Chương 14 - Mối Quan Hệ Khó Nói Giữa Chúng Ta

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh ta bây giờ rơi vào tình cảnh này, cô nghĩ là đang báo đáp… hay là đang hại anh ta?”

Cô ta sững lại.

Biểu cảm trên mặt biến đổi dữ dội, như có thứ gì đó ăn sâu trong lòng đang sụp đổ.

Tôi đang định quay đi.

Đột nhiên cô ta biến sắc, phát điên lao tới, đẩy mạnh vào ngực tôi.

“Cô nói nhảm!”

Tôi lảo đảo lùi lại, đụng vào lan can phía sau.

Chưa kịp đứng vững thì nghe “rắc rắc”, vài con ốc bung ra.

Lan can gãy sập.

Tôi rơi xuống dòng sông chảy xiết.

Chu Huân vốn đang dựa nhẹ vào lan can cũng mất thăng bằng.

Cùng rơi xuống theo.

Dòng nước cuộn lên lập tức nuốt chửng chúng tôi.

Trong lúc giãy giụa.

Tôi thấy cánh tay Chu Huân quẫy loạn trong nước.

Thấy gương mặt kinh hoàng của Ngô Tư Âm trên bờ.

Thấy đám đông đang chạy tới từ xa.

“Tạ Liễm…”

Một giọng nói vang lên trong đầu tôi.

Khi ý thức bắt đầu mơ hồ…

Tôi thoáng thấy một bóng dáng quen thuộc nhảy xuống nước.

Ánh sáng chiếu lên mặt nước, lấp lánh như vàng vụn.

Bao trùm lấy thân hình đó.

Mọi thứ đều sáng rực.

Mơ hồ.

Và hư ảo.

Thật đáng tiếc…

Ý nghĩ cuối cùng lướt qua.

21

Khi mở mắt ra.

Ánh sáng vẫn lấp lánh, trước mắt là một màu trắng xóa.

Tôi nhanh chóng nhận ra mình đang ở bệnh viện.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là…Dư Duyệt đang ngồi bên cạnh giường.

Thấy tôi tỉnh lại, cô mở to mắt nhìn tôi. Mắt sưng đỏ, dường như vừa khóc xong.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một dự cảm không lành.

Nhưng lại không thể nói rõ là gì.

Cô lau mắt bằng khăn giấy, cúi đầu hai giây rồi chậm rãi nhìn tôi.

“Chị Trình, chị hôn mê ba ngày rồi. Đừng lo, bác sĩ nói chỉ cần chị tỉnh lại là không sao.”

“May mà nhóm đồng nghiệp đầu tiên lên đỉnh quay trở lại đúng lúc, cứu được chị và Tổng giám đốc Chu. Nhưng anh ấy không may mắn như chị, cột sống bị thương.”

Tôi yếu ớt quay đầu, ánh mắt tìm kiếm trong phòng.

Tạ Liễm đâu?

Tôi muốn hỏi, nhưng chỉ phát ra những âm thanh khàn mờ.

Dư Duyệt khẽ thở dài, rồi nói tiếp:

“Hôm đó em cố ý để chị nhìn thấy. Tình cờ em thấy bên trong cổ áo sơ mi của anh em có dính sợi chỉ từ ống tay áo của chị. Sau khi nghi ngờ, em bắt đầu quan sát… rồi phát hiện thêm nhiều thứ.”

“Điều em không ngờ nhất là… chị chính là người đã cùng anh ấy đi tuyến 318 năm đó.”

“Từ nhỏ đến lớn, em vẫn luôn tự an ủi rằng anh em vốn là người tình cảm rất nhạt. Anh ấy đối xử tốt với em đã là rất tốt rồi. Cho đến khi em thấy anh ấy đối xử với chị… em mới biết tình cảm giữa người với người thật sự khác nhau.”

Cô cười khổ.

“Hôm đó nước sông chảy rất xiết, cuốn chị trôi xuống hạ lưu. Không ai dám mạo hiểm. Chỉ có anh ấy… từ trên núi chạy thẳng xuống bờ sông, không dừng bước nào, rồi nhảy xuống.”

Dự cảm trong lòng tôi được xác nhận.

Nhưng không hiểu vì sao, tôi lại càng hoảng sợ hơn.

“Anh ấy đâu?”

Tôi cuối cùng khàn giọng nói ra ba chữ.

Dư Duyệt nhìn tôi một lúc, rồi chậm rãi đưa mắt ra ngoài cửa sổ.

Cây hòe ngoài cửa sổ đang xanh lá trong ánh nắng tháng ba.

“Anh em… chết rồi.”

Thế giới bỗng trở nên yên lặng.

Tôi hơi nhíu mày, trong lòng kỳ lạ nghĩ:

Dư Duyệt đang nói gì vậy?

“Khi đội cứu hộ tìm thấy chị ở hạ lưu, chị đang nằm bất tỉnh trên một tảng đá. Khi tìm thấy anh em thì đã…”

Tôi nhìn chằm chằm Dư Duyệt.

Nhìn môi cô ấy mấp máy.

Không hiểu vì sao, rõ ràng biết cô đang nói về Tạ Liễm, nhưng lại cảm thấy tất cả chẳng liên quan gì đến mình.

Cơ thể tôi vốn yếu ớt, vừa rồi còn không nói được.

Nhưng lúc này lại bỗng sinh ra một sức lực kỳ lạ.

Tôi ngồi bật dậy.

Vén chăn.

Xuống giường.

Mang giày.

Như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Dư Duyệt nhìn tôi:

“Chị đi đâu?”

Tôi cúi đầu mang giày, không trả lời.

Tôi cũng không biết mình đi đâu.

Chỉ muốn rời khỏi nơi này.

Cô im lặng một lúc, rồi đưa cho tôi một chiếc hộp nhung xanh.

“Em tìm thấy cái này trong phòng anh ấy. Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương. Em nghĩ anh ấy định cầu hôn chị, nhưng không biết vì sao lại chưa đưa ra.”

Tôi nhìn chiếc hộp trong tay cô.

Động tác bỗng dừng lại.

Tôi đã từng thấy chiếc hộp này.

Có lần ở biệt thự.

Sau khi chúng tôi quấn quýt rất lâu, anh bật dậy, cười rồi mở ngăn kéo bàn lấy đồ.

Chính lúc đó.

Tôi nói về ba quy tắc.

Khi ngẩng đầu hỏi ý kiến anh, trong tay anh đang cầm chiếc hộp này.

Anh im lặng một lúc.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)