Chương 1 - Mối Quan Hệ Đằng Sau Mùi Nước Hoa

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

TRÊN NGƯỜI ANH CÓ MÙI NƯỚC HOA CỦA CÔ TA

**1.**

Thẩm Thanh Nhiên gả cho thanh mai trúc mã Giang Trạch, hai nhà là thế giao, cuộc hôn nhân này là điều mà mọi người đều mong đợi.

Nhưng người trong lòng Giang Trạch không phải là cô, mà là Tống Vãn – người đã bắt nạt cô suốt ba năm thời học sinh.

Sáu giờ chiều, Giang Trạch cập nhật một dòng trạng thái, trong ảnh anh và Tống Vãn đang nép sát vào nhau.

Dòng chú thích rất ngắn, nhưng lại đâm chói tim gan.

【Anh và em, mới là “chúng ta”.】

Ánh mắt Thẩm Thanh Nhiên dừng lại ở dòng chữ đó rất lâu, sau đó cô khẽ trút một hơi thở, tỏ ra như không có chuyện gì mà tắt màn hình điện thoại.

Đêm đó, Giang Trạch không về nhà.

Sáng sớm hôm sau, lúc anh về, trên người mang theo mùi nước hoa nữ nhè nhẹ.

Giang Trạch bước tới, cúi đầu định đặt một nụ hôn lên trán Thẩm Thanh Nhiên, nhưng cô đã nghiêng đầu né tránh.

“Giang Trạch, chúng ta ly hôn đi.” Thẩm Thanh Nhiên gằn từng chữ.

Động tác của Giang Trạch khựng lại, kéo dài chừng năm giây.

Anh đột nhiên bật cười, đưa tay véo má cô, giọng điệu bất đắc dĩ nhưng đầy sủng nịnh: “Có phải dạo này anh tăng ca nhiều quá, không ở bên em? Hay là mẹ anh lại lải nhải với em chuyện con cái rồi?”

Anh càng liệt kê ra những lý do “có thể khiến cô giận”, trái tim Thẩm Thanh Nhiên càng chìm xuống đáy.

Anh có thể tìm ra vô số lý do — công việc, mẹ chồng, quà cáp, thời gian bên nhau, nhưng tuyệt nhiên không có đáp án thật sự.

Giang Trạch không coi lời ly hôn của cô là thật, lúc đến công ty còn nhắn cho cô một tin:

【Đợi anh bận xong mấy ngày này sẽ đưa em đi du lịch, vợ ngoan nhé.】

Một câu nói vô cùng dịu dàng, nhưng lại giống như một lưỡi dao bọc đường.

Bàn tay đang cầm điện thoại của Thẩm Thanh Nhiên siết chặt, cảm xúc trong mắt cuộn trào không dứt.

Buổi trưa, cô đang ngồi ngẩn ngơ trước màn hình máy tính ở chỗ làm.

Điện thoại reo, là mẹ chồng Triệu Lan Chi gọi tới.

“Thanh Nhiên à, mẹ hầm canh gà nấm tùng nhung con thích ăn nhất đấy, chắc tài xế sắp đến dưới lầu rồi. Lát nữa con lên gọi Giang Trạch cùng uống nhé, đừng chỉ mải làm việc mà quên ăn.”

Giọng Triệu Lan Chi dịu dàng, mang theo sự quan tâm đặc trưng của người lớn tuổi.

Thẩm Thanh Nhiên “vâng” một tiếng, giọng điệu mềm mỏng hơn thường ngày mấy phần: “Con cảm ơn mẹ, mẹ đừng mải lo cho con, mẹ cũng phải chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.”

Hỏi han thêm vài câu, cô cúp máy.

Tài xế đến rất nhanh.

Thẩm Thanh Nhiên xách hộp canh bước vào thang máy, nhưng ngón tay lại chần chừ không bấm số tầng.

Ban đầu cô chọn công ty này, chính vì Giang Thị nằm ở tầng trên, tiện cho cô và Giang Trạch cùng đi làm, cùng tan tầm.

Nhưng thực tế lại là —

Giang Trạch đi sớm về khuya, số lần họ chạm mặt nhau đếm trên đầu ngón tay.

Thẩm Thanh Nhiên nhếch mép cười khổ, có những chuyện chung quy vẫn phải nói rõ ràng, cô hít một hơi thật sâu, bấm nút thang máy.

Lên đến nơi, mọi người trong khu vực văn phòng đều đang bận rộn việc riêng, Thẩm Thanh Nhiên không lên tiếng, đi thẳng đến phòng làm việc của Giang Trạch.

Vừa định gõ cửa, bên trong vang lên tiếng trò chuyện.

Giọng của một người phụ nữ mang theo ý cười, ngữ điệu thoải mái và tự nhiên.

“Cho nên mới nói, năm đó nếu không phải bị bố mẹ anh cản trở, hai chúng ta thật sự đã ở bên nhau rồi. Anh nói xem, có tiếc nuối không?”

Bàn tay Thẩm Thanh Nhiên khựng lại giữa không trung, cô nhận ra giọng nói này.

Là Tống Vãn.

Cô đứng im bất động ngoài cửa, giống như một kẻ xâm nhập không đúng lúc.

Giang Trạch im lặng một lúc: “Ừm, đương nhiên là tiếc nuối.”

Vài chữ nói ra không nặng không nhẹ, ngữ điệu thậm chí còn mang theo chút ý cười nhẹ nhõm.

Nhưng lọt vào tai Thẩm Thanh Nhiên, từng chữ giống như từng chiếc đinh đóng phập xuống.

Chưa kịp phản ứng, giọng nói trầm thấp của Giang Trạch lại vang lên, mang theo một ngữ điệu dịu dàng đến mức Thẩm Thanh Nhiên chưa từng được nghe: “Cũng may là vẫn còn kịp bù đắp, đúng không?”

Tống Vãn khẽ cười.

“Ừm, vẫn kịp.”

Thẩm Thanh Nhiên đứng ngoài cửa, chợt thấy túi giữ nhiệt trong tay nặng như đeo chì.

Cô không gõ cửa nữa, xoay người quay lại đường cũ.

Giày cao gót đạp lên thảm không phát ra tiếng động nào, cô xuất hiện rồi lại rời đi, không kinh động đến bất kỳ ai.

Trở lại công ty của mình, Thẩm Thanh Nhiên lấy điện thoại, lướt đến số “Mẹ” trong danh bạ, không do dự ấn nút gọi.

Chuông reo hai tiếng rồi bắt máy.

“Bảo bối, sao tự dưng lại nhớ gọi điện cho mẹ thế?” Giọng mẹ mang theo tiếng cười.

Thẩm Thanh Nhiên há miệng, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.

Cô phải dùng sức nuốt xuống một cái mới phát ra được âm thanh, bình tĩnh đến mức chính cô cũng cảm thấy bất ngờ: “Mẹ, con quyết định ly hôn rồi.”

**2.**

Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, dường như không khí bị ấn nút tạm dừng, chỉ còn tiếng tim đập chìm nổi.

“Nghĩ kỹ chưa?” Giọng mẹ không ngạc nhiên, không chất vấn, chỉ nhẹ nhàng hỏi ba chữ này.

“Vâng.”

“Vậy về nhà đi… Mẹ làm sườn xào chua ngọt con thích ăn nhất.”

Thẩm Thanh Nhiên rốt cuộc không nhịn được nữa, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Cô ngửa đầu, nhìn chằm chằm lên ngọn đèn trên trần văn phòng, dùng sức chớp chớp mắt: “Vâng.”

Sau giờ làm, Thẩm Thanh Nhiên hẹn gặp một luật sư quen biết, trình bày yêu cầu của mình, nhờ cô ấy soạn thảo thỏa thuận ly hôn và chuẩn bị sẵn sàng cho việc kiện tụng.

Lúc về trời đã tối, gió tháng Mười một cuộn theo hơi lạnh rúc vào cổ áo.

Tắm nước nóng xong chui vào chăn, cô mới cảm thấy nhiệt độ cơ thể từng chút một hồi lại.

Đúng lúc này.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Tin nhắn Wechat của Giang Trạch: 【Anh tăng ca, về muộn, em ngủ trước đi.】

Thẩm Thanh Nhiên nhìn chằm chằm dòng chữ đó rất lâu, không trả lời.

Cô khóa màn hình, ném điện thoại sang mép giường bên kia.

Đêm nay cô ngủ ngon hơn tưởng tượng, có lẽ vì quá mệt, cơ thể đã đầu hàng trước bộ não.

Hai ngày tiếp theo, Thẩm Thanh Nhiên vẫn đi làm bình thường.

Không có tin tức của Giang Trạch, cô lại thấy thanh tịnh.

Ngày thứ ba, luật sư nhắn tin báo mọi thứ đã ổn thỏa, đồng thời gửi nội dung thỏa thuận ly hôn cho cô.

Đọc kỹ một lượt, từng điều khoản đều kín kẽ không có kẽ hở.

Thẩm Thanh Nhiên thở phào, nhắn Wechat cho Giang Trạch.

【Tối nay anh rảnh không? Về nhà ăn cơm, em có chuyện muốn nói.】

Có những chuyện càng kéo dài càng giống như cái dằm đâm vào thịt, không đau không ngứa, nhưng mỗi lần chạm vào đều sẽ vô cùng khó chịu.

Thẩm Thanh Nhiên không muốn giữ cái dằm này thêm nữa.

Tám giờ tối.

Lúc Thẩm Thanh Nhiên bước vào nhà, Giang Trạch vẫn chưa về. Đèn phòng khách đang bật, dì giúp việc đang tất bật trong bếp, thấy cô về liền chạy ra đón: “Phu nhân về rồi ạ? Tiên sinh vừa gọi điện nói đang trên đường, sắp tới rồi.”

“Vâng.” Thẩm Thanh Nhiên thay dép, đặt túi lên sô pha, “Dì về nghỉ trước đi, tối nay không cần bận rộn nữa đâu.”

“Nhưng thức ăn vẫn chưa…”

“Cháu tự làm được.”

Thẩm Thanh Nhiên mỉm cười: “Dì nghỉ ngơi sớm đi.”

Dì giúp việc do dự một lát, cởi tạp dề rồi rời đi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)