Chương 12 - Mối Tình Đầu Bất Ngờ
Anh ta trở thành trò cười hoàn toàn trong trường, đi đến đâu cũng bị người khác chỉ trỏ.
Thẩm Cảnh Thạc còn thảm hơn.
Vì đắc tội với Bùi Dữ Sâm khiến việc kinh doanh của gia đình bị tổn thất, anh ta bị bố đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng, xe sang cũng bị tịch thu.
Từ một cậu ấm nhà giàu, anh ta biến thành kẻ nghèo đến mức không đủ tiền ăn ở nhà ăn.
Nghe nói sau đó anh ta muốn đưa Bánh Trôi cho tôi, hy vọng có thể dùng chuyện này để hòa hoãn quan hệ.
Bùi Dữ Sâm trực tiếp cho người đón con mèo đi, đưa đến trung tâm điều dưỡng thú cưng tốt nhất Kinh Châu, đồng thời nghiêm cấm Thẩm Cảnh Thạc đến gần tôi dù chỉ nửa bước.
Hai nam thần từng không coi ai ra gì, vì một kẻ giả mạo miệng đầy lời nói dối mà vừa mất cả chì lẫn chài, hoàn toàn trở thành ví dụ phản diện của Đại học Kinh Châu.
17
Chiều cuối tuần, ánh nắng vừa đẹp.
Tôi nằm trên ghế sofa trong căn hộ ngoài trường của Bùi Dữ Sâm, ôm Bánh Trôi đã béo lên một vòng trong lòng.
Sau khi được chăm sóc khỏe mạnh tại trung tâm điều dưỡng, con mèo nhỏ được Bùi Dữ Sâm đón về, hiện tại đã trở thành bá chủ trong căn hộ.
“Bé cưng, há miệng.”
Bùi Dữ Sâm bưng một đĩa hoa quả đã cắt sẵn đi đến, dùng nĩa xiên một miếng dâu tây đưa đến bên miệng tôi.
Tôi há miệng cắn xuống. Nước dâu tây tràn trong khoang miệng, ngọt vô cùng.
“Thái độ phục vụ của anh bây giờ tốt hơn nhiều so với lúc vừa gặp mặt.”
Tôi vừa vuốt mèo vừa trêu chọc.
Bùi Dữ Sâm ngồi xuống bên cạnh tôi, tiện tay nhấc Bánh Trôi ra khỏi lòng tôi rồi đặt xuống thảm.
Bánh Trôi bất mãn kêu “meo” một tiếng, nhưng vì sợ sự uy hiếp của Bùi Dữ Sâm, chỉ có thể ấm ức chạy vào góc chơi cuộn len.
Không còn bóng đèn cản trở, Bùi Dữ Sâm trực tiếp ép tôi lên lưng ghế sofa.
Bàn tay anh không an phận di chuyển bên eo tôi, giọng nói trầm thấp khàn khàn.
“Vậy em nói xem, nghiệp vụ của anh bây giờ đã thành thạo chưa?”
Tôi bị anh chạm đến ngứa ngáy, vừa cười vừa né tránh.
“Miễn cưỡng đạt yêu cầu.”
Bùi Dữ Sâm không chịu buông tha, hôn lên má tôi.
“Chỉ đạt yêu cầu thôi sao? Xem ra anh vẫn phải tiếp tục cố gắng.”
Tôi bị anh hôn đến hơi khó thở, đưa tay đẩy ngực anh.
“Đừng quậy nữa, đang ban ngày…”
“Ban ngày thì sao?”
Bùi Dữ Sâm ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm như muốn nuốt chửng người khác.
“Em có biết chỉ cần nghĩ đến chuyện trước đây em từng gọi người khác là anh trai trên mạng, anh lại hận không thể trói em bên cạnh, không cho em đi bất kỳ đâu không?”
Lòng chiếm hữu này thật đáng sợ.
Tôi thở dài, chủ động vòng tay qua cổ anh, đặt một nụ hôn lên môi anh.
“Bây giờ em chỉ có một người anh trai là anh thôi, đàn anh Bùi. Hài lòng chưa?”
Ánh mắt Bùi Dữ Sâm lập tức tối xuống.
Anh đảo khách thành chủ, khiến nụ hôn trở nên sâu hơn.
“Không hài lòng.”
Anh nghiến răng nói bên tai tôi:
“Tối nay, anh sẽ khiến em biết rốt cuộc ai mới là người chiến thắng duy nhất.”
Bên ngoài cửa sổ, ánh nắng rực rỡ, tháng năm yên bình.
Còn những bông đào mục nát kia đã sớm bị gió thổi tan, đến một chút cặn cũng không còn.
HẾT