Chương 15 - Mối Quan Hệ Bí Mật Của Lục Cảnh Thâm

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trừ phi, ngoài Tống Vãn Đường ra, còn có một người khác.

Tôi dựa vào tường, cảm thấy như có người tạt thẳng một gáo nước đá vào mặt, lạnh từ đầu đến chân.

Váy trắng. Chiếc váy liền màu trắng. Chiếc váy trắng Tống Vãn Đường mặc tối qua.

Nhưng Tống Vãn Đường vừa bước vào ban nãy, mặc váy đỏ.

Tôi nhắm mắt lại, trong đầu rối bời. Người phụ nữ mặc váy trắng trên ban công, người được anh đối xử dịu dàng qua điện thoại, Tống Vãn Đường mặc váy đỏ trong phòng bao… Họ có phải là cùng một người không?

Nếu không phải…

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Điện thoại trong túi xách rung lên, tôi lấy ra xem, là tin nhắn của Từ Phong.

“Bản nháp thỏa thuận đã soạn xong rồi, khi nào em tiện xem qua?”

Tôi dựa vào tường, ngón tay run rẩy gõ phím.

“Ngày mai. Ngày mai em nhất định sẽ đến xem.”

Gửi xong tin nhắn này, tôi hít một hơi thật sâu, cất điện thoại vào túi xách, bước ra khỏi góc tường, vừa lúc đụng mặt Lục Cảnh Thâm.

Thấy tôi, bước chân anh khựng lại, biểu cảm trong nháy mắt có sự biến đổi tinh vi — như thể không ngờ tôi lại ở đây. Nhưng sự biến đổi đó chỉ thoảng qua anh nhanh chóng lấy lại vẻ mặt lạnh nhạt muôn thuở.

“Sao lại ra ngoài này?” Anh hỏi.

“Vừa đi vệ sinh xong.” Tôi nói, giọng rất bình tĩnh, “Quay lại thôi.”

Anh liếc nhìn tôi, dường như muốn nói điều gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gật đầu, quay người đi về phía phòng bao.

Tôi đi tụt lại nửa bước, nhìn bóng lưng anh — vai rộng eo thon, đồ vest thẳng tắp, giày da giẫm trên thảm không phát ra chút tiếng động nào. Đi theo anh ba năm, tôi đã đi sau lưng anh vô số lần, chưa bao giờ sánh vai, mãi mãi là khoảng cách này.

Sắp rồi. Nhịn thêm một chút nữa, sẽ không phải đi theo sau lưng anh nữa.

Đẩy cửa phòng bao, ánh đèn vàng ấm áp và tiếng cụng ly ồn ào ập vào mặt. Tống Vãn Đường vẫn ngồi ở vị trí cạnh Lục Cảnh Thâm, đang trò chuyện rôm rả với gã sếp ngồi đối diện, thấy Lục Cảnh Thâm quay lại, mắt cô ta sáng rực lên.

“Cảnh Thâm, anh đi đâu vậy? Trương tổng vừa kể một chuyện cười hay lắm, anh bỏ lỡ rồi —” Lời cô ta nói được một nửa, ánh mắt lướt qua tôi đang đi theo sau Lục Cảnh Thâm, nụ cười cứng đờ chừng không phẩy mấy giây, ngay lập tức khôi phục lại bình thường, “Lục phu nhân cũng về rồi, đúng lúc lắm, tôi kính Lục phu nhân một ly.”

Cô ta nâng ly rượu, giơ về phía tôi, nụ cười tươi tắn động lòng người, nhưng đáy mắt lại mang theo một tia khiêu khích khó gọi tên.

Tất cả mọi người đều nhìn chúng tôi.

Tôi bước tới, ngồi xuống vị trí của mình, cầm lấy chén trà trước mặt, giơ lên đáp lại Tống Vãn Đường.

“Xin lỗi, tôi không uống rượu.” Tôi nói, giọng ôn hòa vừa phải, “Tống tiểu thư cứ tự nhiên.”

Tôi nhấp một ngụm trà, đặt chén xuống, không nhìn cô ta nữa.

Vẻ mặt Tống Vãn Đường có chút sượng sùng trong giây lát, nhưng cô ta nhanh chóng điều chỉnh lại, xoay ly rượu về phía Lục Cảnh Thâm, nũng nịu: “Cảnh Thâm, anh quản vợ anh đi chứ, đến một ly rượu cũng không thèm uống với tôi.”

Lục Cảnh Thâm không tiếp lời cô ta, chỉ cầm đũa gắp một miếng cá, đặt vào —

Đặt vào đĩa của tôi.

Tất cả mọi người đều sững sờ, kể cả tôi.

Ba năm nay, đây là lần đầu tiên Lục Cảnh Thâm gắp thức ăn cho tôi ở nơi công cộng.

Tôi cúi đầu nhìn miếng cá đó, thịt cá trắng ngần nằm trên đĩa sứ trắng như tuyết, bốc lên làn khói mỏng. Trong lòng không có cảm động, không có bất ngờ, chỉ có một ý nghĩ lạnh băng —

Anh đang làm cho những người này xem. Vì cái hot search tối qua vì tuần sau Tập đoàn Lục thị phải công bố báo cáo quý, vì giá cổ phiếu không thể giảm. Anh cần chứng minh cho thế giới bên ngoài thấy, tình cảm của Lục tổng và Lục phu nhân rất tốt, hot search chỉ là tin đồn bắt bóng bắt gió.

Sắc mặt Tống Vãn Đường thay đổi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)