Chương 1 - Mối Quan Hệ Rối Rắm
Sau khi thức tỉnh, tôi — một nhân vật pháo hôi — quay đầu làm bạn thân với nữ chính, còn tiếp nhận luôn nam phụ si tình có gia cảnh ưu tú, để cô ấy và nam chính có thể kê cao gối mà ngủ.
Nhưng mười năm sau, cô ấy lại rầm rộ tuyên bố mình độc thân trở về nước, rồi gửi hai câu vào nhóm bạn học đã im ắng từ lâu.
[Tôi về rồi, mọi người tìm thời gian tụ họp nhé.]
[@Chu Dương, cậu sẽ đến, đúng không?]
Cả nhóm lập tức bùng nổ.
Phải biết rằng năm đó, hoa khôi rực rỡ kiêu hãnh kia khi tốt nghiệp không chọn nam học bá lạnh lùng đã theo đuổi cô ấy suốt bốn năm, đến tận bây giờ vẫn là nỗi tiếc nuối trong lòng mọi người.
Tôi nhìn Chu Dương đang ngủ say bên cạnh, nhướng mày.
Thật ra tôi cũng khá tiếc nuối, dù sao tài sản của anh ấy vẫn chưa hoàn toàn thuộc về tôi.
[Chu Dương chắc chắn phải đến chứ? Đợi Tô Niệm Kiều mười năm rồi mà, kiểu si tình này ai chịu nổi!]
[Chứ còn gì nữa, nhiều năm như vậy mà chưa từng nghe tin kết hôn, đúng là chiến thần tình yêu thuần khiết rồi!]
[Cặp này tôi có thể đẩy thuyền cả đời, ngon quá đi mất!]
Tôi nhìn chằm chằm vào những tin nhắn liên tục hiện lên trên màn hình, ngón tay vô thức siết chặt, ánh mắt lại trôi về phía Chu Dương đang ngủ say bên cạnh.
Anh ngủ rất yên ổn, hơi thở đều đều, gương mặt nghiêng tuấn tú dưới ánh đèn ngủ trông dịu dàng lạ thường.
Mười lăm năm.
Từ năm lớp mười hai, khi tôi thức tỉnh ký ức, biết mình chẳng qua chỉ là một vai phụ trong cuốn tiểu thuyết này, một người đến cái tên cũng sắp bị lãng quên, đến nay đã tròn mười lăm năm.
Sau khi vào đại học, việc đầu tiên tôi làm là chủ động tiếp cận Tô Niệm Kiều.
Nữ chính hoa khôi luôn rực rỡ chói mắt trong cuốn sách này.
Dựa vào hiểu biết về cốt truyện tôi xuất hiện đúng lúc khi cô ấy cần, nói ra những lời cô ấy muốn nghe nhất khi cô ấy buồn, cứ thế thuận lý thành chương trở thành người bạn thân nhất của cô ấy.
Tất cả mọi người đều nói, Thôi Giai, số cậu tốt thật đấy, có thể trở thành bạn thân của Tô Niệm Kiều.
Chỉ có tôi biết, tôi chẳng qua chỉ đang ké hào quang nữ chính của cô ấy, mượn ánh sáng của cô ấy để khiến cuộc đời mình suôn sẻ hơn một chút.
Bốn năm đại học, tôi theo Tô Niệm Kiều tham gia đủ loại hoạt động, quen biết tất cả mọi người trong vòng quan hệ của cô ấy, bao gồm cả Chu Dương.
Nam học bá lạnh lùng có gia cảnh ưu tú, thành tích xuất sắc, nhưng trong mắt chỉ có Tô Niệm Kiều kia.
Cho đến năm tốt nghiệp, Tô Niệm Kiều chọn tên giáo bá Cố Ngôn Nhất, cùng anh ta ra nước ngoài.
Trước khi đi, cô ấy nắm tay tôi, mỉm cười nói:
“Thôi Giai, Chu Dương thật sự là người rất tốt, hai người ở bên nhau đi, như vậy tớ cũng yên tâm.”
Khi ấy tôi nhìn nụ cười rực rỡ của cô ấy, trong lòng hiểu rõ hơn ai hết.
Trong lòng Chu Dương chỉ có cô ấy, tôi cũng biết rõ theo đúng cốt truyện mười năm sau Tô Niệm Kiều về nước, Chu Dương sẽ dẫn theo con của chúng tôi, cùng lao vào vòng tay cô ấy.
Nhưng vậy thì sao?
Gia thế, học vấn, năng lực của Chu Dương đều là những bậc thang mà một cô gái xuất thân từ gia đình bình thường như tôi có cố gắng mấy đời cũng chưa chắc chạm tới được.
Kết hôn với anh, tôi có thể dựa vào anh để leo lên, tiếp xúc với tầng lớp cao hơn, tích lũy nhiều tài nguyên hơn.
Còn tình yêu?
Tôi chưa từng hy vọng xa vời.
Vậy nên khi Tô Niệm Kiều mai mối, tôi không hề do dự mà đồng ý lời cầu hôn của Chu Dương.
Khi đó, tôi bình tĩnh như đang hoàn thành một cuộc giao dịch.
Tôi đã tính toán xong từng bước.
Sau khi kết hôn, tôi dùng tài nguyên của Chu Dương để khởi nghiệp, tích lũy vốn liếng của riêng mình, đợi Tô Niệm Kiều trở về, Chu Dương ngoại tình, tôi sẽ đường đường chính chính ly hôn, chia một nửa tài sản của anh, hoàn toàn xoay mình.
Nhưng tôi tính tới tính lui, lại không tính được lòng người sẽ dần mềm đi trong những ngày sớm tối bên nhau.
Năm thứ ba sau khi kết hôn, công ty của tôi thuận lợi khởi bước, Chu Dương âm thầm cho tôi rất nhiều tài nguyên quan hệ.
Năm thứ năm, con trai An An chào đời, anh vụng về học thay tã, nửa đêm thức dậy pha sữa bột, nhớ tôi không ăn rau mùi, nhớ kỳ sinh lý của tôi sẽ đau bụng.
Năm thứ tám, công ty tôi gặp khủng hoảng, anh không nói hai lời, lấy tiền tiết kiệm của mình ra giúp tôi vượt qua khó khăn.
Mười năm rồi.
Tất cả mọi người đều nói với tôi, Thôi Giai, cô lấy được một người đàn ông tốt.
Suýt nữa tôi cũng lừa được chính mình, cảm thấy cứ sống như vậy tiếp cũng có vẻ không tệ.
Nhưng bây giờ, Tô Niệm Kiều đã trở về.
Cốt truyện cuối cùng cũng sắp quay về quỹ đạo.
Tôi nhìn những tin nhắn không ngừng hiện lên trong nhóm, chút dao động cuối cùng trong lòng bị lý trí hung hăng đè xuống.
Cũng tốt, đây là cơ hội cuối cùng tôi cho anh.
Nếu lần này, anh chọn tôi, chọn gia đình này, vậy tôi sẽ coi như mình không biết gì cả, tiếp tục duy trì cuộc hôn nhân này.
Nếu anh chọn Tô Niệm Kiều…
Vậy kế hoạch của tôi cũng nên thu lưới rồi.
Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu vào phòng.
Chu Dương đã tỉnh, đang nghiêng người nhìn tôi, thấy tôi mở mắt, anh đưa tay xoa tóc tôi, giọng vẫn còn khàn khàn vì vừa ngủ dậy.
“Dậy rồi à?”
“Ừ.” Tôi đáp một tiếng, giả vờ như vừa nhớ ra, làm bộ vô tình mở miệng: “Đúng rồi, tối qua nhóm bạn học nổ tung rồi, Tô Niệm Kiều về nước, nói cuối tuần tụ tập, anh đi không?”
Động tác của Chu Dương khựng lại, sau đó anh xoay người nằm thẳng, nhìn trần nhà, giọng điệu bình thản.
“Không đi.”
“Tại sao?” Tôi chống người dậy nhìn anh. “Năm đó hai người…”
Anh ngắt lời tôi, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt rất bình tĩnh.
“Không có gì đáng đi cả.”
“Đều là chuyện quá khứ rồi. Hơn nữa đi cũng chẳng có ý nghĩa gì, một đám người không thân giả vờ thân, tâng bốc lẫn nhau, mệt.”
Tôi không nói gì, chờ anh nói tiếp.
Anh đưa tay ôm tôi vào lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng trầm trầm.
“Em cũng đừng đi.”
“Cuối tuần lớp múa của An An kiểm tra cấp, phải có người đi cùng. Nếu em đi, ai chăm con?”
Tôi dựa trong lòng anh, nghe nhịp tim ổn định của anh, im lặng vài giây rồi mới khẽ nói:
“Anh nói đúng, vậy em không đi nữa.”
Chu Dương ôm chặt tôi, hôn lên trán tôi một cái: “Ngoan.”
Tối thứ sáu, Chu Dương về sớm hơn bình thường.
Lúc ăn cơm, anh gắp cho tôi một miếng sườn, giọng dịu dàng.
“Đúng rồi, cuối tuần này anh phải tăng ca, có một dự án đang cần đẩy tiến độ.”
Đũa của tôi khựng lại, tôi ngẩng mắt nhìn anh.
“Hai ngày cuối tuần đều tăng ca à?”
“Ừ, có lẽ sẽ bận đến khá muộn.” Anh gật đầu, lại bổ sung: “Sáng mai anh đưa An An đến chỗ bố mẹ, để họ trông giúp hai ngày. Cuối tuần em nghỉ ngơi cho tốt, thời gian này chăm con cũng mệt rồi.”
Tôi nhìn vẻ mặt dịu dàng như mọi khi của anh, mỉm cười gật đầu.
Chỉ là chút mong đợi cuối cùng trong lòng, từng chút từng chút lạnh đi.
“Được, anh làm việc cũng đừng mệt quá, chú ý sức khỏe.”
Chu Dương nhìn tôi, ánh mắt mềm mại.
“Vẫn là vợ anh chu đáo nhất.”
Sáng sớm thứ bảy, Chu Dương nhẹ tay nhẹ chân thức dậy.
Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ, cảm nhận được anh cúi xuống hôn lên má tôi một cái, lại giúp tôi kéo chăn, sau đó mới rón rén ra khỏi cửa.
Nghe tiếng đóng cửa vang lên ở huyền quan, tôi mở mắt.
Mười phút sau, tôi thay quần áo, đội mũ và đeo khẩu trang, gọi xe bám theo xe của Chu Dương.
Xe của anh không chạy về hướng công ty, mà chạy về khu câu lạc bộ cao cấp phía đông thành phố.
Cuối cùng dừng trước cửa một câu lạc bộ tư nhân.
Tôi bảo tài xế dừng bên đường, cách cửa xe nhìn Chu Dương xuống xe.
Sau đó, tôi nhìn thấy Tô Niệm Kiều.
Cô ấy mặc một chiếc váy đỏ, tóc dài xõa vai, đứng trước cửa câu lạc bộ, cười rạng rỡ như hoa.
Mười năm trôi qua cô ấy dường như chẳng thay đổi chút nào, vẫn là hoa khôi rực rỡ kiêu hãnh năm đó.
Chu Dương đi về phía cô ấy, Tô Niệm Kiều bước tới đón, rất tự nhiên khoác lấy cánh tay anh, ngẩng đầu cười với anh, nói gì đó.
Chu Dương cúi đầu lắng nghe, đường nét gương mặt nghiêng là vẻ dịu dàng quen thuộc với tôi.
Sau đó, Tô Niệm Kiều buông tay anh ra, dang hai tay ôm lấy anh.
Chu Dương cứng người một thoáng, nhưng không đẩy cô ấy ra.
Hai người ôm nhau trước cửa câu lạc bộ, giống như một đôi tình nhân xa cách lâu ngày gặp lại.
Tôi ngồi trong xe taxi, lặng lẽ nhìn cảnh này, trong lòng bình tĩnh lạ thường.
Chút mong đợi buồn cười cuối cùng, cuối cùng cũng tắt hẳn.
Tôi lấy điện thoại ra, hướng về phía hai người, chỉnh tiêu cự, bấm chụp.
“Bác tài, đến văn phòng luật sư.”
Trong phòng họp của văn phòng luật sư, điều hòa mở rất mạnh.
Tôi đẩy điện thoại đến trước mặt luật sư, trên màn hình là bức ảnh Chu Dương và Tô Niệm Kiều ôm nhau trước cửa câu lạc bộ.
Luật sư là một người phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, đeo kính gọng vàng, trông rất giỏi giang.
Bà ấy cẩn thận nhìn bức ảnh, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi, giọng chuyên nghiệp và bình tĩnh.
“Cô Thôi, chỉ dựa vào một tấm ảnh này thì rất khó chứng minh chồng cô ngoại tình. Tòa án có tiêu chuẩn nhận định ngoại tình khá nghiêm ngặt, cần chứng cứ trực tiếp hơn, ví dụ như ảnh có hành vi thân mật, lịch sử trò chuyện, ghi chép chuyển khoản vân vân.”
Tôi cười, thu điện thoại lại.
“Chứng cứ sẽ có. Luật sư Lý, trước tiên bà giúp tôi soạn thỏa thuận ly hôn, yêu cầu của tôi rất đơn giản: quyền nuôi con thuộc về bên nam, tôi chỉ cần phần tài sản chung vợ chồng mà mình đáng được nhận.”
Luật sư Lý nhìn tôi một cái, dường như hơi bất ngờ trước sự bình tĩnh của tôi, nhưng rất nhanh đã gật đầu.
“Được, tôi sẽ nhanh chóng soạn thỏa thuận. Ngoài ra, nếu cô có thể thu thập thêm chứng cứ, việc phân chia tài sản sẽ có lợi hơn cho cô.”
“Tôi biết.” Tôi đứng dậy. “Sau khi soạn xong thỏa thuận thì gửi vào email cho tôi, tôi có thể ký bất cứ lúc nào.”
Rời khỏi văn phòng luật sư, đã là buổi trưa.
Tôi không về nhà, mà đến trung tâm thương mại đi dạo một vòng, mua cho mình một chiếc váy, rồi đi làm đẹp.
Bốn giờ chiều, tôi xách túi mua sắm về nhà.
Trong nhà trống rỗng, quả nhiên Chu Dương chưa về.
Tôi nấu cho mình một bát mì, vừa ăn xong, điện thoại đã rung lên.
Là một tin nhắn đa phương tiện từ số lạ.
Tôi mở ra, là một đoạn video mười giây.
Trong phòng riêng ánh đèn mờ tối, Chu Dương ôm Tô Niệm Kiều vào lòng, cúi đầu, vẻ mặt thành kính hôn cô ấy.
Video quay rất rõ, có thể nhìn rõ gương mặt của Chu Dương, còn có cả hàng mi run nhẹ khi anh nhắm mắt.
Tôi vừa xem xong, một tin nhắn khác lại tới, vẫn là số đó.
[Thôi Giai, tôi thấy kết hôn vẫn phải tìm người yêu mình thì mới hạnh phúc, cô thấy sao?]
Tôi lưu video lại, lại chụp màn hình, lưu cả giao diện tin nhắn.
Bảy giờ tối, điện thoại của Chu Dương gọi tới.
“Vợ à, tối nay anh có tiệc xã giao, có thể sẽ về muộn một chút, em ngủ trước đi, không cần chờ anh.”
Giọng anh truyền qua ống nghe, âm thanh nền rất yên tĩnh, không giống đang ở nơi xã giao.
“Biết rồi.” Tôi bình tĩnh nói. “Uống ít rượu thôi.”
Cúp điện thoại, tôi ngồi trên sofa phòng khách, bật tivi, tùy tiện tìm một bộ phim xem.
Phim rất chán, tôi xem một lúc thì ngủ thiếp đi.
Nửa đêm, trong lúc mơ màng, tôi cảm giác có người lên giường, động tác rất nhẹ, mang theo mùi rượu nhàn nhạt.
Chu Dương ôm tôi từ phía sau, cẩn thận vùi mặt vào hõm cổ tôi, sau đó nói rất khẽ:
“Xin lỗi…”
Tôi không nhúc nhích, vẫn giữ hơi thở đều đều, giả vờ ngủ say.
Trong lòng lại cười mỉa mai.
Đây là cái gì?