Chương 2 - Mối Quan Hệ Bí Mật Giữa Tổng Tài Và Phu Nhân

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nghe nói tôi và Phó Ngôn Trí sẽ về, ông nội và bà nội Phó đã đứng ngoài cửa chờ từ sớm.

Chỉ là vị trí hai người đứng có phần kỳ quặc, ai có mắt cũng nhìn ra hai ông bà đang giận nhau.

Xuống xe, tôi lén giơ tay làm dấu “OK” với ông nội Phó: Cứ yên tâm giao cho cháu.

Ông nội Phó cảm kích gật đầu.

Tôi đang cân nhắc trong đầu những lời khuyên hòa giải thì bà nội Phó bên cạnh đang than phiền với Phó Ngôn Trí về mấy tật xấu của ông nội.

Phó Ngôn Trí yên lặng nghe, đột nhiên kinh ngạc hỏi: “Bà muốn ly hôn với ông nội?”

Sau đó anh nhìn sang ông nội Phó, giống như tìm được đồng minh, cố tình kéo dài giọng cảm thán: “Đúng là ông khổ cháu cũng khổ mà!”

Câu này vừa thốt ra, trong phòng lập tức yên tĩnh.

Hai ông bà vốn đang giận dỗi nhau lập tức không giận nữa, đồng loạt chuyển họng súng về phía tôi và Phó Ngôn Trí.

“Hai đứa muốn ly hôn? Tại sao?”

“Ai đề nghị? Có phải thằng nhóc thối nhà cháu làm chuyện gì có lỗi với Tiểu Trúc không?”

“Đấy, tôi đã bảo hai đứa nó không thân thiết mà ông cứ không tin!”

“Hừ! Chắc chắn là thằng nhóc thối này không biết dỗ vợ.”

“Ông thì biết dỗ chắc? Cái tật cứng miệng của nó chẳng phải di truyền từ ông à?”

“Tôi tôi tôi…”

Ông nội Phó bị nói đến lắp bắp mấy tiếng, sau đó lập tức quay sang mắng Phó Ngôn Trí: “Cháu nói cho rõ xem! Đang yên đang lành tại sao lại muốn ly hôn!”

Phó Ngôn Trí vô tội nhìn tôi.

Hai ông bà cũng nhìn theo sang tôi.

Tôi bị cảnh tượng này dọa giật bắn mình.

Hoàn toàn khác với cảnh tượng tôi tưởng tượng mà!

Chuyện ly hôn đúng là phải thành thật nói với hai ông bà, nhưng phải chờ đến khi mọi chuyện đã ngã ngũ, chứ không phải lúc đến thỏa thuận còn chưa ký như bây giờ…

Đối diện với ánh mắt lo lắng của hai ông bà, tôi chột dạ đáp: “Vậy tại sao ông bà lại muốn ly hôn?”

Ông nội Phó lập tức nói: “Ông bà đâu có muốn ly hôn, chỉ giận dỗi đùa nhau thôi.”

Phó Ngôn Trí lập tức nối tiếp: “Bọn cháu cũng chỉ đùa thôi.”

Đến đây, tất cả đều vui vẻ.

Mọi người coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vui vẻ đi ăn cơm.

Sau đó ông nội Phó lén giơ ngón cái với tôi: “Cháu dâu, chiêu này của cháu đỉnh thật.”

“…”

Chỉ có thể nói là vô tình đánh trúng thôi.

5

Tối đó tôi và Phó Ngôn Trí bị giữ lại nhà cũ.

Tuy ở căn nhà giữa trung tâm thành phố, tôi và anh ngủ riêng phòng, nhưng ở nhà cũ đương nhiên phải ngủ chung một phòng.

Dù sao trước đây cũng từng ngủ ở đây vài lần nên tôi không quá căng thẳng.

Phó Ngôn Trí thì có vẻ rất căng thẳng.

Lúc ra khỏi phòng tắm, đến dép anh còn đi ngược chân trái phải.

Tôi tốt bụng nhắc anh, vậy mà anh còn cứng miệng: “Tôi thích đi như thế đấy.”

Tôi cười anh: “Xem ra anh thật sự di truyền tật cứng miệng của ông nội rồi.”

“…”

Anh không thèm để ý tôi suốt một lúc lâu.

Vừa hay tôi cũng chẳng muốn để ý anh, tiếp tục ôm máy tính giải đáp thắc mắc cho thực tập sinh mới tới.

Không biết từ lúc nào ánh mắt anh liếc qua màn hình, giọng điệu có chút kỳ quái: “Nếu em đã công khai mình kết hôn, tôi nghĩ cậu ta sẽ không có nhiều vấn đề như thế.”

“Ý gì?”

Phó Ngôn Trí hất cằm: “Ý là cậu ta đang bắt chuyện với em.”

“Anh đùa gì vậy?” Tôi lật lịch sử trò chuyện cho anh xem. “Cậu ấy toàn hỏi vấn đề nghiêm túc!”

“Nếu nghiêm túc thì sẽ không hỏi nhiều vấn đề như vậy.”

Tôi cảm thấy Phó Ngôn Trí kỳ quái thế nào ấy.

Đáng sợ hơn là bị anh ảnh hưởng, tôi nhìn đoạn hội thoại vốn cực kỳ nghiêm túc kia cũng bắt đầu cảm thấy kỳ quái.

Tôi nhanh chóng kết thúc chủ đề: 【Muộn rồi, có chuyện gì mai tới công ty nói nhé.】

Cậu thực tập sinh trẻ tuổi có giọng điệu rất hoạt bát, tốc độ trả lời tin nhắn cũng cực nhanh.

【Vâng, cảm ơn chị nhé~】

【Ngày mai em mang bữa sáng tình yêu cho chị nha!】

Phó Ngôn Trí ở bên cạnh dùng giọng quái gở bắt chước: “Vâng, cảm ơn chị nhé~ Ngày mai em mang bữa sáng tình yêu cho chị nha~”

“…”

Tôi đau đầu gập máy tính lại, bất lực nhìn anh: “Anh mắc bệnh gì thế?”

“Bệnh cứng miệng.” Anh đường đường chính chính nói. “Di truyền từ ông nội tôi.”

“…”

Cho tới lúc nằm trên cùng một chiếc giường, tôi vẫn chẳng có ý định nói chuyện tiếp với Phó Ngôn Trí.

Thế nhưng không biết tối nay anh làm sao, ham muốn giao tiếp cực kỳ mạnh, môi trường tối om cũng không ảnh hưởng đến việc anh tìm tôi trò chuyện.

“Nếu có người tặng quà cho em, đừng nhận.”

“Ai tặng quà cho tôi?”

“Những người họp hôm nay.”

Tôi kinh ngạc đến mức bật ngồi dậy trên giường: Tại sao họ phải tặng quà cho tôi!”

“Lấy lòng em chứ sao.” Phó Ngôn Trí nói.

Đầu tôi lập tức phình to.

Tôi vốn tưởng chuyện ở phòng họp đã được lật qua không ngờ còn có phản ứng dây chuyền.

Nhận quà gì chứ? Tôi nào dám nhận quà? Tôi là phu nhân tổng tài kiểu gì chứ?

Tôi cuống đến mức như kiến bò trên chảo nóng, còn thủ phạm Phó Ngôn Trí lại bình thản nằm đó.

Tôi không nhịn được mắng anh: “Hôm nay rốt cuộc tại sao anh lại gọi tôi như thế!”

“Còn phải hỏi à?” Phó Ngôn Trí lẩm bẩm. “Hoàng Thanh Tuyền mắng em đến mức đó, đến câu không có đầu óc cũng nói ra được, tôi nghe không nổi.”

Tôi ai oán: “Thế anh cũng không thể vì ông ta mà hy sinh tôi được!”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)