Chương 6 - Mối Quan Hệ Bí Mật Giữa Tổng Tài Và Phu Nhân
“Eo.” Mặt tôi méo xệch.
“Nhưng nghe nói rất nhỏ.”
“Ha ha ha.”
“Còn bên phòng marketing nữa, cái anh đẹp trai nhìn bề ngoài ra dáng người tử tế ấy, sau lưng lại cùng lúc tán tỉnh ba nữ nhân viên!”
“Eo…” Biểu cảm của tôi dần mất kiểm soát.
Phương Xảo kể chuyện hóng hớt cho tôi suốt cả buổi sáng.
Tôi nghe mà mở mang tầm mắt, liên tục tấm tắc kinh ngạc.
Cuối cùng thậm chí còn sinh ra ảo giác rằng chuyện tôi và Phó Ngôn Trí bí mật kết hôn hình như cũng chẳng ghê gớm lắm.
Giờ nghỉ trưa đi ăn, vừa hay gặp Phó Ngôn Trí bước ra khỏi phòng họp bên cạnh.
Phương Xảo nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cậu có cảm thấy gần đây thường xuyên nhìn thấy Tổng giám đốc Phó không?”
Nữ đồng nghiệp bên cạnh phụ họa: “Nghe nói gần đây anh ấy thường họp ở tầng chúng ta, đến phòng họp trên tầng cao nhất cũng bỏ luôn rồi.”
“Tại sao?”
“Không biết.”
Phương Xảo nhìn trái nhìn phải, khó hiểu: “Chẳng lẽ tầng chúng ta có thứ gì đặc biệt thu hút anh ấy?”
Tôi âm thầm hạ thấp cảm giác tồn tại.
Nhưng cảm giác tồn tại của Phó Ngôn Trí lại quá mạnh.
Tôi cảm giác ngày nào mình cũng nhìn thấy anh, đồng nghiệp xung quanh lúc nào cũng bàn luận về anh, đúng là đi đâu cũng không tránh được.
Dưới áp lực cực độ, tôi quyết định tiết lộ một phần sự thật cho Phương Xảo.
“Cái đó… tớ có một người bạn.”
Mắt Phương Xảo lập tức sáng rực: “Ừ ừ, cậu nói đi.”
“Cô ấy và chồng kết hôn theo thỏa thuận, mỗi người đều có lý do riêng. Ban đầu nói rõ chỉ kết hôn một năm, kết quả chồng cô ấy đột nhiên nói thích cô ấy…”
“Ừ ừ, rồi sao?”
“Sau đó cô ấy không biết nên làm thế nào.”
“Người chồng đó cao không? Đẹp trai không? Có tiền không?”
Tôi nghiêm túc suy nghĩ rồi gật đầu: “Ừ.”
“Vậy thì hốt anh ta đi.” Phương Xảo nói. “Thịt đã đưa tận miệng rồi, làm gì có chuyện buông ra?”
“Nhưng cô ấy và chồng làm cùng một công ty, lỡ sau này chia tay…”
“Còn chưa yêu đã nghĩ tới chia tay rồi? Kết hôn chẳng lẽ là để hướng tới ly hôn sao?”
Tôi mím môi: “Cô ấy đúng là kết hôn để ly hôn.”
Lần này đến lượt Phương Xảo im lặng.
Cô ấy suy nghĩ một lát: “Thật ra tớ cảm thấy bạn cậu vẫn có chút tình cảm với chồng cô ấy. Nếu hoàn toàn không có ý gì thì cô ấy sẽ không phiền não vì chuyện này, cứ ly hôn thẳng là xong.”
Cô ấy nhìn tôi như muốn hỏi ý kiến: “Cậu nói đúng không?”
Giống như bị nói trúng tim đen, tôi cụp mắt xuống: “Có lẽ vậy.”
Sau đó tôi vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc mình có cảm giác thế nào với Phó Ngôn Trí.
Còn chưa kịp nghĩ ra kết luận, Phó Ngôn Trí đã nhân giờ nghỉ trưa gọi tôi lên tầng trên, còn đưa cho tôi một bản thỏa thuận.
Thỏa thuận ly hôn.
Anh nói: “Luật sư Hồ đã soạn bản sơ bộ rồi, em xem có vấn đề gì không?”
Phản ứng theo bản năng của tôi là kháng cự.
Tới khoảnh khắc này tôi mới hiểu, thật ra tôi không muốn ký cho lắm.
Nhưng giọng Phó Ngôn Trí lạnh lùng, hoàn toàn không dịu dàng như ngày thường. Những lời muốn đổi ý tôi lại chẳng dám nói ngay trước mặt anh.
Tôi ôm bản thỏa thuận vào lòng, lùi một bước: “Tôi xem sau được không? Anh không vội chứ?”
“Không vội.”
Phó Ngôn Trí nhìn tôi rời đi rồi bổ sung: “Bên ông bà nội tôi sẽ nói. Em muốn ly hôn thì cứ ly hôn, không cần có gánh nặng tâm lý.”
“Ừ.” Tôi tựa lưng vào cửa nhìn anh. “Cảm ơn lúc trước anh đồng ý gánh tiền viện phí cho bà nội tôi.”
“Tiền viện phí đã được viết vào thỏa thuận rồi, cảm ơn gì chứ.” Phó Ngôn Trí nói. “Nếu không kết hôn với em, tôi cũng chẳng thể thuận lợi kế thừa gia nghiệp.”
Đúng vậy, đây chính là nguyên nhân lúc trước chúng tôi kết hôn theo thỏa thuận.
Không liên quan đến tình cảm, mỗi người đều lấy thứ mình cần.
Bây giờ cuộc hôn nhân này cuối cùng cũng sắp đi tới hồi kết, tôi gần như không hiểu nổi biểu cảm trên mặt Phó Ngôn Trí.
Anh cười nói: “Ôn Trúc, kết hôn với em, tôi rất vui.”
10
Thỏa thuận ly hôn bị tôi cất kín trong ngăn kéo văn phòng.
Sau đó tôi cứ mắng mãi trong lòng.
Đã nói là thích tôi cơ mà? Đã nói là sẽ theo đuổi tôi cơ mà? Sao đến lúc cần ly hôn vẫn ly hôn, hoàn toàn dứt khoát không dây dưa?
Tôi bực bội nghĩ, tình cảm của Tổng giám đốc Phó cao cao tại thượng hóa ra cũng chỉ đến thế.
Tôi vừa mắng vừa thấy may mắn.
May vì tôi chưa từng biểu lộ gì với anh, may vì mình sẽ không rơi vào kết cục vừa mất người vừa mất tiền.
May vì cuộc hôn nhân này vẫn sẽ giống như tôi từng dự tính, lặng lẽ bắt đầu rồi lại lặng lẽ kết thúc.
Phương Xảo đột nhiên véo má tôi: “Nghĩ gì vậy? Biểu cảm hung dữ thế.”
“Đang nghĩ tới một tên khốn!”
Cô ấy cười: “Sắp báo cáo rồi, cầm máy tính theo, mau lên.”
Tôi thu lại cảm xúc, ôm máy tính bước vào phòng họp.
Lát nữa là phần báo cáo nhóm, lần này người báo cáo chính của nhóm tôi là tôi.
Trước đó tôi đã chuẩn bị rất lâu.
Vì vậy tôi chắc chắn cho dù Phó Ngôn Trí có khốn nạn đến đâu cũng không thể ảnh hưởng đến trạng thái của tôi.
Sự thật đúng như tôi dự đoán.
Báo cáo thuận lợi kết thúc, tôi tranh thủ thời gian nghỉ giữa giờ đi vệ sinh.
Không ngờ đi vệ sinh xong quay lại, trời đất đã thay đổi.
Tất cả mọi người đều chăm chú nhìn màn hình lớn trong phòng họp, còn trên màn hình đang hiển thị giao diện trò chuyện của tôi.