Chương 9 - Mối Quan Hệ Khó Nói Giữa Chúng Ta
Giọng Dư Duyệt rất nhẹ, thoáng lộ ra chút đau lòng và tiếc nuối.
Tôi đứng đó, đầu óc trống rỗng.
Buổi tối, bữa tiệc được tổ chức trong khu vườn, còn mời cả ban nhạc và ca sĩ.
Mọi người bỏ xuống lớp mặt nạ công việc, chơi rất vui vẻ và náo nhiệt.
Tôi một mình quay lại căn phòng trưng bày kia.
Ánh mắt dừng lại trên bức tường đầy ảnh.
Ban nãy chưa kịp nhìn kỹ.
Lúc này, cuối cùng tôi cũng có thể xem từng tấm một.
Hoang nguyên, bãi đá, núi tuyết, cờ kinh…
Tất cả đều là những cảnh quen thuộc.
Tôi nhìn chằm chằm một bức ảnh.
Một bóng người đeo ba lô đứng giữa vùng hoang dã, đón gió mà đứng.
Không nhìn thấy mặt, chỉ thấy mái tóc bị gió thổi tung và sống lưng thẳng tắp.
Sau khi kết hôn, thật ra tôi đã cố ý tránh nhớ lại nhiều thứ.
Nếu quá chìm đắm vào những thứ xa xôi rực rỡ, con người sẽ đánh mất hiện tại.
Dần dần, dường như não tôi thật sự đã quên.
Như thể đó chỉ là một giấc mộng hư ảo.
Mà giấc mộng…là thứ không chân thật.
Là thứ dùng để quên đi.
Nhưng lúc này.
Tiếng gió quen thuộc, tiếng tim đập, và cả tiếng thở dốc quấn quýt…
Bỗng rõ ràng như ngày hôm qua.
Ầm ầm tràn về trong ký ức.
“Chị.”
Sau lưng bỗng vang lên một giọng nói trầm nhẹ.
15
Tôi giật mình.
Nghi rằng mình nghe nhầm.
Nhưng giọng nói lại vang lên lần nữa, gần hơn một chút, mang theo hơi lạnh của đêm.
“Chị… chị còn muốn trốn nữa sao?”
Tôi chậm rãi quay đầu.
Tạ Liễm đứng đó lặng lẽ.
Mái tóc trắng ngắn dưới ánh trăng nhuộm thành một lớp sương bạc, khiến đường nét gương mặt càng sâu hơn.
Anh đứng thẳng trong vùng sáng tối đan xen.
Yên tĩnh.
Trầm mặc.
Phong trần.
Tôi nhìn về phía cánh cửa sau lưng anh.
Anh bắt được ánh mắt tôi, khẽ nói:
“Đừng vội rời đi được không? Tuy tôi buộc phải mượn sinh nhật của Dư Duyệt để khiến chị xuất hiện ở đây, nhưng tôi đảm bảo sẽ không làm bất cứ điều gì khiến chị khó chịu nữa. Những ngày qua tôi vẫn làm rất tốt, đúng không?”
Tôi không nói gì.
Lý trí biết rằng mình nên đi.
Nhưng rượu trong người đang cháy.
Thiêu rụi mọi thứ nên và không nên.
Kệ đi.
Không đi nữa.
m nhạc ngoài vườn dồn dập nhưng mơ hồ, khiến sự yên tĩnh trong căn phòng này trở nên vô cùng chân thật.
Tạ Liễm cất giọng trong bóng tối:
“Chị thật nhẫn tâm… đến một lời chào cũng không nói mà bỏ đi.”
“Sau khi trở về, trong vòng nửa năm tôi đã giải quyết xong những tranh chấp gia tộc mà trước đây tôi nghĩ cả đời cũng không muốn đối mặt, rồi bắt đầu tìm chị.”
“Tôi nghĩ chỉ cần chị là một con người sống sờ sờ trên đời, tôi nhất định sẽ tìm được.”
“Tôi muốn hỏi chị trực tiếp… với chị, mối quan hệ của chúng ta chẳng lẽ không có ý nghĩa gì sao? Tại sao lại vứt bỏ tôi như vứt một con chó hoang vậy?”
“Nhưng tôi tìm chị rất lâu… vẫn không tìm thấy.”
Nói đến đây anh dừng lại.
Trong giọng nói thoáng tràn ra một nỗi buồn.
“Về sau, tôi bắt đầu suy nghĩ lung tung, thậm chí còn đoán rằng chị mắc bệnh nặng nên mới lái xe du lịch để hoàn thành tâm nguyện, rồi sau khi trở về thì chết… Buồn cười là ý nghĩ đó cứ như phát điên bám lấy tôi. Tôi còn đặc biệt quay lại tuyến 318, đứng giữa hoang dã mà thề rằng, chỉ cần để tôi thấy chị vẫn sống khỏe mạnh, kiếp sau tôi nguyện làm một con chó hoang.”
“Sau đó tôi quả thật đã tìm được chị. Chị rất khỏe mạnh, làm việc chăm chỉ, cuộc sống bình lặng… và đã kết hôn với người khác.”
“Tôi không dám đến quấy rầy chị. Tôi nghĩ như vậy đã là kết quả rất tốt rồi. Chỉ là chị dường như không còn vui vẻ như trước. Vì thế tôi làm những gì trong khả năng của mình, ví dụ như mua lại công ty này, giúp chồng chị thăng chức tăng lương.”
“Tôi đã sớm học được rằng trong đời có đến tám chín phần mười chuyện không như ý. Nhưng đêm biết tin chị ly hôn, tôi ngồi trên sofa suốt cả đêm. Sáng sớm hôm sau liền lái xe xuất phát. Đến giờ tôi vẫn nhớ buổi sáng chiếc xe chạy vào thành phố này, đường phố rất yên tĩnh, hoa hai bên đường nở rực rỡ. Tim tôi đập điên cuồng, đến mức phải dùng một tay ấn lên ngực mình.”
“Tôi tiếp quản công ty của chị, trở thành cấp trên của chị. Chị vẻ mặt nghiêm nghị, giữ khoảng cách với mọi người. Ban đầu tôi nghĩ chị bị tổn thương bởi hôn nhân nên khép kín bản thân. Nhưng chị lại lén nhìn con chim ngoài cửa sổ khi nghe người khác báo cáo, sau khi nghiêm mặt mắng cấp dưới lại đến chỗ tôi tranh luận giúp họ. Khi báo cáo công việc với tôi, chị còn chú ý đến chậu lan trên bàn tôi, thậm chí lúc tôi không có mặt còn lén tưới nước một lần.”