Chương 4 - Mối Tình Đầu Và Đứa Con Bất Ngờ
Nhưng đột nhiên phát hiện một dấu vết.
Ta chậm rãi vén lên.
Khoảnh khắc ấy.
Bàn tay ta run lên dữ dội.
Trước những vết thương chi chít trên người nó, còn có một dấu chân không mấy nổi bật.
Dấu chân này.
Ta đã khâu giày mười năm, vá tất mười năm, còn ai quen thuộc hơn ta.
Dấu chân này là của ta… phu quân ta.
7
Mà bên dưới nữa là thân thể bị đâm xuyên rồi lại vá víu.
Tâm can ta, trong khoảnh khắc ấy như bị dao đâm.
Ngay lúc đó, một tiếng “Tỷ tỷ” rụt rè vang lên. Là Ôn Uyển.
Nàng mặc áo tang dành cho cha mẹ do nữ nhi thủ hiếu, đứng ở đó, mềm yếu, đáng thương.
“Tỷ tỷ, có cần giúp gì không.”
Nàng nói: “Tỷ đừng giận Tưởng lang. Hôm nay chàng chỉ vì tức giận nhất thời thôi. Chàng vẫn rất để tâm đến tỷ.”
Ta chậm rãi phủ tấm vải trắng lên mặt Lễ nhi.
Quay đầu nhìn nàng.
“Ngươi tới làm gì?”
“Thiếp đến là để san sẻ nỗi lo cùng tỷ tỷ. Thiếp có một việc không biết có nên nói hay không. Nghe nói đại ca của tỷ…”
Ta đứng dậy.
Nàng lùi một bước, ôm lấy ngực.
“Nghe nói khi hắn truy đuổi Đỗ Tuy ở Mẫn Châu đã trúng kế. Dù thoát thân nhưng cũng khiến hàng chục tinh binh thương vong. Thiên tử hạ chỉ trách phạt. Nghe nói mấy hôm nữa sẽ đến gặp tỷ tỷ… Không biết có khiến chủ quân bị liên lụy, mất đi thánh ân hay không?”
Ta nhìn quanh hai bên, tiện tay cầm lấy chân đèn.
“Ý ngươi là gì?”
Ôn Uyển vẻ mặt đầy thiện ý:
“Thiếp thật lòng lo cho tỷ… đại nương tử. Nữ tử cả đời này, lớn nhất vẫn là dựa vào trượng phu. Tỷ là phụ nhân nhà họ Tưởng, há có thể vì chuyện nhà mẹ đẻ mà hại đường tiến thân của Tưởng gia, có phải không?”
“Vậy là muốn ta cảm tạ ngươi đã nhắc nhở?”
Ta bước từng bước chậm rãi tiến tới.
Nến trong chân đèn nghiêng đổ, sáp chảy xuống.
“Dù sao sau này cũng phải cùng tỷ tỷ sống lâu dài, đây là bổn phận của thiếp.”
Nàng nhìn vào mắt ta, bỗng nhiên nở nụ cười:
“Tỷ tỷ không biết sao? Tưởng lang nói muốn nạp thiếp làm thiếp thất.”
Nàng từ tốn tiến lại gần, hạ giọng:
“Một nữ nhân không thể sinh con, vốn dĩ không có tương lai.”
“Chiếc áo choàng da cáo thiếp đang khoác, cũng chẳng phải mọc ra từ thân thể lúc mới sinh. Thiếp muốn có con, có hàng vạn cách. Còn tỷ?”
Ta bóp lấy cổ nàng.
“Còn tính là gì chứ.”
Sắc mặt nàng thoáng chốc trở nên hoảng loạn.
Nhưng trong mắt lại toàn là ý cười.
Ta cũng cười:
“Ta biết hắn đang đứng cách đây không xa. Ngươi cố tình đến tìm chết, chẳng phải là để tỏ ra đáng thương sao? Nhưng giờ nhìn xem, vẫn chưa đủ đáng thương đâu.”
Một chân đèn nện xuống.
Trán nàng lập tức rướm máu đỏ tươi.
“Ngươi điên rồi, ngươi dám như vậy… ngươi như thế, Tưởng lang nhất định sẽ không còn yêu ngươi nữa.”
“Ai nói ta muốn chàng yêu ta.”
Lần thứ hai nện xuống, nàng lảo đảo ngã gục.
Ngay khoảnh khắc ấy, tiếng kinh hô của mẹ chồng vang lên.
“Ngươi điên rồi!”
Bà ta dốc hết sức đẩy ta ra:
“Nó đang mang trong bụng cốt nhục của ngươi, mang thai đứa con của Tưởng gia chúng ta.”
“Ta chỉ có một đứa con là Lễ nhi!”
Người đàn bà mà ta từng nghĩ chỉ cần chân thành là có thể sưởi ấm trái tim già cỗi ấy suốt mười năm.
Ta vì bà mà khẩn cầu, xin cho bà thân phận quả phụ có phong tước lệnh mệnh.
Từng rơi nước mắt gọi bà là mẹ ruột.
Giờ đây lại dùng hết sức cắn vào cổ tay ta.
Chiếc vòng tay va mạnh vào răng bà ta.
Bà ta đau đớn rên rỉ, ngã lăn ra đất.
8
Ngay sau đó, Tưởng Trừ lao vào.
Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấy cây chân đèn trong tay ta vẫn còn nhỏ máu, sắc mặt đại biến, hít sâu một hơi.
“Mẫu thân xưa nay rất thương Lễ nhi. Chẳng lẽ nàng thật sự muốn… trước mặt hắn mà…”
Ta nhắm mắt lại.
Đúng vậy. Suýt nữa thì quên mất. Giờ đây điều quan trọng nhất là đưa Lễ nhi an táng cho yên ổn.
Ta đứng yên, lạnh lùng nhìn hắn:
“Ra ngoài.”
Mẹ chồng liếc ta một cái đầy xấu hổ.
“Vừa rồi ta chẳng qua chỉ là nóng lòng. Ngân Bình, dù sao nó cũng đang mang thai cốt nhục duy nhất của Tưởng gia ta. Ta không thể…”
Ta thương hại nhìn bà một cái.
Bà đỡ lấy Ôn Uyển lui ra. Nhưng vừa mới đi được một tầm tên.
Ôn Uyển đột nhiên ôm bụng, khẽ rên:
“Lang quân, thiếp… thiếp đau bụng.”
Tưởng Trừ biến sắc, lập tức bế bổng nàng ta lên, vội vàng chạy về hậu viện.
Ta buông cây chân đèn xuống, máu từ cổ tay nhỏ từng giọt xuống đất.
“Thường Hy, gửi thiệp đến khắp nơi.
Ba ngày sau, con trai ta xuất tang, đến lúc đó sẽ tổ chức tế lễ ven đường.”
9
Thế nhưng đến đêm thứ hai.
Khách đến viếng linh đường còn chưa kịp đến.
Tưởng Trừ đột nhiên xuất hiện.
Hắn mặc một thân tang phục trắng, hình dung tiều tụy.
“Nương tử, có chuyện muốn thương lượng với nàng.”
Ta đứng thẳng nhìn hắn.
Hắn do dự một chút, nuốt nước bọt, rồi cất lời:
“Đại phu nói thân thể Ôn Uyển quá yếu, trong nhà thật sự không nên tổ chức tang lễ kẻo xung sát.”
“Lễ nhi lại chưa thành niên, thật sự không tiện tổ chức lớn. Ta đã chọn được phần mộ tốt ở Hoàng Ân tự, hay là chọn ngày đưa Lễ nhi đi an táng…”