Chương 8 - Mối Thù Của Nàng
Đêm đó, Bùi Du Xuyên tự mình mang hậu lễ tới xin lỗi.
Trong mắt hắn vẫn có ý khinh miệt, nhưng trên mặt đã cung kính hơn nhiều.
Từng câu từng chữ đều dỗ Vân Chiến cười lớn vui vẻ.
Cuối cùng, hắn ôm quyền khom gối với ta, nghiêm mặt nói:
“Hôm nay là nha hoàn hồ đồ, sợ bị trách phạt nên kéo Vân tiểu thư vào chuyện, Vân tiểu thư chịu oan, là ta chăm sóc không chu toàn, lỗi ở ta, ta xin lỗi Vân tiểu thư.”
“Chỉ là hôn sự này liên quan thể diện hai nhà, không thể dễ dàng hủy ước.”
“Cô mẫu thích nhất sự điềm tĩnh và khoan hậu của Vân tiểu thư, người đặc biệt dặn ta, đến dịp săn mùa thu nhất định phải đưa tiểu thư đến trước mặt người ôn chuyện.”
“Xin Vân tiểu thư nể mặt.”
Ta cười khẩy:
“Vân tiểu thư nào, thế tử rõ chứ?
Ngươi có biết ta là Vân Trinh Sơ được nuôi ở trang tử không?
Vân Hàm Chương không muốn gả cho ngươi, nhanh chóng định hôn với Chu Hoài Cảnh, họ mới ép ta lấy mận thay đào.
Nhưng ta rất không hài lòng với ngươi và Bùi gia, nhất định sẽ không để các ngươi được như ý.”
“Như vậy, ngươi vẫn muốn cưới sao?”
Bùi Du Xuyên sững người.
Đầu ngón tay siết chén trà trắng bệch.
Hồi lâu, hắn mới nói tiếp:
“Vậy càng chứng minh, ngươi và ta có duyên.”
Vân Chiến đột nhiên thở phào:
“May được nương nương coi trọng, là phúc của tiểu nữ.”
Bùi Du Xuyên ép hận ý nơi khóe môi xuống, sải bước rời đi.
Ta vuốt miệng chén, không nhanh không chậm nói:
“Lâm Sương Hồi bị thương ở hồ cá, khóc nháo tới trước mặt Thục phi.
Thục phi từng là khuê trung mật hữu với mẫu thân nàng, dù Lâm gia tham ô bị chém cả nhà cũng có thể giữ lại cho nàng một mạng, để nàng ở Bùi gia áo gấm cơm ngon hết nửa đời sau, sao có thể dễ dàng bỏ qua cho ta?
Bùi Du Xuyên mất thể diện lại mất thanh danh, chỉ thiếu viết chữ hận ta lên mặt.
Săn mùa thu mà ông bảo ta đi, chính là đẩy ta đi chịu chết.”
Vân Chiến lạnh nhạt quét ta một cái:
“Chuyện đều do ngươi gây ra, tốt xấu đều là tạo hóa của ngươi.”
Chu thị cũng thẳng lưng, lạnh giọng nói:
“Ta đã thả tin, trước săn mùa thu sẽ đón ấu nữ dưỡng bệnh về, đến lúc săn, Hàm Chương cũng sẽ đi.”
Sợ trưởng nữ không danh không phận chịu ấm ức.
Lại đẩy ta vào đầm rồng hang hổ để nộp mạng.
Tim họ từ đầu đến cuối vẫn lệch.
Săn mùa thu sao?
Đó đúng là nơi tốt để giết người không phải đền mạng.
Ta đè nét lạnh mỏng nơi khóe môi, đồng ý.
Khi về phòng, Vân Từ Mục đuổi theo:
“Đừng làm bậy, săn mùa thu, bệ hạ cũng ở đó.”
Ta nhìn hắn một cái, cười khẩy:
“Huynh sợ ta gây ra đại họa tru di cửu tộc, một mẻ bưng hết các người sao?”
Ta lắc đầu:
“Ta còn chưa sống đủ. Còn các người, chưa xứng để ta lấy mạng mình ra đánh đổi.”
13
Vân Hàm Chương siết khăn tay rất chặt.
Bởi biểu ca Trạng nguyên lang Chu Hoài Cảnh của nàng đã gặp ta trong yến hội ở Bùi gia.
Hắn nhìn rõ thủ đoạn của ta, lúc tụ họp với Vân Hàm Chương tối nay đã gõ nàng một phen.
Vân Hàm Chương lải nhải trút nước đắng, từng câu từng chữ đều là oán trách ta.
Chu Hoài Cảnh nghe đến phiền, hắn nói:
“Muội không nên vì nỗi sợ và đố kỵ trong lòng mà mang địch ý và thành kiến với thân muội muội của mình.”
“Nàng có lẽ không ác độc và vô dụng như muội tưởng.”
“Hàm Chương, muội là muội, nàng là nàng.”
“Muội có sự dịu dàng của muội, nàng có sự quyết đoán của nàng.”
“Không ai trong hai người che mất phong thái và ánh sáng của người kia.”
“Lần sau có thể đừng khóc rồi hỏi ‘có phải ta không xứng’ nữa được không.”
“Xứng hay không xứng, ta không có lựa chọn, mà muội cũng muốn kết quả này, chẳng phải sao?”
Đạo lý người ngoài cũng nhìn hiểu, mấy người Vân gia lại vẫn giả mù.
Lòng tự trọng của Vân Hàm Chương bị tổn thương nặng.
Còn ta, không phải thuốc tốt của nàng.
Khi nàng cắn môi oán hận nhìn ta, ta cũng nhìn nàng:
“Ngươi luôn đổ bất hạnh của mình lên người khác, không học được cách kinh doanh đời mình, vậy thì đáng đời cả đời bị người ta đè dưới đáy vực.”
“Ta không phải kẻ địch của ngươi, bởi ngươi vừa xấu vừa ngu, thủ đoạn thấp kém, hoàn toàn dựa vào thiên vị, bước ra khỏi đại môn Vân gia sẽ bị giết đến cặn cũng không còn.”
“Loại người như vậy, còn chưa xứng làm đối thủ của ta.”
“Muốn giở trò trong săn mùa thu? Cũng phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không.”
14
Trước dịp săn mùa thu, tổ mẫu dẫn ta tới Hộ Quốc tự một chuyến.
Bà và Thái hậu trò chuyện chuyện cũ trong thiền phòng, ta đi ngắm cảnh ở hậu sơn.
Lại tình cờ gặp Bùi Du Xuyên và Lâm Sương Hồi.
Hai người nhìn nhau, ác ý nơi khóe môi vô cùng rõ ràng.
Bùi Du Xuyên bước về phía ta một bước.
“Một mình?”
Ta cho hắn một ánh mắt khẳng định.
Bùi Du Xuyên cười khẩy, ra lệnh cho hộ vệ:
“Ra ngoài canh, không có lệnh của ta, không được cho ai vào.”
Lâm Sương Hồi cúi đầu xoay vòng ngọc trên cổ tay.
“Tin tức của Vân đại tiểu thư quả nhiên đáng tin, muội muội lòng dạ rắn rết này của nàng thật sự ở đây.”
“Thế tử cẩn thận chút, nên giữ lại nửa cái mạng cho Thục phi nương nương.”
Bùi Du Xuyên ngậm cười lạnh từng bước đi về phía ta, từng chữ từng chữ rít qua kẽ răng:
“Nơi này bốn phía không người, ta chỉ đòi chút tiền lãi của yến ngắm hoa, sẽ không gây ra mạng người.”
Ta nhìn hắn: