Chương 6 - Mối Quan Hệ Bí Mật
Luôn biến lỗi của mình thành lỗi nhỏ nhất có thể.
Tôi khẽ cười.
“Bùi Thời Diên, anh vẫn y như trước.”
Anh ngẩn người, đôi mắt đầy tơ máu nhìn tôi.
“Anh cảm thấy chúng ta đi đến ngày hôm nay đều là lỗi của người khác sao?”
“Anh ngoại tình là vì Cố Khanh Ngữ quyến rũ anh.”
“Tôi bị bài xích là do đồng nghiệp gió chiều nào theo chiều ấy.”
“Nhưng anh có từng nghĩ, kẻ khởi đầu tất cả những chuyện này chính là anh không?”
Anh muốn mở miệng.
Nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
“Những ngày nằm trong ICU, những ngày vừa mất con, từng giây từng phút tôi đều muốn chết cùng đứa bé.”
“Bây giờ tôi đã bắt đầu cuộc sống mới.”
“Anh xuất hiện trước mặt tôi, nói vài câu xin lỗi là muốn tôi tha thứ?”
“Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy?”
Bùi Thời Diên lùi về sau vài bước.
“Đừng nói nữa, Vãn Vãn.”
“Anh cũng thấy rồi.”
“Tôi đã có người mình yêu mới.”
“Không lâu nữa chúng tôi sẽ kết hôn.”
Anh quỳ xuống đất, kéo tay tôi gần như van xin.
“Vãn Vãn, anh biết sai rồi.”
“Anh phải làm thế nào em mới hết giận?”
“Em đánh anh, mắng anh đều được.”
“Nếu vẫn chưa đủ thì em đâm anh một nhát cũng được.”
Tôi rút tay ra.
“Đánh anh tôi còn thấy bẩn tay.”
Tôi bước qua anh đi vào nhà.
Ryan đang đợi tôi trong sân.
“Không sao chứ?”
Tôi lắc đầu, cố nặn ra một nụ cười trấn an.
Anh khoác áo choàng lên vai tôi, xoa hai tay tôi.
“Đi thôi, bên ngoài lạnh.”
Sau ngày hôm ấy, tôi tưởng mình đã nói rõ với Bùi Thời Diên.
Không ngờ anh vẫn chưa chịu từ bỏ.
Khi tôi đi làm, anh thường gọi một ly cà phê rồi ngồi trong góc.
Anh là khách, tôi không thể đuổi ra ngoài.
Những ngày tôi nghỉ, anh thường đứng trước cửa nhà tôi.
Có lúc đứng suốt cả đêm.
Trên ban công tầng hai, Ryan ôm tôi, nhìn Bùi Thời Diên đang run rẩy dưới ánh đèn đường.
Ryan ôm tôi từ phía sau.
“Thời tiết âm hơn hai mươi độ, cứ đứng như vậy anh ta sẽ chết cóng.”
Tôi kéo rèm cửa lại, không muốn nhìn thêm.
“Không chịu nổi thì tự anh ta sẽ đi.”
Anh xuất hiện một cách gần như hèn mọn trong phạm vi có thể nhìn thấy tôi.
Không nói chuyện.
Không quấy rầy.
Không dây dưa.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy anh, tôi chỉ còn cảm giác chán ghét.
Có một ngày tuyết rơi cực lớn, tuyết tích tụ chắn gần hết lối ra vào, ảnh hưởng giao thông.
Ông chủ nói mọi người được tan làm sớm.
Trên đường về, tôi nhìn thấy một đám người đang vây quanh một người đàn ông mặc áo khoác dạ màu đen.
Dường như anh đã uống say.
Anh ngồi xổm trên tuyết tìm kiếm thứ gì đó.
Những người xung quanh thấy anh sốt ruột như vậy liền muốn giúp tìm.
“Anh đánh rơi thứ gì?”
“Nhẫn.”
“Đối với tôi rất quan trọng.”
“Nếu ai nhặt được hoặc giúp tôi tìm thấy, tôi nhất định sẽ hậu tạ.”
Hai tay Bùi Thời Diên lạnh đỏ bừng, liên tục đào bới trong tuyết cho đến khi mười đầu ngón tay đều bị trầy rỉ máu.
“Báu vật của tôi bị tôi làm mất rồi.”
“Xin mọi người.”
Tôi bước tới trước mặt anh.
“Đừng tìm nữa.”
Bùi Thời Diên ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ ngầu tràn đầy nước mắt.
“Vãn Vãn, anh làm mất em rồi.”
“Bây giờ ngay cả chiếc nhẫn cũng mất.”
“Anh có từng nghĩ tới chuyện, bất kể là chiếc nhẫn hay tôi, có lẽ ngay từ đầu đều không thuộc về anh không?”
Những người xung quanh thấy chẳng còn lợi ích gì để kiếm liền lần lượt tản đi.
“Rốt cuộc anh phải làm thế nào em mới chịu tha thứ?”
“Em có biết hai năm nay anh sống thế nào không?”
“Mỗi lần nhớ tới em nằm trên giường ICU, nhớ tới việc chúng ta từng có một đứa con, nhớ tới chuyện chúng ta vốn sắp có thể sống hạnh phúc bên nhau…”
“Anh chỉ muốn giết chết chính mình.”
“Tất cả đều bị anh phá hủy.”
Tôi lùi về sau một bước.
“Vậy thì anh đi chết đi.”
Anh quỳ trên nền tuyết, trong mắt tràn đầy vẻ không dám tin.
Tôi vòng qua anh.
Không muốn nói thêm dù chỉ một chữ.
Anh loạng choạng đứng dậy, chạy tới giữ lấy tay tôi.
“Vãn Vãn, anh chỉ cầu xin được ở bên cạnh em.”
“Chỉ cần nhìn thấy em là được.”
Tôi dùng sức hất tay anh ra.
“Buông ra!”
“Tôi có bạn trai rồi.”
“Đừng nghĩ ai cũng giống anh, có vợ rồi còn mập mờ, lên giường với người khác!”
“Anh khiến tôi cảm thấy ghê tởm.”
Anh đứng chết lặng tại chỗ, không nói nổi một lời.
Như thể từng câu từng chữ của tôi đã đóng đinh anh ở đó.
Tất cả những lời biện minh và níu kéo đều nghẹn trong cổ họng.
Anh chỉ có thể ngơ ngác nhìn tôi.
……
Sau ngày hôm ấy, tôi không còn gặp lại Bùi Thời Diên nữa.
Anh như hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới này, biến mất không chút dấu vết.
Về sau, tôi chỉ tình cờ nhìn thấy một mẩu tin nhỏ không đáng chú ý trên tờ báo địa phương.
Tin tức nói rằng vào rạng sáng một đêm mùa đông lạnh giá, có người phát hiện một thi thể đã đông cứng tại một góc hẻo lánh, ít người chú ý nhất trong thị trấn.
Người chết là một người Trung Quốc.
Tôi nhìn mẩu tin ngắn ngủi ấy, cảm thấy trong lòng như có thứ gì đó nghẹn lại.
Tôi không chắc người được nhắc tới trên báo có phải anh hay không.
Tôi cũng hoàn toàn không có dũng khí, càng không có ý định đi xác nhận sự thật tàn khốc ấy.
Cứ để tất cả mọi chuyện, cùng cái tên đó và đoạn quá khứ ấy, hoàn toàn chôn vùi trong mùa đông lạnh lẽo kia.