Chương 6 - Mối Tình Đầu Của Luật Sư
Chuẩn bị chuyển tiền.
Đến lúc đó mới nhớ ra tất cả tài khoản ngân hàng của mình đã bị Hạ Tư Viễn đóng băng.
Tay tôi khựng lại.
Bùi Du Cốt lập tức nhìn ra tình trạng khó xử.
“Sao thế? Đại gia Thẩm cũng có ngày hết tiền à?”
Tôi nghiến răng.
Tháo chiếc vòng tay kim cương vốn định bán để dùng khi khẩn cấp khỏi cổ tay.
Đặt mạnh lên bàn.
“Cái này thế tiền cọc. Đủ không?”
Bùi Du Cốt nhướng mày, vừa định đưa tay lấy.
Đột nhiên.
Không khí quanh khu vực sofa như đông cứng.
Tiếng nhạc ồn ào dường như bị một áp lực vô hình cắt đứt.
Bàn tay Bùi Du Cốt dừng giữa không trung.
Tôi quay đầu.
Hạ Tư Viễn đứng bên ngoài khu vực bàn.
Vẫn là bộ vest chỉnh tề đó.
Ánh đèn phía sau chiếu lên bờ vai thẳng tắp.
Khuôn mặt anh chìm trong bóng tối.
Không nhìn rõ biểu cảm.
Nhưng hơi lạnh tỏa ra từ người anh gần như khiến không khí đóng băng.
Anh không gào lên.
Cũng không điên cuồng đập phá.
Chỉ đứng đó.
Ánh mắt lướt qua chiếc vòng kim cương trên bàn.
Lướt qua nửa ly rượu.
Cuối cùng dừng trên người tôi.
Sau đó.
Anh nhìn Bùi Du Cốt đang ngồi cạnh tôi.
Rồi chậm rãi bước tới từng bước một.
Chương 5
“Cô định mang nó đi bán ở đâu?”
Giọng anh từ trên cao ép xuống, lạnh như băng.
“Gọi loại người thế này mà còn phải bán trang sức trả tiền bàn?”
“Khẩu vị của cô xuống cấp rồi.”
Hạ Tư Viễn từ trên nhìn xuống Bùi Du Cốt đang ngồi trên sofa.
“Loại này cũng đáng để cô tiêu tiền của Hạ Tư Viễn tôi?”
Bùi Du Cốt không nói gì.
Nhưng rất phối hợp dựa sâu hơn vào sofa, khoanh hai tay trước ngực.
Một dáng vẻ rõ ràng đang chờ xem kịch.
Tôi vẫn ngồi yên.
Ngẩng đầu nhìn Hạ Tư Viễn.
“Luật sư Hạ thú vị thật.”
Tôi cười.
“Thẻ đen anh lấy về rồi. Tài khoản của tôi anh cũng đóng băng rồi. Bây giờ tôi dùng trang sức của chính mình mua vui thì phạm pháp à?”
“Trang sức của cô?”
Ánh mắt Hạ Tư Viễn rơi xuống chiếc vòng kim cương.
“Nếu tôi nhớ không nhầm, chiếc vòng này năm ngoái tôi đấu giá tại Sotheby’s rồi tặng cô.”
“Thì sao?”
“Vậy nên nó cũng là một phần tài sản bị lừa đảo.”
Anh lạnh lùng nói.
Tôi đứng lên.
Nhờ đôi giày cao gót nên miễn cưỡng có thể nhìn ngang tầm mắt với anh.
“Hạ Tư Viễn, anh mắc chứng hoang tưởng bị hại à?”
“Tôi chỉ đang trình bày sự thật.”
“Sự thật?”
Tôi chỉ vào chiếc vòng trên bàn.
“Sự thật là lúc tặng tôi, anh nói đây là quà sinh nhật. Sao vậy? Chia tay rồi đến quà sinh nhật cũng phải trả lại theo tỷ lệ khấu hao à?”
Anh nhìn tôi.
Trong mắt cuộn lên một cảm xúc tôi không hiểu được.
Không phải tức giận.
Mà giống một nỗi thất vọng sâu sắc hơn.
“Thẩm Vi Lan, cô thật sự sa đọa đến mức này sao?”
Anh nói khẽ.
“Thà ngồi đây lêu lổng với loại người này, cũng không chịu về cùng tôi nói rõ mọi chuyện?”
“Về cùng anh?”
Tôi nhìn anh.
“Về làm gì? Xem anh và cô cộng sự mối tình đầu của anh kẻ tung người hứng, cùng nhau làm nhục tôi à?”
“Niệm… cô ấy không làm nhục cô.”
Hạ Tư Viễn cau chặt mày.
“Cô ấy chỉ giải quyết công việc theo quy định. Khoản thiếu năm triệu đó nếu không bù vào, kiểm toán tuân thủ của văn phòng không qua được. Cô sẽ ngồi tù.”
“Vậy cô ấy trả tiền thay tôi cũng là vì tốt cho tôi?”
“Cô ấy có ý tốt.”
Ý tốt.
Hai chữ đó từ miệng anh nói ra thật châm biếm.
“Nếu cô ấy tốt như vậy.”
Tôi nâng nửa ly rượu còn lại lên.
“Thì anh bảo cô ấy đi làm thánh mẫu đi. Tôi, Thẩm Vi Lan, không cần.”
Nói xong, tôi đặt mạnh ly rượu xuống bàn.
“Bùi Du Cốt, làm việc.”
Tôi quay sang người trên sofa.
Bùi Du Cốt nhún vai.
Lôi từ dưới bàn trà ra một chiếc laptop mỏng màu đen.
Mở nắp.
Ánh sáng lạnh từ màn hình chiếu lên khuôn mặt có phần bất cần của cậu ta.
Ánh mắt Hạ Tư Viễn lập tức trở nên sắc bén.
Cuối cùng anh cũng nhận ra có gì đó không đúng.
“Cậu ta đang làm gì?”
“Tính sổ.”
Tôi đáp.