn tốt như thế, bằng không nó đã thành mèo hoang từ lâu rồi.”
Chị ta nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên cảnh giác hỏi: “Hay là cô nhìn thấy nó rồi?”
Tôi im lặng không nói gì.
Đúng lúc này, trong con hẻm có một gã say rượu đi ngang qua.
Nhu Đoàn sợ hãi kêu “Meo” một tiếng.
Tôi kẹp điện thoại giữa tai và vai, hai tay ôm lấy Nhu Đoàn nhẹ nhàng an ủi.
Có lẽ sợ điện thoại của tôi rơi vỡ nên Tần Mặc Dã đưa tay lấy điện thoại khỏi tai tôi rồi bật loa ngoài.
Giang Lâm nghe thấy tiếng của Nhu Đoàn, cao giọng, hung hăng nói: “Giản Vụ, quả nhiên là cô lừa tôi.”
“Tuy tôi không biết bây giờ cô ở đâu, nhưng tôi biết chỗ làm của cô.”
“Ngày mai tôi sẽ đến tìm cô đòi Nhu Đoàn, cô biết Nhu Đoàn rất quan trọng với tôi mà.”
“Nếu cô không trả lại cho tôi, thì cứ đợi mất việc đi.”
Tôi định lên tiếng, nhưng Giang Lâm đã cúp điện thoại.
Tần Mặc Dã cứng đờ tại chỗ.
Ánh mắt anh trở nên xa lạ, như thể chưa từng quen biết một Giang Lâm như thế này.
Nhưng anh ấy không bày tỏ thái độ gì về chuyện này.
Tôi rút một tay ra, cầm lấy điện thoại từ tay anh rồi nhét lại vào túi xách.
Gã say rượu lúc nãy bước đi lảo đảo sượt qua người tôi.
Mắt thấy hắn ta sắp va vào tôi.
Tần Mặc Dã theo phản xạ dùng cơ thể che chắn cho tôi, lạnh lùng quát: “Cút.”
Gã say thấy Tần Mặc Dã có dáng người cao lớn, toàn thân toát ra vẻ cao quý nên không dám chọc vào anh, lủi thủi bỏ đi.
Khoảng cách giữa tôi và Tần Mặc Dã rất gần.
Gần đến mức tôi có thể nghe thấy nhịp tim của anh, có thể ngửi thấy mùi hương thanh mát đặc trưng trên người anh.
Tôi nhớ lại lúc trước khi còn yêu qua mạng.
Anh từng hỏi tôi: 【Có muốn xem cơ bụng không?】
Tôi còn chưa kịp trả lời anh thì đã phải đi hóa trị.
Tôi để điện thoại lại trong phòng bệnh.
Trong lúc hóa trị, tôi tự nhủ rằng chỉ cần vượt qua là có thể nhìn thấy ảnh cơ bụng của Tần Mặc Dã rồi.
Đợi sau khi kết thúc hóa trị, tôi mở điện thoại lên, quả nhiên nhận được ảnh cơ bụng mà Tần Mặc Dã gửi.
Trọn vẹn chín tấm.
Anh ấy còn gửi cho tôi một loạt tin nhắn.
【Đẹp không?】
【Sao không trả lời anh?】
【Có phải anh tập chưa đủ đẹp không?】
【Bảo bối, đã năm tiếng rồi em chưa trả lời tin nhắn của anh.】
【Ngủ rồi sao?】
Tôi lưu từng tấm ảnh lại, trả lời anh: 【Tập đẹp lắm.】
【Lúc nãy điện thoại em hết pin sập nguồn, em ngủ một giấc.】
Những tháng ngày yêu qua mạng cùng anh, giờ xa xăm như một giấc mộng.
Thế nhưng, những bức ảnh cơ bụng anh gửi cho tôi, tôi vẫn luôn giữ lại.
Cho dù đã xóa tài khoản kia, ảnh cơ bụng của anh vẫn được tôi lưu trong không gian riêng tư của điện thoại.
Thỉnh thoảng vào những đêm mất ngủ, tôi sẽ lôi ra ngắm đi ngắm lại.
Tuy nhiên, trong thâm tâm tôi biết rõ khoảng cách giữa tôi và Tần Mặc Dã.
Tôi chỉ có thể trốn sau màn hình điện thoại nhìn lén những bức ảnh của anh.
Còn trong thế giới thực, sự chênh lệch của chúng tôi quá lớn.
Ngay lúc này, anh đang ở ngay trước mắt.
Chỉ cần bước tới nửa bước, tôi sẽ có thể ôm lấy anh, có thể cảm nhận được hơi ấm của anh.
Trái tim tôi đập nhanh không kiểm soát nổi, vành tai nóng ran, đỏ bừng.
Nhưng tôi lại lùi về phía sau một bước.
Phía sau là một bức tường.
Thấy lưng tôi sắp va vào tường, Tần Mặc Dã nắm lấy cổ tay tôi, kéo lại: “Cẩn thận.”
Cổ tay bị anh nắm lấy hơi nóng lên.
Đáy mắt anh gợn lên một làn sóng, rồi anh buông tôi ra, nhìn về phía trước: “Đi thôi.”
10
Tần Mặc Dã đưa tôi đến trước cửa nhà.
Tôi quay đầu nói với anh: “Tối nay cảm ơn anh.”
Khóe môi anh khẽ nhếch: “Không có gì, ngoài trời gió lớn, cô về ngủ đi.”
Có một khoảnh khắc, tôi muốn bất chấp hậu quả mà thú nhận mọi chuyện với anh.
Nhưng vừa nghĩ đến số dư ít ỏi trong thẻ của mình, tôi lại chùn bước.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc nói ra.
Đợi tôi tiết kiệm thêm một chút tiền nữa, đợi thời cơ thích hợp, rồi nói cho anh biết sự thật.
“Vâng, vậy anh… lái xe cẩn thận nhé.” Tôi thu lại ánh mắt, ôm Nhu Đoàn lên lầu.
Tần Mặc Dã vẫn đứng dưới ánh đèn đường dưới lầu.
Lúc đi ngang qua cửa sổ tầng hai, tôi thấy ánh đèn đường hắt lên bóng dáng cao gầy của anh.
Anh vẫn chưa rời đi.
Nhưng tôi không dám ló đầu ra nhìn anh.
Tôi sợ lỡ chạm phải ánh mắt của anh, ánh mắt mình sẽ không giấu được tâm tư.
Lúc đi ngang qua cửa sổ tầng ba, tôi liếc thấy cái bóng đổ dài kia vẫn còn.
Tôi cẩn thận tiến tới một bước.
Ánh mắt tôi bất ngờ chạm phải ánh mắt anh.
Anh ngước lên nhìn tôi, đáy mắt thoáng hiện một ý vị sâu xa.
Tôi theo bản năng né tránh, lưng tựa vào bức tường bên cạnh cửa sổ.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: