Chương 7 - Mối Quan Hệ Mập Mờ

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày mẹ nhập viện làm phẫu thuật bắc cầu động mạch vành.

Có lẽ Cố Cảnh Thần nghe được từ bạn bè nên vội tới bệnh viện, đứng chờ bên ngoài phòng phẫu thuật.

Tối hôm ấy, tôi co người ngủ một đêm trên ghế trong phòng bệnh. Cố Cảnh Thần cũng ngồi cả đêm trên ghế dài ngoài hành lang.

Sáng sớm, tôi bước tới bên cạnh anh.

“Anh đi đi, ở đây không cần anh.”

Giọng anh khàn khàn:

“Sức khỏe của dì quan trọng hơn. Anh ở đây… nhỡ có việc cần chạy đi chạy lại, một mình em sẽ không lo xuể.”

Anh nói rất chân thành, thậm chí còn mang theo một chút cầu xin.

Mẹ ở bên trong khẽ ho một tiếng.

Giọng nói yếu ớt truyền ra:

“Để nó vào đi.”

Anh bước vào phòng bệnh. Tôi dựa vào tường, nghe cuộc trò chuyện ngắt quãng bên trong.

“Hôm nay cậu đứng ở đây với tư cách gì?”

Cố Cảnh Thần im lặng rất lâu, giọng nói trầm khàn:

“Dì, cháu không cầu xin dì tha thứ, cháu chỉ xin dì cho cháu một cơ hội.”

“Thứ con gái tôi muốn là sự thiên vị hoàn chỉnh.”

Giọng mẹ rất nhẹ, nhưng từng chữ lại nặng như nghìn cân.

“Thứ cậu từng cho người khác, cho dù chỉ một chút, khi đến tay con gái tôi cũng không còn là thứ độc nhất nữa.”

Lại là một khoảng im lặng kéo dài.

Sau đó, tôi nghe Cố Cảnh Thần nói:

“Dì, cháu biết sự thiên vị của cháu đến quá muộn. Nhưng nếu cô ấy đồng ý, trong mấy chục năm còn lại, cháu chỉ dành nó cho một mình cô ấy.”

Cố Cảnh Thần vừa đẩy cửa bước ra, điện thoại đã đổ chuông.

Anh nhìn màn hình, cau mày nhưng vẫn nghe máy.

Trong điện thoại truyền tới tiếng khóc sụp đổ của Thẩm Tâm Từ.

“Cố Cảnh Thần! Anh không tới tìm tôi, tôi… tôi sẽ chết!”

Cúp máy, cô ta gửi tới một tấm ảnh cắt cổ tay.

Cố Cảnh Thần lập tức gọi cấp cứu, đồng thời báo cảnh sát.

Anh giải thích với cảnh sát:

“Đây là lần thứ ba rồi. Nếu là ảnh lấy trộm trên mạng, phiền các anh ghi nhận vụ việc, truy cứu trách nhiệm pháp luật của cô ta.”

Thẩm Tâm Từ nhanh chóng gọi lại.

“Anh muốn ép tôi chết phải không!”

Cố Cảnh Thần không chút dao động:

“Cô có chết hay không, tôi không quan tâm.”

“Nhưng nếu cô làm chậm dù chỉ một phút một giây việc tôi theo đuổi Sơ Sơ, tôi sẽ khiến cả đời này cô không còn cơ hội xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Cúp điện thoại, anh xoay người lại, nhìn thấy tôi đang lặng lẽ nhìn anh.

Tôi bước tới, nhẹ giọng nói:

“Anh cũng cảm thấy cô ta làm những chuyện này rất đáng ghét phải không?”

“Bây giờ anh đối với em cũng giống như vậy.”

“Người yêu cũ tử tế nên giống như đã chết. Đừng tiếp tục dây dưa nữa.”

Cố Cảnh Thần cứng đờ tại chỗ, gương mặt tuấn tú không còn chút máu.

Đôi môi anh mấp máy nhưng lại không nói được một chữ nào.

11

Thẩm Tâm Từ cuối cùng cũng phải hầu tòa vì báo án giả, quấy rối trong thời gian dài và tung tin bịa đặt trên mạng.

Cô ta bị tạm giữ hành chính và phải bồi thường tổn thất danh dự.

Nghe nói người nhà đã hoàn toàn từ bỏ cô ta, bạn bè cũng chặn cô ta sạch sẽ.

Cô ta giống như một viên đá bị đá văng, lăn vào trong bùn.

Cô ta uống say bí tỉ trong quán bar rồi gọi điện cho Cố Cảnh Thần.

Lúc đó đã là đêm khuya. Cô ta vừa khóc vừa hét rằng mình bị người ta bỏ thuốc vào rượu, cầu xin anh tới cứu.

Cố Cảnh Thần ở đầu bên kia chỉ lạnh nhạt trả lời:

“Câu chuyện cậu bé chăn cừu, lúc nhỏ cô hẳn đã từng nghe rồi. Tôi sẽ không tới.”

Cô ta sụp đổ khóc lóc:

“Anh có thể chấp nhận việc người đàn ông khác chạm vào tôi sao?”

“Không quan trọng.”

Nói xong, anh cúp điện thoại.

Nhưng đêm ấy, cô ta thật sự xảy ra chuyện.

Mấy người đàn ông kéo cô ta vào khách sạn, làm nhục cô ta, còn quay video để uy hiếp.

Suốt một tháng, cô ta buộc phải bị gọi lúc nào cũng đến, mặc cho người khác đùa bỡn.

Cho đến một tháng sau, khi phát hiện mình mang thai, cô ta hoàn toàn phát điên.

Cô ta cho rằng kẻ đầu sỏ gây ra tất cả mọi chuyện chính là Cố Cảnh Thần.

Ngày hôm ấy, cô ta lái xe, điên cuồng đâm thẳng vào đuôi xe của Cố Cảnh Thần.

Lực va chạm khổng lồ khiến hai chiếc xe dính chặt vào nhau.

Thẩm Tâm Từ chết ngay tại chỗ.

Cố Cảnh Thần được đưa vào bệnh viện cấp cứu, bị liệt tứ chi do tổn thương tủy sống vùng cao.

Anh không thể chấp nhận bản thân như vậy, mắc chứng trầm cảm nặng, nhiều lần tự sát nhưng không thành.

Khi nhận được tin, tôi không cảm thấy chút hả hê nào.

Tôi sờ lên lồng ngực mình.

Nơi ấy từng đau đớn vì sự ngang ngược của Thẩm Tâm Từ, cũng từng đau đớn vì sự thiên vị của Cố Cảnh Thần.

Bây giờ, nơi ấy chỉ còn lại sự bình yên.

Ông trời đã dùng cách thảm khốc nhất để hoàn toàn đặt dấu chấm hết cho sự dây dưa giữa ba người.

Từ nay về sau, trên thế gian này không còn Thẩm Tâm Từ, cũng không còn Cố Cảnh Thần đầy khí phách của ngày xưa.

Chỉ còn lại anh trên xe lăn và tôi cuối cùng đã được tự do.

Những ngày sau này không có sóng to gió lớn, chỉ có cuộc sống êm đềm trôi qua.

Tôi quen bạn trai mới trong một lần phối hợp công việc.

Anh không nổi bật như Cố Cảnh Thần, vừa đứng giữa đám đông đã tự mang theo ánh hào quang.

Anh chỉ là một người bình thường, đeo một cặp kính gọng đen, khi cười, khóe mắt xuất hiện vài nếp nhăn dịu dàng.

Có một lần tăng ca đến đêm khuya, mưa lớn như trút nước.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)