Chương 1 - Mối Quan Hệ Bí Ẩn Giữa Chúng Tôi
1
Lần du lịch gia đình này, tôi đi khá vội.
Tay trái cầm một cuốn Kinh Thánh, tay phải cầm một cuốn Kinh Phật, trước ngực treo thêm một cuốn Tâm lý học, rồi xuất phát.
Lần này đi cùng còn có nhà bác cả và nhà cô út.
Cả ngày vui chơi điên cuồng bên bờ biển, tôi chỉ muốn về khách sạn tắm nước nóng cho thoải mái.
Tôi nhìn bố mẹ đứng phía sau, nghi hoặc hỏi: “Bác dâu, sao chỉ có một thẻ phòng? Không phải bác đặt hai phòng sao ạ?”
Chuyến đi ngắn hai ngày này, mỗi người chúng tôi đều đã đóng hai nghìn tệ.
Nói là về nhà sẽ tính lại, thừa thiếu bù trừ sau.
Nhà bác dâu cũng không thiếu tiền, bà ấy chẳng có lý do gì để tham vài trăm tệ tiền phòng cả.
Bác dâu đứng ngay sảnh khách sạn, trước mặt mọi người lớn tiếng nói:
“Cháu với bố cháu thì có gì mà không ngủ chung được?”
“Đó là bố ruột cháu chứ có phải bố dượng đâu, chẳng lẽ bố cháu lại làm gì cháu à?”
“Hay là cháu lại cãi nhau với bố rồi?”
“Có phải vì chuyện công việc không?”
“Bác đã nói rồi, đừng có làm mấy cái công việc chẳng ra gì đó, đi làm thuê làm mướn chăm chỉ cũng được mà.”
“Nói cho cùng, phụ nữ cứ tìm đại người đàn ông nào đó mà gả vào, tự nhiên sẽ biết an phận thủ thường.”
Cô lễ tân ngẩng đầu lên.
Những khách hàng đang xếp hàng phía sau đều dừng hẳn động tác.
Sảnh khách sạn đang lúc bận rộn, ít nhất cũng phải có cả trăm người.
Những kẻ hóng chuyện không rõ đầu đuôi liền nhìn tôi, bố tôi và mẹ tôi từ trên xuống dưới.
Như thể đang tưởng tượng về mối quan hệ giữa chúng tôi, rồi tự thêu dệt nên mấy vụ bê bối giật gân trong đầu.
Tôi vẻ mặt ngơ ngác, nhắc nhở bác dâu một cách lịch sự: “Bác dâu, cháu ba mươi tuổi rồi, không phải ba tuổi.”
“Bác để một người phụ nữ trưởng thành ngủ chung phòng với bố mình, lại còn là phòng giường lớn, chuyện này không ổn đâu ạ.”
Bác dâu mặt không đổi sắc, bắt đầu nói nhăng nói cuội:
“Thì mẹ cháu ngủ ở giữa, cháu với bố cháu ngủ hai bên.”
“Chỗ tắm rửa của khách sạn này dùng kính chống nhìn trộm, bố cháu cũng đâu có rảnh mà nhìn cháu.”
“Người một nhà cả, tính toán mấy chuyện đó làm gì.”
Bác dâu nói không ngừng nghỉ.
Cứ như thể bà ta biết rõ mọi người muốn nghe điều gì vậy.
Bà ta cố tình nói những lời mập mờ để thỏa mãn trí tò mò của họ.
Nói đến cuối cùng còn giở quẻ quan tâm:
“Bác chỉ nghĩ cho nhà cháu không khá giả gì, tiết kiệm được chút nào hay chút đó.”
“Nói thật lòng, bác thấy tình cảm nhà cháu tốt nên mới sắp xếp ở chung như vậy.”
“Cẩm Du, cháu vừa nói cháu ba mươi tuổi rồi. Ba mươi thì cũng nên biết nghĩ một chút, phàm chuyện gì cũng phải nghĩ cách tiết kiệm tiền dưỡng già cho người lớn.”
“Bác dâu không có ý gì khác đâu, bác cũng chỉ vì muốn tốt cho cháu thôi mà.”
Bố tôi thấy mất mặt, liền nói với tôi: “Con với mẹ ngủ phòng giường lớn đi, để bố tự ra ngoài tìm phòng khác.”
“Cùng lắm thì tối nay bố ngủ tạm trong xe một đêm.”
Thực ra bố tôi xưa nay vốn đã không ưa gì bác dâu.
Trước đây vì vài chuyện mà hai người cũng từng cãi nhau mấy lần.
Nhưng bác dâu lúc nào cũng tỏ ra là người biết “cố toàn đại cục”.
Bà ta chỉ trích bố tôi luôn vì mấy chuyện vụn vặt lông gà vỏ tỏi mà làm tổn thương tình cảm gia đình.
Bố tôi vì thế cũng ngại va chạm trực tiếp với bà ta.
Tôi gật đầu, định dặn bố chú ý an toàn.
Mọi chuyện vốn dĩ đã định xong xuôi, vậy mà bác dâu lại cứ phải kéo tay bố tôi lại rồi nói:
“Chú út, chú đi đâu thế? Cái phòng giường lớn đó ở được mà.”
“Bây giờ thời tiết nóng nực, trong xe lại ngột ngạt, hồi trẻ chú đi khuân gạch đã mang đầy bệnh trong người rồi, tuổi này làm sao mà chịu nổi.”
“Cẩm Du, con làm con gái kiểu gì mà không mau lại đây khuyên bố con đi!”
Tôi mỉm cười nói: “Bác dâu, bố cháu có suy nghĩ riêng của bố, chúng cháu đều tôn trọng quyết định của bố ạ.”
Nào ngờ bác dâu liếc xéo tôi một cái, tỏ vẻ đầy nghĩa khí: “Thời tiết thế này mà ngủ trong xe là không được!”
“Cháu thật sự muốn bố cháu chết ngạt trong xe thì cháu mới vừa lòng hả?”
“Xem ra đứa con gái như cháu chẳng biết quan tâm gì đến bố mình cả.”
“Nếu chuyện này mà rơi vào con trai bác, nó đã sớm chạy lại kéo bố nó rồi. Đúng là con trai vẫn tốt hơn, hồi đó bảo chú sinh thêm đứa thứ hai mà chú không nghe.”
Con gái của cô út, tức là em họ tôi – Oánh Oánh.
Em ấy đứng bên cạnh cau mày, dường như cũng không nhìn nổi nữa mới lên tiếng: “Chị họ có thể ở chung phòng với em và mẹ mà.”
Nhưng bác dâu coi như không nghe thấy, hoàn toàn phớt lờ lời đề nghị của em họ.
Bà ta nhất quyết bắt tôi và bố phải ở chung một phòng.
Chẳng rõ bà ta có mục đích gì, hay tâm địa ra sao.
Tôi thở dài, nhìn về phía chị dâu:
“Chị dâu, chị nhìn thấy rồi đó, đừng để trong lòng nhé.”
“Chuyện này ở nhà em thường xuyên xảy ra lắm, bọn em đều đã quen rồi.”
Chị dâu lộ vẻ chấn động, còn tôi thì tỏ thái độ đồng cảm:
“Có lẽ chị không biết, bác dâu em xưa nay không hiểu gì về cái gọi là con gái lớn phải tránh bố, con trai lớn phải tránh mẹ đâu.”
“Bác ấy hoàn toàn không có khái niệm gì về việc nam nữ có biệt.”
“Con trai bác ấy, cũng chính là anh họ em, cũng được nuôi lớn dưới sự giáo dục kiểu đó của bác dâu.”
“Trong mắt bác dâu, có lẽ đây là biểu hiện của việc tình cảm mẹ con tốt đẹp chăng.”
Chị dâu nghe xong liền tập trung cao độ: “Em nói kỹ hơn chút được không?”
2
Tôi nhìn bác dâu phía trước đang ra sức kéo tay bố tôi.
Bà ta vẫn đang cố hết lời khuyên bố tôi quay lại ngủ chung một phòng giường lớn với con gái mình.
Mẹ tôi cũng đã tới, nhưng bác dâu vẫn cứ khăng khăng nói ngủ trong xe không an toàn.
Rõ ràng tôi nhận ra chị dâu đã bắt đầu không vui rồi.
Dù sao tôi cũng là một người cực kỳ lương thiện, lúc này đành tạm gác lại ý định giải cứu bố.
Trước hết phải chăm sóc cảm xúc của người chị dâu này đã.
Tôi ghé sát vào tai chị dâu, kiên trì khai thông tư tưởng: “Chị dâu, chị nghĩ xem tại sao bác dâu em lại làm được cái chuyện sắp xếp con gái và bố ruột ở chung một phòng giường lớn như vậy?”
“Đương nhiên là vì bác dâu thường xuyên ở chung phòng, ngủ chung giường với con trai mình rồi.”
“Nhưng chị dâu cũng đừng quá để tâm, bác dâu làm vậy chắc chắn không có ý đồ gì khác đâu.”
“Anh họ là con ruột của bác dâu, làm mẹ ruột sao có thể nảy sinh ý đồ xấu với con trai mình được.”
“Chỉ là anh họ bận rộn công việc, thường xuyên đi công tác, bác dâu thương con nên mới hay đi theo cùng thôi.”
“Hai mẹ con họ ngủ chung một giường cũng chỉ để người mẹ tiện đắp chăn cho con trai thôi mà.”
Sắc mặt chị dâu tái xanh như sắt nguội.
Chỉ thấy chị khó khăn cử động bờ môi: “Ý em là… hai mẹ con họ thường xuyên không biết tránh né như vậy sao?”
Tôi cười khổ: “Đương nhiên rồi, chị xem bác dâu lúc nào chẳng treo con trai bên miệng, tình cảm mẹ con họ tốt biết bao.”
“Trong mắt bác dâu, tình cảm tốt thì phải ở chung phòng giường lớn chứ.”
Sắc mặt chị dâu cắt không còn giọt máu.
Đúng lúc đó, bác dâu đi tới.
Bà ta bản mặt nghiêm nghị dạy dỗ tôi: “Cẩm Du, cháu đúng là cái thứ không biết điều, không biết khuyên nhủ bố mình.”
“Người ta nói con gái là người tình kiếp trước của bố, vậy mà cháu đối xử với bố cháu như thế đấy à?”
“Vừa rồi bác còn nói tình cảm cha con cháu tốt, không để ý chuyện phòng ốc, cháu làm thế này chẳng phải khiến bố cháu đau lòng lắm sao.”
“Đổi lại là con trai bác, nó tuyệt đối không bao giờ làm mẹ nó phải buồn lòng như vậy.”
Sắc mặt chị dâu lúc xanh lúc trắng.
Tôi lập tức phản ứng lại, vừa rồi mình mới nói “trong mắt bác dâu, tình cảm tốt là phải ngủ chung”, chị dâu chắc chắn sẽ nghĩ ngợi lung tung.
Thế là tôi lập tức tìm cách ngăn bác dâu không cho bà ta nói tiếp nữa: “Bác dâu, bố cháu chắc chắn cũng cảm thấy con gái lớn thế này rồi thì nên biết tránh né một chút ạ.”
Không ngờ bác dâu như bị chọc trúng nọc, kích động phản bác lại tôi: “Tránh né cái gì mà tránh né? Hồi nhỏ bố cháu không tắm cho cháu à? Bố cháu đã nhìn sạch sành sanh từ lâu rồi.”
“Giờ lớn lên lại biết học đòi giả vờ thanh cao cơ đấy?”
Lồng ngực chị dâu bắt đầu phập phồng dữ dội.
Tôi vội vàng xua tay ra hiệu cho bác dâu, bảo bà thực sự đừng nói thêm nữa.
Không phải vì tôi không nghe lọt tai, mà tôi chỉ sợ chị dâu sẽ nghĩ quẩn.
Nhưng tôi quên mất, bác dâu xưa nay chưa từng quan tâm đến cảm nhận của tôi.
Tôi càng ngăn, bà ta lại càng hăng máu.
“Cẩm Du, cháu vung tay vung chân cái gì đấy? Trưởng bối đang nói thì phải nghe cho rõ, biết chưa?”
“Không phải bác nói đâu, cái nhà cháu đã nghèo còn khổ nữa. Mẹ cháu lương hưu được mấy đồng, bố cháu thì làm lao động tay chân tầng lớp thấp. Vậy mà đứa con gái như cháu còn không biết điều.”
“Để cháu ở chung với bố là muốn tăng cường tình cảm cha con, để hai người trao đổi nhiều hơn. Cháu thì cứ mở miệng ra là tránh né, cánh cứng rồi muốn bay đi rồi đúng không?”
“Ban đầu bác còn định bụng, tiền phòng tiết kiệm được sẽ đưa lại cho nhà cháu đấy.”
“Người ta nói con gái là áo bông nhỏ, cháu đến ôm bố mình một cái còn không biết, chẳng bù cho con trai bác.”
Nói đến đây, chị dâu giống như một quả pháo bị châm ngòi, nổ tung ngay lập tức: “Vậy ra bà thường xuyên ôm con trai mình ngủ à?”
“Nó lớn ngần ấy tuổi rồi, cánh mọc dài không để nó bay, chẳng lẽ bà định xích nó bên cạnh mình cả đời sao?”
Thực lòng mà nói, bác dâu tôi rất thích chị dâu.
Bà thường khoe nhà chị dâu có tiền có quyền, bản thân chị xinh đẹp, học vấn cao, rất xứng đôi với con trai bà.
Bị chị dâu nổi giận như vậy, bác dâu hoàn toàn ngây người.
Giờ đây, người bối rối không còn là tôi nữa, mà là bà ta.
“Tuệ Bình à, sao con lại đi hùa theo chúng nó nói mẹ thế? Con đứng về phía nó sao?”
Chị dâu đang lúc bốc hỏa, lời nói cũng chẳng còn giữ ý tứ gì nữa.
Chị không buông tha, truy vấn bác dâu đến cùng: “Vậy ra mẹ và con trai ra ngoài đều ngủ chung giường lớn?”
“Tại sao trước khi kết hôn tôi chưa từng nghe nói về chuyện này!”
“Bà làm được cái việc sắp xếp bố và con gái ở chung một phòng, chắc chắn là vì bản thân bà cũng thường xuyên ngủ như thế với con trai mình!”
Bác dâu đột nhiên quay ngoắt đầu lại nhìn tôi: Tuệ Bình, có phải Trần Cẩm Du vừa nói gì với con không?”
3
Chị dâu chẳng có ý định giúp tôi biện minh.
Chị khoanh tay, bực dọc quay mặt sang chỗ khác.
Bác dâu thấy vậy, ánh mắt liền nheo lại nhìn tôi đầy sát khí.
Dường như bà ta càng khẳng định chắc chắn là tôi đã đâm chọc sau lưng.
“Trần Cẩm Du, tôi biết ngay là cháu đâm bị thóc chọc bị gạo mà.”
“Cháu ghen tị vì anh họ cháu tìm được người vợ điều kiện tốt thế này, còn cháu thì chẳng có gã đàn ông nào thèm ngó ngàng tới, nên cháu không cam lòng đúng không! Cháu chính là cái loại không thấy người khác tốt đẹp hơn mình được!”
Em họ tôi – Oánh Oánh – lo lắng định giải thích giùm tôi điều gì đó.
Nhưng tôi đã nhanh miệng hơn, nhìn bác dâu với ánh mắt đầy thương hại: “Bác dâu, có phải bác bị chứng hoang tưởng bị hại không ạ?”
“Lúc nào bác cũng thấy ai đó muốn hại mình, ai đó đang nói xấu sau lưng, ai đó đang ghen tị với bác?”
“Thực ra cháu biết bác đã đến tuổi trung niên, lại mãn kinh rồi, chồng lại chẳng mấy khi về nhà, nên bác mới suốt ngày nghĩ quẩn như vậy.”
“Có tâm sự gì bác cứ trút hết với cháu.”
“Cháu nghe nói dạo này kinh tế bác dâu có chút khó khăn, bị người mình từng tin tưởng lừa mất khối tiền thì phải?”
Chị dâu lại sững người: “Lừa tiền gì cơ? Sao không ai nói gì với tôi hết vậy?”
Dưới khuôn mặt đang đầy kinh hãi của bác dâu, tôi trấn an chị dâu: “Chị dâu, bình thường chị không ngủ cùng bác dâu đúng không? Không ngủ cùng thì làm sao mà tâm sự chuyện thầm kín được.”
“Chị xem, chắc là bác dâu thường xuyên ngủ với anh họ, nên mẹ con họ tình thương mến thương, chuyện gì cũng nói cho nhau nghe. Sau lưng chị chắc là có khối bí mật nhỏ đấy.”
“Chị dâu không qua đó ngủ cùng, đương nhiên là không biết rồi.”
Tôi chợt nghĩ đến điều gì đó, không kìm được mà nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Bác dâu lần nào đi chơi cũng dính lấy anh họ như sam, anh ấy cứ như là người tình kiếp trước của bác vậy.”
Bác dâu không chịu nổi lời trêu chọc của tôi, mặt đỏ bừng lên: “Trần Cẩm Du, cháu nói năng bậy bạ gì đấy! Bác dính lấy con trai bác hồi nào!”
Tôi thầm nghĩ, bác dâu già ngần này tuổi rồi mà còn biết thẹn thùng như thiếu nữ cơ đấy.
Tôi hoảng hốt che miệng lại: “Là cháu lỡ lời, chuyện mẹ con họ không biết tránh né không liên quan gì đến bác dâu cả, đơn giản là vì anh họ không thích ngủ một mình thôi.”
“Anh họ cũng là người có hiếu, ngày ngày phục vụ mẹ từ đầu giường đến cuối giường.”
“Cháu là cháu chẳng học tập được hành vi đó của anh họ đâu, chắc tại cháu bảo thủ quá, mãi mà chẳng thể chấp nhận được việc chui chung chăn với bố mình.”
Oánh Oánh đứng bên cạnh nghe mà mặt nghệt ra, nhưng trong mắt lại có chút nể phục.
Mặt bác dâu lúc này đã tím tái như gan lợn.
Tôi do dự một lát, rồi vẫn từ tốn lên tiếng: “Trước đây tính tình cháu hiền lành, miệng lưỡi lại vụng về.”
“Cháu biết trong lòng bác dâu khổ, nhưng bác không nói ra.”
“Có những chuyện cứ nén chặt trong lòng lâu ngày, tất yếu sẽ thối rữa và bốc mùi.”
“Bác dâu không nhận được đủ sự quan tâm từ bạn đời, nên mới coi con trai là chồng, coi con dâu là kẻ thứ ba.”
Tôi lôi mớ kiến thức tâm lý học của mình ra để giải thích hiện tượng trên: “Thực ra đây là một loại lệch lạc tình cảm trong quan hệ gia đình, chị dâu nên thông cảm cho bác dâu nhiều hơn. Bác dâu không cố ý coi con trai là chồng đâu, chẳng qua bác ấy chỉ đơn thuần là có bệnh thôi.”
Tôi cười càng thêm ngọt ngào, biết chắc rằng bác dâu đã được tôi “chữa lành” một chút rồi.
Chẳng ai quan tâm đến bệnh tình của bà ta cả, chỉ có mỗi tôi thôi.
Bác dâu dường như có cảm xúc mãnh liệt, lao tới định giơ tay tát tôi.
Nhưng bàn tay đó cứ dừng lơ lửng giữa không trung, chẳng tài nào hạ xuống được.
Trong lòng tôi đã rõ mười mươi.
Tôi tiến lên phía trước, ôm chặt lấy bác dâu, tay vỗ nhẹ sau lưng bà: “Bác dâu, tuy cháu không thể ôm bố cháu nhiều hơn, nhưng cháu có thể ôm bác.”
“Bất cứ khi nào bác cần, cháu sẽ luôn sẵn sàng đến ôm bác.”
“Đợi sau khi tinh thần bác khỏe mạnh lại, bác sẽ không làm ra mấy chuyện sắp xếp con gái và bố ở chung một phòng nữa đâu.”