Chương 9 - Mối Quan Hệ Bất Ngờ Từ Tài Khoản Game

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi ngồi trong nhà chơi game, anh dựa vào sofa xem tài liệu.

Tôi mở kênh thế giới, vừa hay nhìn thấy:

“Em gái anh lại đang tìm người ghép đôi trên kênh thế giới.”

Anh không ngẩng đầu: “Mặc kệ nó.”

Tôi cười, tiếp tục chơi game.

Đồng đội trận này hơi phá, tôi không nhịn được bật micro.

“Hỗ trợ đi theo tôi, đừng đi một mình.”

Bên kia im lặng hai giây.

Sau đó tôi nghe thấy người đang ngồi trên sofa lên tiếng.

“Đừng bật mic.”

Tôi ngẩn ra, quay đầu nhìn anh.

Anh đặt tài liệu xuống, đi tới ngồi bên cạnh tôi.

“Làm sao vậy?”

Anh không nói, chỉ nhìn màn hình điện thoại của tôi.

Trong game, tôi đang điều khiển tướng đi lại trong rừng.

Sau đó anh đưa tay tắt micro của tôi.

“Sau này đừng bật mic.” Anh nói.

Tôi nhìn anh.

Anh cũng nhìn tôi.

Sau đó tôi bỗng hiểu ra điều gì đó.

“Ghen à?”

Anh không trả lời.

Nhưng tai anh hơi đỏ lên.

Tôi không nhịn được bật cười.

“Tổng giám đốc Trần.” Tôi ghé sát vào anh, “Anh lớn như vậy rồi còn ghen sao?”

Anh nhìn tôi.

Sau đó nói:

“Ừ.”

Chỉ một chữ.

Trầm thấp, vô cùng có lý.

Tôi cười đến mức không dừng lại được.

Sau đó bị anh hôn một cái.

Thế giới trở nên yên tĩnh.

Chỉ còn âm thanh nền của trò chơi đang vang lên.

30

Tối hôm ấy anh nhất quyết ôm tôi ngủ. Điều hòa bật rất thấp, anh quấn chăn kín mít, ôm tôi vào lòng, giống như đang bảo vệ một báu vật.

Tôi không ngủ được, đưa tay chọc cằm anh.

“Làm sao vậy?”

“Sau này anh có thể đừng nhỏ nhen như thế không?”

Anh im lặng hai giây.

“Không thể.”

Tôi nghẹn lời.

“Tại sao?”

Anh không trả lời, chỉ ôm tôi chặt hơn một chút.

Rất lâu sau, anh nói:

“Em là của anh.”

Chỉ bốn chữ.

Trầm thấp, buồn buồn, vùi trong mái tóc tôi.

Tôi đột nhiên hơi muốn cười.

Người đàn ông này, ở bên ngoài luôn mang dáng vẻ người lạ chớ lại gần, nhưng ở riêng lại ghen tới mức không muốn người khác trong game nghe tôi nói chuyện.

Tôi đột nhiên nhớ ra:

“Anh có biết hôm nay em gái anh nói gì với tôi không?”

Anh khựng lại: “Nói gì?”

“Cô ấy nói từ nhỏ tới lớn anh chưa từng yêu đương, bảo tôi đối xử tốt với anh một chút.”

Anh im lặng.

Tôi cười: “Em gái anh khá đáng yêu.”

“Ừ.”

“Đáng yêu hơn anh.”

Anh cử động một chút, giống như đang phản đối.

Tôi lại chọc anh: “Nhưng anh vẫn tốt hơn.”

Anh không nói.

Nhưng tôi cảm nhận được cằm anh khẽ cọ lên đỉnh đầu mình.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rơi vào, chiếu lên gương mặt nghiêng của anh.

Đêm nay vừa đẹp.

Hết toàn văn

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)