Chương 3 - Mối Quan Hệ Đặc Biệt Giữa Huynh Muội
Tạ Thanh Nghiễn mím chặt môi.
Ngược lại Tạ Thanh Sính không nhịn được lên tiếng: “Nhưng, nhưng… A Uyển và Thái tử điện hạ sao có thể…”
Tạ phu nhân cắt ngang hắn: “Sao lại không thể? A Uyển dung mạo đẹp, lại đọc nhiều sách, Thái tử điện hạ thích nàng cũng là chuyện hợp tình hợp lý!”
Một tràng lời nói chặn hết mọi điều Tạ Thanh Sính muốn nói.
Sau khi trở về tiểu viện của mình.
Ta ngồi ngẩn người trong lương đình, đầu óc rối như tơ vò.
Động tác của Lý Sách Lan sao lại nhanh như vậy?
Chân trước ta vừa về Tạ phủ.
Chân sau Hoàng hậu nương nương đã biết chuyện này.
Không hiểu sao ta cảm thấy lo lắng.
Nhưng lại không nghĩ ra nguyên do.
A Ngọc nhìn thấy, không nhịn được trêu: “Tiểu thư đang nghĩ đến Thái tử điện hạ sao?”
Trong đầu ta lại hiện lên gương mặt thanh tú, ôn nhuận của Lý Sách Lan.
Ta không nói gì.
Nàng liền cho rằng ta ngầm thừa nhận.
Tiếp tục nói: “Thái tử điện hạ đúng là phong thái như tiên. Hôm nay người đứng cùng điện hạ, thật sự rất đẹp mắt!”
Ta còn chưa kịp mở miệng, đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp.
“Hôm nay muội đi赴 hẹn của Thái tử điện hạ?”
Ta theo bản năng nhìn qua.
Tạ Thanh Nghiễn đứng cách đó không xa, ánh mắt nhàn nhạt nhìn ta.
A Ngọc vội vàng đi tới nghênh đón.
“Đại công tử an, có muốn uống chút trà không ạ?”
Tạ Thanh Nghiễn khoát tay.
“Ta nói với A Uyển mấy câu, ngươi lui xuống trước.”
Sau khi A Ngọc đi.
Trong lương đình chỉ còn lại ta và Tạ Thanh Nghiễn.
Hắn kín đáo quan sát thần sắc của ta.
Rồi lại hỏi lần nữa: “Hôm nay muội đi赴 hẹn của Thái tử điện hạ?”
Ta ngoan ngoãn gật đầu.
“Đã từ chối khéo ba lần, cũng không thể lần nào cũng như vậy.”
Tạ Thanh Nghiễn mím môi thật chặt, đáy mắt không còn vẻ bình thản như trước.
Không hiểu sao ta cảm thấy một luồng lạnh lẽo.
Đành ngẩng đầu nhìn hắn.
“Đại ca, sao vậy?”
Tạ Thanh Nghiễn ngồi xuống đối diện ta, im lặng rất lâu.
Hắn không nhìn ta.
Ánh mắt rơi lên bụi hoa ngoài lương đình, giọng rất thấp.
“Thái tử điện hạ không phải lương phối.”
Ta ngẩn ra.
Tạ Thanh Nghiễn cuối cùng cũng quay đầu nhìn ta.
Trong mắt có thứ gì đó ta không đọc hiểu.
“A Uyển, muội còn nhỏ, không hiểu những quanh co trong cung.”
Ta hé miệng, rất muốn phản bác hắn.
Nhưng lời đến bên môi lại nuốt xuống.
Chỉ gật đầu.
Khàn giọng nói: “Đại ca nói phải.”
Trong mắt Tạ Thanh Nghiễn.
Dường như ta chỉ là một muội muội tuổi còn nhỏ.
Vì tuổi còn nhỏ, nên hôn sự không vội.
Cũng vì tuổi còn nhỏ.
Nên không thích hợp dính líu đến chuyện trong cung.
Vậy ta phải tự xử thế nào?
Chẳng lẽ thật sự phải như Tạ Thanh Sính nói, cả đời được nuôi trong Tạ phủ sao?
Ta cụp mắt, trong lòng hơi chua xót.
Tạ Thanh Nghiễn dường như còn muốn nói gì.
Nhưng ta hít sâu một hơi.
Trực tiếp đứng dậy, khẽ phúc thân với hắn.
“Trời không còn sớm, đại ca hôm nay bôn ba bên ngoài cả ngày, cũng nên nghỉ ngơi sớm.”
Nói xong, ta xoay người vào phòng.
Tạ Thanh Nghiễn coi trọng lễ nghi quy củ nhất, đương nhiên không đi theo.
Nhưng hôm sau A Ngọc nói với ta, Tạ Thanh Nghiễn đã ngồi trong lương đình rất lâu.
Ta không đáp lời.
Nhưng cây kim thêu trong tay lại bất cẩn đâm rách đầu ngón tay.
09
Cách ngày dự yến còn hơn mười ngày.
Mẫu thân không chỉ mời thợ may đến đo người may áo.
Còn lôi trang sức cất dưới đáy rương ra cài lên đầu ta.
Vừa ướm vừa nói:
“Cây này quá già.”
“Đôi trâm ngọc này lại quá nhạt.”
Bà chọn đi chọn lại, cuối cùng vung tay:
“Ngày mai ta đưa con đến Trân Bảo Các đặt một bộ mới. Tạ gia chúng ta tuy môn đệ không cao, nhưng cũng không thể để người ta xem nhẹ.”
Ta ngồi ngay ngắn mặc bà sắp xếp, hơi thất thần.
Tạ phu nhân đối với ta thật sự rất tốt.
Tốt đến mức có đôi khi ta sẽ quên mình không phải do bà sinh ra.
Bà nhận ra ta đang thất thần, đặt cây trâm trong tay xuống, nắm lấy tay ta.
Giọng điệu hơi do dự.
“A Uyển, con nói thật với mẫu thân, con đối với Thái tử điện hạ…”
Bà dừng lại, như đang cân nhắc lời nói.
“Có nửa phần tâm ý nào không?”
Tâm ý?
Tính cả trước sau, ta cũng chưa gặp Lý Sách Lan được mấy lần.
Nếu nói là tâm ý, khó tránh khỏi gượng ép quá.
Nhưng hắn gửi thiếp mời hay thiết yến, ta không thể không đi.
Còn những chuyện khác…
Ta cười nhạt, nhẹ giọng nói: “Điện hạ nâng đỡ, nữ nhi không dám tự ý phỏng đoán.”
Tạ phu nhân nhìn vào mắt ta, thở dài.
“Thôi vậy, con từ nhỏ đã có chủ kiến, ta không ép con.”
Bà dừng một chút, lại nói: “Chỉ là con phải nhớ, Tạ phủ mãi mãi là đường lui của con.”
Sống mũi ta cay cay, gật đầu.
Từ viện của Tạ phu nhân đi ra, trời đã tối.
Khi rẽ qua hành lang, đột nhiên có người kéo cổ tay ta.
Ta giật mình.
Vừa định gọi người, miệng đã bị bịt lại.
“Là ta.”
Là giọng của Tạ Thanh Sính.
10
Tạ Thanh Sính kéo ta đến góc tường, động tác có chút gấp gáp.
Ta bình ổn lại trái tim đang hoảng sợ, trầm giọng hỏi: “Làm gì vậy?”
Tạ Thanh Sính vốn luôn như vậy.
Đã nói bao nhiêu lần cũng không chịu sửa.
Hắn vẫn không buông tay, ngược lại còn chất vấn ta.
“Muội thật sự muốn đi tham gia yến tuyển phi?”
Ta ngẩn ra, rồi khẽ “ừ” một tiếng.
Hắn sốt ruột hỏi: “Vì sao?”