Chương 16 - Mối Quan Hệ Bí Ẩn Giữa Quỷ và Người

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Kết quả vừa bước vào đã nghe thấy Cận Thiên Hựu của Tổ 2 đang lớn tiếng,

… Dù sao thì tôi cũng không đời nào chịu để một đứa trẻ con còn chưa cao bằng eo tôi cưỡi lên đầu lên cổ đâu, Nam Cảnh Hách thì thôi đi, con ranh con đó ngay cả chữ trên báo cáo còn đọc không hiểu, cấp trên bắt chúng ta bồi một đứa trẻ con chơi đồ hàng, tôi thà rời khỏi Phòng Đặc Sự còn hơn!

Nam Cảnh Hách vốn đã có uy tín từ lâu trong Cục Đặc Sự, lúc này ánh mắt trầm xuống, bước sải chân dài đến bàn của hắn ta, quát khẽ mang theo lời cảnh cáo,

Cận Thiên Hựu! Thu lại những lời cậu vừa nói đi.

Cận Thiên Hựu nhìn thấy Nam Cảnh Hách, lại nhìn thấy cô nhóc tì lót tót theo sau anh, trên mặt xẹt qua sự khinh thường rõ rệt, đối mặt với Nam Cảnh Hách, chỉ nói,

Nếu đã nghe thấy hết rồi, tôi cũng chẳng thèm giấu giếm làm gì, bây giờ tôi có thể bày tỏ thái độ rõ ràng với anh, nếu cấp trên cứ khăng khăng để một đứa trẻ như vậy đến lãnh đạo chúng tôi, thì tôi sẽ rời khỏi Phòng Đặc Sự!

Hắn ta vừa dứt lời, chưa đợi Nam Cảnh Hách lên tiếng, đã thấy bé A Tuế bước đôi chân ngắn cũn đi đến trước mặt hắn ta, không cần nghĩ ngợi tiếp lời luôn,

Thế thì chú đi đi~

Chương 428: Thế thì chú cũng đi đi

Đối mặt với những sắp xếp bất công, cấp dưới phàn nàn với nhau rồi đòi nghỉ việc vốn là chuyện thường tình, chỉ cần không xé rách mặt ra làm ầm lên thì mọi chuyện đều dễ nói.

Nhưng ai mà ngờ được, Cận Thiên Hựu vừa buông lời như thế, A Tuế lại trực tiếp đáp ứng luôn.

Một người sếp mới nhảy dù xuống lại đuổi thẳng cổ một thành viên kỳ cựu.

Nam Cảnh Hách biết loại chuyện này nếu xử lý không khéo sẽ gây ra hiệu ứng phản nghịch trong đội.

Nghe A Tuế nói vậy, anh vội vàng chắn trước mặt cô bé, quay đầu lại chỉ bảo,

A Tuế, chuyện này để cậu giải quyết, cháu không cần bận tâm.

Cô bé dẫu còn nhỏ tuổi, nhưng đã ngồi vào vị trí đó, một câu nói tùy tiện cũng có thể bị đem ra làm cớ để công kích.

Cô bé không hiểu, nhưng anh không thể không hiểu.

Vị trí hiện tại của anh, cũng chính là để giúp A Tuế giải quyết những rắc rối vụn vặt thường ngày này.

Nhưng rõ ràng anh đã quên mất, A Tuế vốn chẳng phải một đứa trẻ bình thường.

Cũng không phải đứa trẻ nhát gan hễ gây họa là lại chui tọt ra sau lưng người nhà trốn tránh.

Chỉ thấy cô bé dùng bàn tay nhỏ xíu đẩy nhẹ vào đùi cậu hai, Nam Cảnh Hách dễ dàng bị cô bé đẩy sang một bên.

Cô bé nhìn Cận Thiên Hựu đang bừng bừng sự bất mãn và tức giận trước mặt, hất cằm hướng về phía hắn ta,

Không phải chú muốn đi sao? A Tuế duyệt rồi đấy!

Cận Thiên Hựu bị cô bé nói thế, cơ mặt co giật mạnh một cái.

Khinh thường việc phải đôi co với một đứa trẻ, nhưng những lời hắn ta đã thốt ra cũng tuyệt đối không bao giờ nuốt lại.

Đi thì đi!

Hắn ta nói rồi hất mạnh khay cơm về phía trước, đứng bật dậy định bỏ đi.

Một đội viên Tổ 2 chơi thân với hắn ta thấy vậy có chút bực mình, cũng mặc kệ người trước mặt có phải là trẻ con hay không, chỉ tay vào cô bé chất vấn,

Chúng tôi có thể vào được Cục Đặc Sự đều là dựa vào bản lĩnh của chính mình, dựa vào đâu mà cô chỉ cần một câu là đuổi người ta đi?!

Anh ta lại nhìn sang Nam Cảnh Hách,

Cấp trên coi những người làm việc ở tuyến đầu như chúng tôi như rác rưởi thế sao?

Nam Cảnh Hách nghe vậy nhíu mày, vừa định lên tiếng, kết quả bé A Tuế lại nhanh miệng hơn anh một bước, hướng về phía người vừa nói, Thế thì chú cũng đi đi.

Nam Cảnh Hách: …

Được rồi, cô cháu gái nhà mình từ trước đến nay đâu phải là người chịu để bản thân chịu uất ức.

Một đứa trẻ mà ngay cả ba ruột cũng nói đá là đá, sao có thể để người ngoài uy hiếp được chứ?

Lúc nãy còn định đứng ra giải quyết giúp cô bé, nhưng cô bé đã tự mình ra trận rồi, anh có ra mặt nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Nam Cảnh Hách đứng bên cạnh quan sát, người vừa nãy nói đỡ nghe A Tuế nói vậy thì mặt mày xanh mét vì tức.

Lại dám bảo anh ta cũng đi?!

Dù gì bọn họ cũng từng là người làm việc cho cơ quan bảo mật quốc gia đàng hoàng, cô bé lấy tư cách gì chứ?!

Có lẽ do thái độ của A Tuế quá thờ ơ, Cận Thiên Hựu đang chuẩn bị rời đi bỗng khựng bước chân lại, quay người bước trở lại, hắn ta nhìn bé A Tuế, trong mắt chất đầy vẻ bất mãn,

Đây là cô tự nói đấy nhé, nói rồi thì đừng có hối hận.

Người bạn bên cạnh nghe hắn ta nói vậy, trong lòng vốn dĩ còn chút lo lắng, thấy vậy cũng hăng máu lên, Đi thì đi! Tôi cũng muốn xem xem có con quỷ sứ như cô ở đây, sau này còn ai dám bằng lòng ở lại nữa?

Anh ta nói rồi lại nhìn mọi người xung quanh.

Vì đang là giờ ăn cơm, người của Tổ 1 Tổ 2 đều có mặt đông đủ, chỉ nghe anh ta nói,

Các người cứ chống mắt lên mà xem, xem cô ta làm thế nào đem một cơ quan ban ngành đàng hoàng quậy cho banh chành!

Anh ta nói rồi đứng cạnh Cận Thiên Hựu, làm thế chuẩn bị cùng hắn ta rời đi.

Mọi người trong nhà ăn chứng kiến cảnh này, trên mặt biểu lộ những cảm xúc khác nhau, có bất an, cũng có không vui.

Nói gì thì nói, dẫu sao bọn họ cũng đều lớn tuổi hơn cô bé, vừa lên đã đòi đuổi người quả thực là không nên.

Đang nghĩ vậy, lại nghe bé A Tuế lầm bầm,

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)