Chương 2 - Mối Tình Giả Dối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Không có? Cô nghĩ tôi tin à?”

Giang Lâm tháo bỏ lớp ngụy trang ngày thường, dứt khoát không diễn nữa.

“Giản Vụ, đừng tưởng tôi không biết những trò bẩn thỉu cô đã làm.”

“Cô lấy ảnh của tôi để yêu đương qua mạng với Tần Mặc Dã, lừa của anh ấy mấy chục vạn đúng không?”

“Cô làm thế là lừa đảo với số tiền lớn! Phải ngồi tù đấy!”

“Bây giờ tôi giúp cô yêu đương với anh ấy, là đang cứu rỗi cô.”

“Cô thì hay rồi, vậy mà dám lấy oán báo ân!”

Bị chị ta vạch trần sự thật, tôi rất bối rối: “Chị Giang Lâm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

05

Giang Lâm không giấu được sự giận dữ trong lòng: “Mưa bão, chuyến bay bị hủy, vốn dĩ có thể đổi sang chuyến bay tối, nhưng Tần Mặc Dã đột nhiên nói hủy kế hoạch du lịch.”

“Để đưa tôi đi xem cực quang, anh ấy đã dời công việc lại.”

“Nếu không phải cô nói gì với anh ấy, anh ấy sẽ không đột ngột hủy bỏ đâu.”

“Anh ấy đã đặt sẵn vé máy bay và khách sạn, giờ tạm thời hủy chuyến, cô biết tổn thất bao nhiêu không?”

Giang Lâm ủ rũ: “Anh ấy thà chịu tổn thất mười mấy vạn, cũng không chịu đưa tôi đi xem cực quang nữa.”

Tôi giải thích: “Em không liên lạc với anh ấy, có lẽ là anh ấy thực sự có việc bận thôi?”

“Thế à? Nhưng anh ấy còn bảo sau này đừng liên lạc nữa.” Giang Lâm đánh giá tôi từ trên xuống dưới, đảo mắt một vòng.

Chị ta nghĩ đến điều gì đó, càng tức giận hơn: “Tôi biết rồi, chắc chắn là sáng nay lúc tôi mang Nhu Đoàn sang cho cô, cô đã để lộ sơ hở trước mặt anh ấy.”

Tôi cứng họng không nói nên lời.

Sáng nay tôi mới chỉ nói đúng ba câu.

Trước đây tôi chưa từng nhắn tin thoại với Tần Mặc Dã.

Anh ấy không biết giọng của tôi.

Rất khó để nhận ra tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên.

“Giản Vụ, tôi sẽ níu kéo anh ấy, nhưng nếu cô sống ở đây, ngày ngày ra vào đều chạm mặt, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ biết sự thật.”

Giang Lâm lý lẽ hùng hồn nói: “Cho nên, cô chuyển đi chỗ khác đi.”

Chị ta không giống như đang thương lượng với tôi, mà là ra lệnh.

Dạo gần đây vào đêm khuya, tôi thường nghe thấy Giang Lâm ở phòng bên cạnh bật nhạc rất to để quay video nhảy.

Chất lượng giấc ngủ của tôi vốn dĩ đã không tốt.

Nếu không phải vì Nhu Đoàn đang ở phòng bên, thì tôi thực sự không muốn tiếp tục làm hàng xóm với chị ta nữa.

Tôi thành thật nói: “Em vừa mới đóng tiền thuê nhà nửa năm.”

Giang Lâm cười khẩy: “Hừ, so với việc cô lừa của Tần Mặc Dã mấy chục vạn, thì nửa năm tiền nhà có là gì?”

“Nếu cô tiếc nửa năm tiền thuê nhà, thì đừng trách tôi báo cảnh sát kiện cô tội lừa đảo.”

“Đến lúc đó, cô không chỉ phải ngồi tù.”

“Cô còn phải lập tức trả tiền, cô có lấy ra được năm mươi vạn không?”

“Hơn nữa, chắc cô cũng không muốn để lại ấn tượng là một kẻ lừa đảo trong lòng Tần Mặc Dã chứ?”

Tôi lí nhí nói: “Tiền, em sẽ trả cho anh ấy, hiện tại em đang cố gắng kiếm tiền.”

“Lúc trước là thật sự hết cách rồi, mới…”

Giang Lâm ngắt lời tôi, hùng hổ dọa nạt: “Tôi biết bây giờ cô làm ba công việc, nhưng dù có vậy, cô cũng không trả nổi hơn năm mươi vạn đâu.”

“Hơn nữa, cho dù cô có dùng năm sáu năm để trả hết nợ, thì việc cô lừa dối tình cảm của anh ấy thì sao? Cô lấy cái gì để trả?”

“Người anh ấy thích là tôi, không phải cô.”

Những lời của Giang Lâm như mũi dao đâm thẳng vào tim tôi.

Dù khó nghe, nhưng lại rất chân thực.

Ba công việc hiện tại của tôi lần lượt là: sáng sớm làm thuê ở cửa hàng ăn sáng, ban ngày làm nhân viên bán hàng tại cửa hàng đồ cổ, ban đêm làm ca đêm ở cửa hàng tiện lợi.

Tuy hoa hồng ở cửa hàng đồ cổ khá cao, nhưng phải có doanh số mới được nhận.

Muốn tiết kiệm đủ hơn năm mươi vạn trả cho Tần Mặc Dã, quả thực không phải chuyện nhanh chóng.

Ngoài tiền ra, tôi còn lừa dối tình cảm của anh ấy.

Đây là món nợ không thể dùng tiền trả sạch.

Tôi giống như bị Giang Lâm nắm thóp, mệt mỏi nói: “Được, em sẽ chuyển đi.”

“Nhưng chị có thể trả Nhu Đoàn lại cho em không?”

Giang Lâm cười: “Cô còn muốn ra điều kiện với tôi?”

“Tôi không bao giờ trả Nhu Đoàn cho cô đâu.”

“Đừng tưởng tôi không biết cô đang toan tính điều gì.”

“Trả Nhu Đoàn cho cô, Tần Mặc Dã chẳng phải sẽ càng nghi ngờ hơn sao?”

Giang Lâm nói xong, một tay bế Nhu Đoàn từ trên sô pha lên: “Nhu Đoàn, chúng ta về nhà.”

Có lẽ do chị ta bế quá mạnh, Nhu Đoàn bị dọa sợ.

Nó vùng vẫy trong vòng tay chị ta.

Sự dịu dàng trên mặt Giang Lâm tan biến hết, chị ta ghì chặt Nhu Đoàn vào lòng, nghiến răng nói: “Đừng quên, bây giờ tao mới là chủ của mày.”

Chị ta bế Nhu Đoàn, kéo vali bước ra khỏi nhà tôi.

Đến cửa, chị ta quay đầu lại nhìn tôi, cảnh cáo: “Cô dọn ra ngoài trong vòng ba ngày, nếu không, đừng trách tôi không khách khí.”

Tôi chằm chằm nhìn Nhu Đoàn, buồn bã nói: “Tôi biết rồi, Giang Lâm hy vọng chị đối xử tốt với Nhu Đoàn một chút.”

“Nói nhiều quá.” Giang Lâm bước vào căn hộ bên cạnh, mất kiên nhẫn đóng sầm cửa lại.

06

Tôi nói chuyện với cô chủ nhà về việc chuyển nhà.

Hiện tại là ngày hai mươi tám tháng Sáu, tôi vừa mới đóng tiền thuê nhà cho nửa cuối năm.

Ngoài ra, tôi còn đóng thêm hai tháng tiền cọc.

Tương đương với việc tổng cộng bảy tháng tiền thuê nhà đã nằm trong tay chủ nhà.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)