Chương 3 - Mối Tình Đầu Của Thái Tử Gia

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

11

 

Ngày đầu tiên, anh cho người mang đến 999 đóa hồng cát chảy, khiến cả phim trường trầm trồ không ngớt, sau đó trợ lý lại lấy ra một bó cúc họa mi nhỏ.

 

Ngày thứ hai, anh gửi một nghìn phần cà phê đá Americano và bánh croissant, đến cả diễn viên quần chúng cũng giơ ngón cái khen ngợi anh, sau đó trợ lý lại lấy ra một ly trà sữa trân châu.

 

Ngày thứ ba, anh cho vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về một trăm thùng cherry, giòn ngọt mọng nước, đến cả chị Du cũng giục tôi mau đồng ý anh, sau đó trợ lý lại lấy ra hai hộp dưa Hami vừa cắt xong.

 

Ngày thứ tư, anh đích thân tới.

 

Bao trọn một nhà hàng Michelin, khoản đãi ăn uống cho cả đoàn phim chu đáo đến mức đạo diễn Kỳ cũng khen ngợi.

 

Sắp xếp ổn thỏa cho mọi người xong, anh lái xe đưa tôi đi ăn ở một quán nông gia yên tĩnh trong núi.

 

Ăn xong, tôi không nhịn được hỏi:

 

“Tại sao ngày nào anh cũng tặng hai phần quà?”

 

Tôi thích cúc họa mi, không thích hoa hồng.

 

Tôi thích trà sữa, không thích cà phê.

 

Tôi thích dưa Hami, không thích cherry.

 

Tôi thích đồ ăn nông gia, không thích nhà hàng Michelin.

 

Chẳng phải bình thường đều là chiều theo sở thích sao?

 

Phó Tinh Trầm vừa dùng khăn ướt lau tay cho tôi, vừa nói:

 

“Nhưng người khác sẽ cho rằng anh không để tâm đến em.”

 

Anh dừng một chút, rồi nói tiếp:

 

“Cúc họa mi, trà sữa trân châu, dưa Hami, đồ ăn nông gia, những thứ đó đều là thứ em thích, nhưng trong mắt người khác, chúng rất phổ biến, cũng rất rẻ.”

 

“Nếu anh chỉ tặng những thứ em thích, bọn họ sẽ cho rằng anh không để tâm đến em.”

 

“Họ sẽ nghĩ anh không chịu bỏ tiền vì em, chỉ muốn qua loa cho xong, rồi sẽ coi thường em.”

 

Tim tôi như được ngâm trong nước ấm:

 

“Anh ra nước ngoài học toàn lời ngon tiếng ngọt sao?”

 

Phó Tinh Trầm gõ nhẹ lên trán tôi:

 

“Cần gì phải học? Nhìn thấy em là tự biết.”

 

Bốp ——

 

Tôi nghe thấy âm thanh khối băng trong lòng mình nứt vỡ.

 

Từ sau khi anh rời đi, tôi đã khép chặt trái tim, khóa kín tình yêu.

 

Ngày nào cũng tự thôi miên bản thân rằng rung động thời niên thiếu không phải là tình yêu, huống chi đã qua nhiều năm như vậy, vật đổi sao dời, chẳng ai sẽ mãi đứng nguyên chỗ chờ tôi.

 

Nhưng anh vừa xuất hiện, bức tường lòng tôi dốc công xây dựng liền trở nên mong manh không chịu nổi.

 

Ký ức ùa về, tôi hỏi:

 

“Nếu em vẫn dẫn anh đi ăn quán vỉa hè thì sao?”

 

Phó Tinh Trầm đáp:

 

“Tất cả những gì em thích, anh đều muốn hiểu.”

 

Trong lòng tôi pháo hoa nổ đì đùng, ngoài miệng lại chỉ nhàn nhạt “ồ” một tiếng.

 

“May mà bây giờ em kiếm được chút tiền, chúng ta có thể ăn ngon hơn một chút, như vậy anh sẽ không bị đau bụng nữa.”

 

Phó Tinh Trầm tựa trán vào trán tôi:

 

“Vậy anh theo đuổi được chưa?”

 

“Chúng ta xa nhau sáu năm, em đã không còn là Nhậm Huyên trong ký ức của anh nữa rồi, phải làm sao?”

 

Phó Tinh Trầm nắm lấy tay tôi:

 

“Không, chúng ta chưa từng xa nhau, anh vẫn luôn ở đây.”

 

Anh nói xong câu đó còn chưa kịp giải thích, đã bị một cuộc điện thoại khẩn gọi đi công tác.

 

Trong sáu năm xa nhau, có người tặng tôi hoa hồng, cũng có người tặng tôi cúc họa mi, nhưng chưa từng có ai tặng cả hai cùng lúc.

 

Họ chỉ muốn nhìn thấy tôi hào nhoáng rực rỡ.

 

Chỉ có Phó Tinh Trầm đã nhìn thấy toàn bộ con người tôi — kiêu ngạo, tự ti, bướng bỉnh, hiểu chuyện.

 

Tôi và anh đã lỡ mất sáu năm, không muốn lỡ thêm nữa.

 

Nhưng niềm vui tràn đầy của tôi lại bị một câu nói của Từ Dung Dung đập tan.

 

12

 

Hôm đó tôi vừa quay xong, vừa thay xong trang phục diễn, thì gặp Từ Dung Dung của đoàn phim bên cạnh.

 

Oan gia ngõ hẹp.

 

Tôi coi như không nhìn thấy cô ta, tự mình rời đi.

 

Cô ta lại gọi tôi lại:

 

“Nhậm Huyên, cô đừng tưởng mình lợi hại đến thế!”

 

“Cơ hội thử vai của cô chẳng phải là Phó Tinh Trầm dùng năm mươi triệu đầu tư đổi với đạo diễn Kỳ sao!”

 

Lời của Từ Dung Dung như một tiếng sét nổ bên tai tôi.

 

Tôi muốn phản bác cô ta, nhưng lại không biết bắt đầu phản bác từ đâu.

 

Nghĩ lại, tất cả quả thực quá trùng hợp.

 

Lần đầu tiên tôi nhận được lời mời thử vai điện ảnh chính là bộ phim đầu tiên Phó Tinh Trầm đầu tư sau khi về nước.

 

Tôi từng nghĩ mình dựa vào thực lực mới có được cơ hội thử vai này, nào ngờ lại là con đường Phó Tinh Trầm đặc biệt trải sẵn cho tôi.

 

Phó Tinh Trầm làm việc tỉ mỉ, ngay cả khi đối tốt với người khác, cũng nhẹ nhàng như mưa thấm đất, không khiến người ta có cảm giác bị bố thí.

 

Hồi cấp ba cũng là như vậy.

 

Vũ hội kỷ niệm trường, cần mặc lễ phục.

 

Nhưng khi đó nhà tôi vừa mua nhà, tiền bạc eo hẹp, không lấy đâu ra tiền dư để mua.

 

Tôi buột miệng nói một câu, hôm sau anh đã mang tới một chiếc váy đuôi cá đính kim cương nhỏ li ti.

 

Nói là váy cũ chị họ anh từng mặc, để không cũng phí, vừa hay cùng cỡ với tôi.

 

Sau này tôi mới biết, đó là anh dùng tiền tiêu vặt của mình mua.

 

Sau khi chia tay, bạn cùng phòng của anh lén mắng tôi không biết điều, chà đạp chân tình của anh.

 

Nhưng bọn họ nào biết, chính vì anh quá tốt.

 

Mỗi lần anh đối tốt với tôi, đều khiến tôi nhớ đến khoảng cách không thể vượt qua giữa tôi và anh.

 

Anh đối với tôi càng tốt, tôi càng áy náy, càng bất an, vì tôi không thể đáp lại anh bằng tình yêu tương xứng.

 

Tình yêu chỉ nhận từ một phía, sao có thể gọi là tình yêu?

 

Tình yêu phải có qua có lại, phải cân sức cân tài mới được.

 

“Bíp.” Điện thoại liên tiếp hiện ra hơn chục tin nhắn, đều là Phó Tinh Trầm gửi.

 

Tôi đột nhiên không biết phải đối mặt với anh thế nào, ôm đầu gối, ngồi thẫn thờ dưới ánh trăng suốt cả đêm.

 

13

 

Hai ngày sau, Phó Tinh Trầm kết thúc chuyến công tác sớm, về nước và đợi tôi ở phim trường.

 

Tóc hơi rối, mắt đầy tia máu đỏ.

 

Tôi cố kìm nén xúc động muốn ôm anh, quay người bỏ chạy, lại bị anh nắm chặt cổ tay.

 

“Trước đó anh không biết đạo diễn Kỳ tìm ai đến thử vai.”

 

“Đến hiện trường chỉ vì muốn gặp em, rất muốn, rất muốn.”

 

Cổ họng tôi nghẹn lại.

 

Phó Tinh Trầm vùi đầu vào hõm cổ tôi.

 

“Hồi đó anh rất sợ, sợ em không thích anh, nên đã không nói thật với em.”

 

“Không ngờ lại khiến em áy náy suốt bao năm.”

 

Một giọt nước mắt nóng rơi xuống da tôi.

 

“Anh chỉ muốn đối tốt với em, lại không cân nhắc đến cảm nhận của em.”

 

“Quên mất rằng em và anh giống nhau, đều là những cá thể độc lập, chứ không phải dây leo ký sinh vào anh.”

 

Tôi hé miệng, nhưng không phát ra được âm thanh nào.

 

Phó Tinh Trầm ôm tôi chặt hơn:

 

“Cho anh thêm một cơ hội nữa được không? Anh học cách thẳng thắn với em.”

 

Sợ tôi không tin, Phó Tinh Trầm còn gọi đạo diễn Kỳ tới làm chứng.

 

Đạo diễn Kỳ cười.

 

“Ngày em nhận thị hậu, tôi đã đưa em vào danh sách thử vai rồi.”

 

“Tác phẩm chính là chỗ dựa lớn nhất, tiểu Nhậm, hãy tự tin lên.”

 

Phó Tinh Trầm vẻ mặt hớn hở:

 

“Vợ tôi đúng là giỏi.”

 

Tôi lườm anh một cái:

 

“Ai là vợ anh.”

 

“Ai đáp thì người đó là vợ anh.”

 

Phó Tinh Trầm biết được chuyện là Từ Dung Dung nói với tôi về thử vai từ chỗ chị Du, tức đến mức muốn phong sát cô ta.

 

Một người luôn xuất hiện với hình tượng ôn hòa như anh, lần đầu tiên lộ ra vẻ tàn nhẫn.

 

Anh bóp nhẹ gáy tôi:

 

“Sợ chưa? Đây mới là con người thật của anh.”

 

Tôi còn chưa kịp mở miệng, anh đã cúi đầu khẽ cắn lên cổ tôi:

 

“Sợ rồi cũng muộn.”

 

Tôi véo vành tai đang ửng đỏ của anh:

 

“Em rất vui vì anh có thể là chính mình.”

 

Bề ngoài Phó Tinh Trầm không lộ cảm xúc, nhưng vành tai lại đỏ hơn.

 

Còn về Từ Dung Dung, Phó Tinh Trầm còn chưa kịp ra tay, cô ta đã tự mình tìm đường chết.

 

Sau khi cướp vai nữ chính của tôi, diễn xuất gượng gạo, điểm Douban chỉ có 3, tỷ suất người xem thảm bại, nhà đầu tư tức đến phát điên, buông lời từ nay về sau sẽ không đầu tư bất kỳ bộ phim nào có cô ta tham gia.

 

14

 

Sau khi bộ phim của đạo diễn Kỳ đóng máy, tôi vội vàng chạy đi tham dự một lễ trao giải.

 

Thấy tôi căng thẳng, chị Du an ủi: “Được đề cử đã là sự công nhận rồi, cố gắng hết sức là được.”

 

Tôi nắm chặt chiếc hộp nhung nhỏ trong túi áo, nghĩ đến người sẽ gặp được sau khi lễ trao giải kết thúc, lập tức tràn đầy sức mạnh: “Ừ.”

 

Phó Tinh Trầm đã đi về phía tôi 99 bước, lần này đến lượt tôi bất chấp tất cả chạy về phía anh.

 

Vào hội trường, tôi đảo mắt một vòng, nhìn thấy đoàn làm phim của bộ phim mà Từ Dung Dung đóng vai nữ chính, nhớ tới oan gia cũ là Từ Dung Dung, liền hỏi chị Du về tình hình gần đây của cô ta.

 

Chị Du mở miệng nói: “Dạo trước phát hành album mới, hai tháng mới bán được năm vạn bản, ngay cả vốn cũng không thu hồi được.”

 

“Giờ thì flop đến mức chẳng còn ai nhớ tới.”

 

 

Cuối cùng cũng đến hạng mục “Nữ diễn viên xuất sắc nhất”.

 

Ống kính lia qua lại giữa tôi và ba nữ diễn viên được đề cử khác.

 

Lòng bàn tay tôi cầm hộp nhung hơi rịn mồ hôi.

 

“Tối nay giải ‘Nữ diễn viên xuất sắc nhất’ sẽ thuộc về ai đây? Xin mời tổng giám đốc tập đoàn Phó thị, Phó Tinh Trầm, lên trao giải cho chúng ta.”

 

Người dẫn chương trình vừa dứt lời, Phó Tinh Trầm – người lẽ ra đang công tác ở nước ngoài, phải rạng sáng mới về – đã xuất hiện trên bục trao giải.

 

Vest đen hoa văn chìm, trước ngực cài một chiếc ghim hoa trà bạc.

 

Trên cổ tay vẫn là sợi vòng đỏ cũ kia.

 

Các đồng nghiệp có mặt đều đồng loạt dồn ánh mắt về phía tôi.

 

Gương mặt đầy vẻ hóng chuyện.

 

Còn lúc này, phần bình luận trực tiếp của lễ trao giải đã phát cuồng vì ship CP:

 

“A a a a a a đỉnh cao gặp gỡ! Sa Bối Ninh thở oxy.jpg”

 

“Thái tử gia đến chống lưng cho vợ à!”

 

“Tôi nghĩ xong tên con của họ rồi, gọi là ‘Phó Ái Nhậm’.”

 

“Lầu trên, quê chẳng kém gì cái ‘Tôi Huyên Anh’ của thái tử gia.”

 

“Tôi là cục dân chính, tôi tự đi tới đây rồi.”

 

“Khách quý ngồi đầy, nói trọn yêu thương, ship đến ngất!”

 

 

“Người giành giải Nữ diễn viên xuất sắc nhất —— Nhậm Huyên.”

 

Giọng nói thanh lãnh của Phó Tinh Trầm vang lên.

 

Cả khán phòng bùng nổ tiếng vỗ tay.

 

Khi tôi nhận chiếc cúp nặng trĩu từ tay anh, anh khẽ bóp ngón út của tôi.

 

Sợi vòng tay trên cổ tay anh lướt qua lòng bàn tay tôi, nhột nhạt.

 

Lúc ôm nhau, anh đột nhiên cúi đầu ghé tai tôi nói một câu: “Anh yêu em.”

 

Người dẫn chương trình cũng ship đến phát điên: “Hôn một cái! Hôn một cái!”

 

Phó Tinh Trầm khoát tay: “Cô ấy ngại.”

 

“Về nhà hôn!” Không biết từ đâu dưới khán đài vang lên một câu.

 

Đám đông bật cười ầm lên.

 

15

 

Không ngờ mình sẽ đoạt giải, tôi không chuẩn bị lời phát biểu, điều chỉnh lại một chút mới mở miệng nói:

 

“Cảm ơn khán giả đã công nhận tôi, cảm ơn đạo diễn, quản lý, đồng nghiệp đã giúp đỡ tôi, có sự ủng hộ của mọi người, tôi mới có thể đứng trước ống kính để thể hiện vai diễn này, cảm ơn tất cả.”

 

Tôi liếc xuống dưới sân khấu, thấy Phó Tinh Trầm đang nhìn tôi đầy mong đợi, liền dùng khẩu hình nói một câu “Về nhà nói sau”.

 

Không ngờ lại bị chụp được, bình luận trực tiếp lại một lần nữa nổ tung:

 

“Nói gì thế? Có gì mà tôi – hội viên muối chọn tôn quý – không được nghe?”

 

“Tôi không phải đến để chia rẽ gia đình này, tôi đến để gia nhập gia đình này.”

 

“Tối nay tôi chui xuống gầm giường, tôi cũng muốn nghe.”

 

“Paparazzi đâu rồi? Tối nay tôi phải biết Nhậm Huyên nói gì với thái tử gia!”

 

“Tạm dừng hóng chuyện, tôi đi nghe đây.”

 

“Thái tử gia: Vợ cảm ơn tất cả mọi người, nhưng không cảm ơn tôi QAQ.”

 

 

Về đến nhà, tôi còn chưa kịp thay lễ phục đã bị chị Du đẩy vào phòng.

 

Trên sàn đặt một bó lớn cúc họa mi.

 

Máy chiếu chiếu lên ảnh cá nhân của tôi.

 

— Ảnh ngày thi đại học, tôi bước ra khỏi phòng thi.

 

— Ảnh sau kỳ thi, tôi quay lại trường thu dọn đồ đạc.

 

— Ảnh ngày nhập học năm nhất, bố mẹ đưa tôi đi học.

 

— Ảnh tôi đi thử vai, cầm kịch bản học lời thoại.

 

— Ảnh tôi nhận vai diễn đầu tiên, đối diễn trên phim trường.

 

 

Phó Tinh Trầm từ phía sau tôi bước ra.

 

“Ngày đó em nói chúng ta xa nhau sáu năm, thật ra không phải.”

 

“Những thời khắc quan trọng trong cuộc đời em, anh đều có mặt.”

 

“Nhìn em trưởng thành, từng bước đi về phía ước mơ của mình, trở thành người em muốn trở thành, tỏa sáng trên sân khấu của chính em.”

 

“Thời gian đã thay đổi anh và em, nhưng thứ không đổi là trái tim này.”

 

Tôi nhìn Phó Tinh Trầm đang quỳ một gối xuống, có chút hoảng hốt.

 

Như thể quay lại mùa hè năm ấy, chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng đứng dưới gốc đa, cầm cây đàn guitar, đàn cho tôi nghe một khúc “Bạn cùng bàn của tôi”.

 

Phó Tinh Trầm hỏi: “Em có đồng ý lấy anh không?”

 

Bên cạnh, chị Du và trợ lý nhỏ hóa thân thành gà thét, kích động hô lớn: “Gả cho anh ấy! Gả cho anh ấy!”

 

Thấy tôi không phản ứng, Phó Tinh Trầm trở nên căng thẳng, giọng run run: “Có phải quá nhanh không?”

 

“Không.”

 

Tôi lấy chiếc hộp nhung trong túi váy ra, mở nắp.

 

Một chiếc nhẫn nam đơn giản, nhã nhặn, lặng lẽ nằm trong hộp.

 

“Tôi chỉ đang nghĩ, tôi có cần quỳ xuống không?”

 

“Không cần.” Phó Tinh Trầm đứng dậy ôm chầm lấy tôi.

 

【Ngoại truyện — Tiểu kịch trường】

 

Sau khi phim của đạo diễn Kỳ công chiếu, tôi mua vé xem phim, cùng Phó Tinh Trầm đi xem ở rạp.

 

Tôi đeo khẩu trang, kính râm, che kín mít, không bị nhận ra.

 

Ngược lại, sợi vòng tay đỏ của Phó Tinh Trầm lập tức làm lộ thân phận anh.

 

Tối hôm đó, có một cư dân mạng bình luận dưới Weibo của tôi:

 

“Thái tử gia có phải bên ngoài có chó khác rồi không? Thậm chí còn đổi vòng tay mới!”

 

Tôi còn chưa kịp trả lời, Phó Tinh Trầm đã tự mình đáp trước:

 

“Không có, vợ tôi mới đan cho tôi.”

 

Tôi thật sự không chịu nổi tên Weibo của Phó Tinh Trầm nữa, liền nạp hội viên cho anh, bắt anh đổi tên.

 

Suốt ngày dùng cái tên “Tôi Huyên Anh” chuyển tiếp tin chính thức của Weibo Phó thị, dù nội tâm tôi có mạnh mẽ đến đâu cũng chịu không nổi.

 

Anh vừa về, tôi liền dỗ dành anh đổi.

 

Anh từ chối: “Một câu hai nghĩa, hay mà, vừa có tên em, vừa thể hiện tâm trạng của anh.”

 

Tôi: Tâm trạng gì?

 

Anh cúi người hôn lên khóe môi tôi: “Anh thích em.”

 

Sợi vòng tay đỏ của Phó Tinh Trầm là quà sinh nhật tôi tặng anh vào năm lớp mười một.

 

Tôi đau đầu vì quà sinh nhật của anh suốt hai tuần.

 

Anh chẳng thiếu thứ gì, giày bóng rổ, đồng hồ người khác tặng, cái nào tôi cũng không mua nổi.

 

Nghĩ tới nghĩ lui, tôi nghĩ đến DIY.

 

Thế là mua nguyên liệu về tự đan.

 

Anh rất vui, đi đâu cũng đeo.

 

Sợ người khác không để ý, còn khoe khắp nơi.

 

Bạn cùng phòng gọi anh đi chơi bóng rổ.

 

Anh: Sao cậu biết tôi có vòng tay?

 

Bạn cùng phòng: ?

 

(Hết)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)