Chương 5 - Mối Quan Hệ Bí Mật
17
Tôi không để ý đến Kỳ Nhiên, xoay người lau khô nước mắt, bình tĩnh trở về nhà.
Đóng cửa lại, bắt đầu thu dọn hành lý.
Sau khi dọn xong hết hành lý, đã là tám giờ tối.
Lúc tôi bước ra khỏi phòng, Kỳ Nhiên không ở phòng khách.
Tôi không nghĩ nhiều, đi nói với mẹ rằng tôi muốn quay lại trường sớm hơn dự định.
Mẹ đồng ý.
Chỉ là trước khi tôi đi, bà đột nhiên kéo tôi lại.
“Cục cưng, con lại cãi nhau với anh trai à?”
“Sao vậy ạ?”
“Cục cưng.”
Giọng mẹ đột nhiên rất nhẹ rất nhẹ.
“Mẹ muốn nói với con một chuyện.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bà.
Khóe mắt người phụ nữ đã có nếp nhăn, trong tóc cũng lẫn vài sợi bạc.
Bà dừng một chút, cuối cùng vẫn mở lời.
“Anh con… không phải anh trai ruột của con.”
“Cái gì?”
Tôi ngây người, nhất thời không phản ứng kịp.
“Anh con là Kỳ Nhiên.”
Mẹ nói từng chữ một.
“Là con trai của chiến hữu của ba con.”
Thế giới đột nhiên yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.
“Đó là chuyện của rất nhiều năm trước rồi.”
Giọng mẹ rất nhẹ, như đang kể một câu chuyện xa xưa.
“Ba con có một người chiến hữu họ Kỳ, là anh em tốt nhất. Sau đó xảy ra một tai nạn, chiến hữu và vợ anh ấy đều qua đời, chỉ để lại một đứa trẻ.”
“Đứa trẻ đó chính là Kỳ Nhiên.”
“Khi đó nó mới bốn tuổi, chẳng hiểu gì cả. Lúc được đưa đến nhà chúng ta, trong tay còn ôm con gấu nhỏ mẹ nó để lại, khóc đến mắt đỏ hoe.”
Mẹ nói đến đây thì dừng lại, hốc mắt cũng đỏ lên.
“Mẹ và ba con bàn bạc rồi quyết định nhận nuôi nó.”
“Không nói với con là vì khi đó con còn quá nhỏ, nói con cũng không hiểu.”
“Sau này con lớn rồi, chúng ta lại không biết phải mở lời thế nào.”
“Sợ sau khi con biết, đối với nó… sẽ không còn như trước nữa.”
Tôi nhìn mẹ.
Trong đầu như có hàng vạn sợi dây quấn vào nhau, không thể gỡ ra cũng không thể cắt đứt.
“Vậy nên.”
Giọng tôi có chút lơ lửng.
“Anh ấy là anh trai con, nhưng không phải anh ruột?”
“Ừ.”
“Anh ấy biết không?”
“Biết.”
Mẹ gật đầu.
“Nó biết từ rất nhỏ rồi. Chúng ta chưa từng giấu nó.”
Tôi sững người.
Anh biết.
Anh vẫn luôn biết.
Tôi và Kỳ Nhiên, không có chút quan hệ huyết thống nào.
Chưa từng có.
Ý nghĩ này như tia chớp xé toang mọi lớp sương mù trong đầu tôi.
Tôi gần như sụp đổ.
“Mẹ, sao mẹ không nói với con sớm hơn?”
Mẹ nhìn tôi, trong ánh mắt có thứ gì đó tôi không hiểu được.
“Bởi vì.” Bà khẽ nói.
“Có những chuyện, biết rồi ngược lại càng khó hơn.”
Tôi không hiểu câu đó có ý gì.
Nhưng khoảnh khắc đó, tôi không truy hỏi thêm.
Bởi vì trong đầu tôi chỉ còn lại một suy nghĩ——
Kỳ Nhiên không phải anh trai ruột của tôi.
Mẹ nhìn tôi, muốn nói lại thôi.
“Cục cưng.”
“Dạ?”
“Con… có phải thích Kỳ Nhiên không?”
18
Tôi suýt nữa bị nước bọt làm sặc chết.
“Khụ khụ khụ—— mẹ đang nói gì vậy!”
Mẹ không nói gì.
Chỉ nhìn tôi.
Ánh mắt ấy quá dịu dàng.
Dịu dàng đến mức khiến tôi cảm thấy bà biết tất cả.
Đúng là chẳng thể giấu nổi mẹ ruột.
“Mẹ.”
Tôi cúi đầu, giọng buồn buồn.
“Con không biết mẹ đang nói gì.”
“Được.”
Mẹ đứng dậy, vỗ vai tôi.
“Không biết thì thôi.”
Bà đi đến cửa rồi dừng lại.
“Nhưng ngày mai anh con phải đi rồi.”
Bà không quay đầu lại.
“Đi công tác ở Nam Thành.”
“Nếu con có điều gì muốn nói với nó, thì tranh thủ tối nay.”
Cửa đóng lại.
Tôi ngồi trên giường ngẩn người rất lâu.
Bên ngoài truyền đến tiếng động cơ ô tô khởi động.
Tôi chạy đến bên cửa sổ, vén một góc rèm lên.
Xe của Kỳ Nhiên đỗ dưới lầu, cốp xe đang mở, anh đang đặt vali vào trong.
Anh mặc áo hoodie màu đen.
Không đội mũ, gió đêm thổi rối tóc anh.
Tôi đứng trước cửa sổ, nhìn anh đóng cốp xe, mở cửa rồi ngồi vào ghế lái.
Đèn xe sáng lên một chút rồi tắt.
Anh không khởi động xe ngay.
Cứ ngồi trong xe như vậy, xuyên qua kính chắn gió nhìn lên tầng hai của biệt thự cũ.
Nhìn về phía cửa sổ phòng tôi.
Rèm cửa rất mỏng, tôi không biết anh có nhìn thấy tôi hay không.
Nhưng tôi biết, tôi đang nhìn anh.
Cách một khoảng cách không gần không xa.
Giống như tất cả những khoảng cách trước đây.
Chỉ là lần này, khoảng cách đó không còn tên là “huyết thống” nữa.
Tôi đột nhiên rất muốn chạy xuống lầu.
Muốn gõ cửa kính xe anh.
Muốn hỏi anh một câu——
“Anh à, anh có thích em không?”
19
Sau khi trở lại trường, tôi và anh tôi vẫn ở chung như bình thường.
Chỉ là sau khi biết mình không phải em gái ruột của Kỳ Nhiên, lời nói của tôi bắt đầu vô thức trở nên thân mật hơn.
【Em và crush của em xác nhận quan hệ rồi.】
【Quan hệ gì?】
【Anh hỏi quan hệ gì à?】
【Con nhóc chết tiệt này sao không trả lời?】
Tôi: ……
Nhưng tôi không ngờ, tôi chỉ đi chơi một ván game, hai mươi phút không trả lời tin nhắn.
Kỳ Nhiên đã trực tiếp lao đến trường.
Người đàn ông đứng dưới lầu, gương mặt quá mức đẹp trai khiến các nữ sinh liên tục ngoái nhìn.
Nhưng tôi không nghĩ được nhiều như vậy.
Bởi vì lúc này Kỳ Nhiên vô cùng tức giận, sắc mặt âm trầm đáng sợ.
“Xác nhận quan hệ gì rồi?”
“Em nói đi chứ!”
Tôi có chút cạn lời.
“Xác nhận không có quan hệ gì cả.”
Kỳ Nhiên: “……”
Người đàn ông cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Không nói sớm.”
Anh cười.
“Lần sau nói rõ ràng một chút, em gái.”
Tôi nhìn Kỳ Nhiên, đột nhiên lạnh nhạt cắt ngang lời anh.
“Em không phải em gái anh.”
“Kỳ Nhiên, anh gọi em là em gái thuận miệng như vậy.”
“Có phải quên mất chúng ta không phải anh em ruột không?”
20
Kỳ Nhiên sững người.
Nụ cười vừa mới thả lỏng trên môi anh lập tức cứng đờ.
Sự nhẹ nhõm trong mắt phút chốc bị thay thế bởi cảm xúc phức tạp.
Giống như bí mật cất giấu suốt nhiều năm đột nhiên bị vạch trần.
Không khí đột nhiên yên lặng.
Anh cứ đứng đó, cúi mắt nhìn tôi.
Ánh mắt vốn luôn mang theo vài phần hờ hững.
Lúc này lại sâu như vực thẳm, không nhìn thấy đáy, nhưng nóng bỏng đến đáng sợ.
“Em…”
Cuối cùng Kỳ Nhiên khẽ động môi, giọng khàn hơn bình thường.
“Em biết từ khi nào?”
“Tuần trước.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, không còn né tránh nữa.
“Hôm ở biệt thự cũ, mẹ đã nói với em.”
Anh tôi lặng lẽ nhìn tôi.
“Vậy nên.”
“Thanh Lê, em muốn nói gì?”
Gió đột nhiên ngừng thổi.
Tôi cũng không biết mình đã lấy dũng khí từ đâu.
“Kỳ Nhiên, anh biết không?”
“Thật ra em chưa từng muốn làm em gái anh.”
Nói xong câu này, sống mũi tôi cay xè, hốc mắt lập tức nóng lên.
Anh à.
Rốt cuộc em nên gọi anh là anh trai hay Kỳ Nhiên đây?
Em đã thích anh nhiều năm như vậy.
Từ những rung động tuổi thiếu nữ giấu kín trong lòng.
Đến tuyệt vọng khi nghĩ rằng chúng tôi là anh em ruột.
Rồi đến vui mừng và bất an khi biết được sự thật.
Em đã chờ ngày này quá lâu, quá lâu rồi.
Kỳ Nhiên nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, ánh mắt đột nhiên dịu xuống.
Toàn bộ cơn tức giận âm trầm ban nãy đều tan biến.
Thay vào đó là sự luống cuống gần như bất lực cùng dịu dàng không thể kìm nén.
Anh đưa tay lên, đầu ngón tay lạnh nhẹ nhàng chạm vào má tôi.
Động tác rất nhẹ, lau đi nước mắt của tôi.
“Xin lỗi, Thanh Lê.”
21
Tôi không biết vì sao Kỳ Nhiên lại xin lỗi.
Tôi nghĩ, nếu tôi tỏ tình với người khác nhưng không thích người đó, tôi cũng sẽ nói:
“Xin lỗi nhé, tôi không thích anh.”
Vì vậy, tôi xoay người rời đi.
Chỉ để lại một mình Kỳ Nhiên đứng tại chỗ.
Nhưng ngày hôm sau, Kỳ Nhiên lại đến tìm tôi.
Anh đưa tôi đến một nơi.
Là một khu phố cũ ở ngoại ô Bắc Thành sắp bị giải tỏa.
Bức tường bao đã đổ mất một nửa, cỏ dại từ các khe nứt mọc điên cuồng.
Khi nhận ra nơi này, bước chân tôi khựng lại.
Đây là ngôi nhà cũ của chúng tôi trước khi chuyển đến Cảng Thành lúc còn học cấp ba.
“Thanh Lê.”
Kỳ Nhiên đi phía trước tôi, bước chân rất chậm.
Anh mặc áo thun trắng, tay áo xắn đến khuỷu tay, ánh nắng kéo bóng anh dài thật dài.
“Em còn nhớ không?”
Người đàn ông dừng lại trước cây hòe già đó.
Cây hòe to hơn trong ký ức một vòng.
Vỏ cây nứt nẻ, nhưng cành lá vẫn um tùm, bóng râm phủ kín nửa sân.
“Trước đây chúng ta từng chôn một thứ dưới gốc cây này.”
Tim tôi đột nhiên đập mạnh.
Kỳ Nhiên ngồi xổm xuống.
Tùy tiện tìm một cành cây gãy bên cạnh rồi bắt đầu đào đất.
Động tác của anh vừa cẩn thận vừa gấp gáp, giống như đang đào lên một bí mật bị thời gian chôn vùi.
Tôi đứng tại chỗ nhìn anh.
Người đàn ông cúi đầu, đường quai hàm căng chặt.
Trên cổ phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Keng một tiếng, cành cây chạm phải vật cứng.
Anh ném cành cây đi, dùng tay bới đất.
Không lâu sau.
Một chiếc hộp sắt nhỏ lộ ra.
Rỉ sét loang lổ.
Trên nắp hộp vẫn còn dán miếng sticker hoạt hình từng rất thịnh hành năm đó, phai màu đến mức gần như không nhìn rõ hình nữa.
Kỳ Nhiên nâng nó lên, đặt trên đầu gối.
Mất rất lâu mới cạy được chiếc nắp đã rỉ chết.
Bên trong là một mảnh giấy được gấp vuông vức.
Anh lấy nó ra, mở ra.
Tờ giấy đã ngả vàng, các góc đều bị mòn xơ xác.
Màu mực đã phai thành xanh nhạt, nhưng nét chữ vẫn có thể nhận ra.
Đó là chữ của anh, kiểu chữ hành hơi góc cạnh, non nớt hơn chữ bây giờ rất nhiều.
Kỳ Nhiên không đưa mảnh giấy cho tôi xem.
Ngược lại, anh xoay người gọi tôi một tiếng.
“Thanh Lê.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong đôi mắt ấy có thứ mà tôi không thể hiểu được.
Giống như một ngọn lửa hoang bị đè nén rất lâu rất lâu nhưng không thể thiêu hết.
“Anh sợ sẽ dọa em.”
Giọng anh khàn khàn, nhưng từng chữ đều đập mạnh vào tim tôi.
“Anh sợ em biết tâm tư của anh dành cho em, em sẽ tránh anh, sẽ ghét anh, sẽ rời khỏi ngôi nhà này.”
Gió lướt qua cây hòe, lá cây xào xạc vang lên.
“Anh chỉ có thể ở bên em với thân phận anh trai.”
“Anh không dám vượt giới hạn, không dám nói ra, không dám để em phát hiện…”
Anh dừng lại một chút, đứng dậy rồi bước về phía tôi một bước.
Bàn tay anh nâng lên, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt sắp rơi nơi khóe mắt tôi—— chính tôi cũng không biết mình khóc từ lúc nào.
“Anh sợ đến cả thân phận ‘anh trai’ này cũng không giữ được em.”
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Từng giọt từng giọt, thế nào cũng không ngừng được.
Thật tốt.
Hóa ra không phải chỉ mình tôi đơn phương thầm yêu.
“Cả bạch nguyệt quang mà em nói nữa.”
“Cũng là vì anh muốn từ bỏ việc thích em, nên mới thử thích cô ấy.”
“Nhưng anh phát hiện, từ bỏ việc thích em gái mình thật sự quá khó.”
Kỳ Nhiên nhìn vào mắt tôi.
“Không ai là em cả.”
Giây tiếp theo, tôi lao vào lòng người đàn ông.
Khóc đến không thành tiếng.
“Kỳ Nhiên…”
Cơ thể người đàn ông cứng đờ.
Sau đó anh siết chặt cả người tôi vào lòng.
Lực rất mạnh, như muốn khảm tôi vào tận xương cốt.
Một tay anh giữ sau đầu tôi, tay còn lại ôm chặt eo tôi, kéo tôi hoàn toàn vào lòng anh.
Nhiệt độ cơ thể anh rất nóng.
Nhịp tim rất nhanh.
Xuyên qua lớp áo thun mỏng truyền đến, giống như tiếng trống dồn dập.
Anh vùi mặt bên cổ tôi, hơi thở nóng rực.
Giọng nói khàn khàn, mang theo sự run rẩy đã bị đè nén rất lâu.
“Xin lỗi, Thanh Lê, anh hèn hạ đến mức không xứng làm anh trai em.”
“Nhưng anh vẫn thích em.”
Tôi dựa vào lòng anh, nghe nhịp tim của anh.
Khóc đến thảm hại, nhưng lại cười an tâm vô cùng.
Từ nay về sau, giữa chúng tôi không còn là anh em nữa.
Mà là người tôi thích, vừa hay cũng thích tôi.
Không biết từ lúc nào Kỳ Nhiên lại nhặt chiếc hộp sắt đó lên.
Một tay anh ôm tôi, tay còn lại đưa mảnh giấy cho tôi.
Gió lại thổi tới.
Vài chiếc lá từ cây hòe già rơi xuống, nhẹ nhàng lướt qua vai chúng tôi.
Ánh nắng xuyên qua khe lá rơi xuống.
Như những mảnh vàng vụn rải khắp mặt đất.
Tờ giấy đã ngả vàng lúc này đang nằm trong lòng bàn tay tôi.
Được hơi ấm từ tay tôi sưởi nóng.
“Em gái sao lại đáng yêu như vậy? Xem ra, anh sẽ thích em ấy cả đời mất thôi.”
Khi Kỳ Nhiên mười mấy tuổi viết câu này.
Có lẽ anh cũng không ngờ——
Anh thật sự đã thích tôi cả đời.
(Hết)