Chương 3 - Mối Quan Hệ Bất Ngờ Từ Tài Khoản Game
Thái tử gia thì liên quan gì đến tôi, đó là chuyện cấp trên phải lo.
Tôi mở máy tính, bắt đầu lười biếng.
Trong đầu lại không kiểm soát được mà nhớ tới câu chúc ngủ ngon của anh ấy tối qua cùng tiếng cười trầm thấp kia.
Giọng thật sự rất hay.
Tôi lắc đầu.
Nghĩ gì vậy, chỉ là một người bạn chơi game thôi.
Biết đâu là một ông chú chân bốc mùi, giọng hay thì có ích gì?
9
Mười giờ sáng, trưởng phòng đột nhiên xông vào.
“Tất cả tỉnh táo lên! Ông chủ lớn tới rồi!”
Cả văn phòng lập tức bước vào trạng thái chiến đấu.
Tôi vội cất điện thoại, mở một tài liệu trông có vẻ giống đang làm việc.
Sau đó tôi nghe thấy một loạt tiếng bước chân truyền đến từ cửa.
Giọng trưởng phòng nịnh nọt đến mức giống như biến thành một người khác:
“Tổng giám đốc Trần, mời đi bên này, đây là bộ phận vận hành của chúng tôi.”
Tôi cúi đầu, giả vờ chăm chú xem tài liệu.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Sau đó tôi nghe thấy một giọng nói.
“Ừ, mọi người vất vả rồi.”
Rất trầm.
Hơi khàn.
Giống như vừa ngủ dậy.
Cả người tôi cứng đờ.
Giọng nói này…
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên.
Sau đó nhìn thấy một người đàn ông.
u phục đen, cao ít nhất một mét tám lăm, đường nét gương mặt nghiêng lạnh lùng, đang cúi đầu nghe trưởng phòng giới thiệu điều gì đó.
Anh hơi nghiêng đầu.
Tôi nhìn thấy chính diện.
Xương chân mày rất cao, đôi mắt đen sâu, đôi môi mỏng mím lại, cả người toát lên vẻ lạnh nhạt không cho người lạ tới gần.
Sau đó anh mở miệng.
“Bộ phận này có bao nhiêu người?”
Chính là giọng nói này.
Trầm thấp, nặng nề, giống chất giọng trong đài phát thanh lúc đêm khuya, khiến người ta muốn nghe mãi.
Hoàn toàn giống giọng nói trong game tối qua.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Trưởng phòng đứng bên cạnh liên tục giới thiệu điều gì đó, nhưng tôi không nghe lọt một chữ.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào anh.
Anh đột nhiên quay đầu.
Ánh mắt quét tới.
Chạm phải ánh mắt của tôi.
Một giây.
Hai giây.
Ánh mắt anh dừng lại.
Tôi nhìn đôi mắt anh, tim lỡ mất một nhịp.
Sau đó anh dời mắt, tiếp tục đi về phía trước.
Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
10
Sau khi bọn họ rời đi, tôi ngã vật xuống ghế.
Trong đầu toàn là giọng nói vừa rồi.
Không thể nào nhỉ?
Sao có thể chứ?
Đó là thái tử gia từ tổng công ty tới.
Sao có thể là Hậu Nghệ 0-8 trong game?
Sao có thể là vua đi rừng đã dẫn tôi lên Vương Giả?
Tôi hít sâu một hơi.
Nhất định là tôi nghĩ nhiều rồi.
Người có giọng giống nhau đầy ra đấy.
Đúng, chắc chắn là vậy.
Tôi mở điện thoại, định gửi tin nhắn cho anh ấy.
【Tôi ăn hai bát】: Anh, có ở đó không?
Không trả lời.
Tôi nhìn màn hình mấy giây.
Sau đó trưởng phòng lại xông vào.
“Lâm Mãn! Tổng giám đốc Trần bảo cô tới phòng họp một chuyến!”
Tôi sững người.
“Hả?”
“Hả cái gì mà hả, nhanh lên!”
Tôi bị trưởng phòng kéo về phía phòng họp, đầu óc vẫn còn mơ hồ.
Tổng giám đốc Trần gọi tôi?
Tại sao?
Tôi đâu quen anh.
Đi tới cửa phòng họp, trưởng phòng đẩy tôi vào, sau đó đóng cửa lại.
Trong phòng họp chỉ có một người.
Anh ngồi trên ghế, cúi đầu nhìn điện thoại.
Nghe thấy tiếng cửa, anh ngẩng đầu lên.
Vẫn là đôi mắt đen sâu ấy.
“Ngồi đi.”
Tôi máy móc bước tới đối diện anh rồi ngồi xuống.
Anh nhìn tôi mà không nói gì.
Tôi bị nhìn đến sởn tóc gáy, không nhịn được phải lên tiếng trước:
“Tổng giám đốc Trần, anh tìm tôi có chuyện gì?”
Anh không trả lời.
Ngược lại cầm điện thoại lên, bấm mấy cái.
Sau đó ngước mắt nhìn tôi.
“Tối nay cô còn đánh không?”
Tôi ngẩn ra.
“Cái gì?”
Anh xoay màn hình điện thoại về phía tôi.
Trên đó là giao diện game.
Trong mục quan hệ thân mật có treo một cái tên.
【Tôi ăn hai bát】
Đầu óc tôi hoàn toàn ngừng hoạt động.
Anh nhìn biểu cảm của tôi, khóe môi khẽ động.
Sau đó tôi nghe anh nói:
“Vợ, trùng hợp thật.”
11
Tôi nghi ngờ mình bị ù tai.
“Anh vừa gọi tôi là gì?”
Anh không trả lời, chỉ nhìn tôi.
Phòng họp yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng gió từ điều hòa.
Tôi hắng giọng, cố làm cho giọng mình nghe bình thường hơn một chút:
“Tổng giám đốc Trần, có phải anh nhận nhầm người không?”
Anh cúi đầu nhìn điện thoại.
Sau đó chậm rãi đọc:
“Tôi ăn hai bát. Ba giờ sáng hôm qua cô nói buồn ngủ nên phải đi ngủ. Trận cuối tôi chơi Luna, bỏ cô lại khu bùa xanh cô hỏi: Anh, anh còn nhớ tới em không?”
Tôi: “…”
“Còn nữa,” anh dừng lại, “sau khi đánh xong trận đầu tiên, cô gọi tôi là chồng.”
Mặt tôi lập tức nóng bừng.
“Đó là giọng làm nũng! Chỉ là khách sáo! Là sự tôn trọng dành cho người gánh đội!”
Anh nhìn tôi, đường cong như có như không nơi khóe môi lại xuất hiện.
“Ừ.”
Ừ là có ý gì?
Anh ừ cái gì mà ừ?
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng tìm lại lý trí.
“Vậy anh thật sự là chen?”
“Ừ.”
“Biểu tượng cặp đôi kia…”
“Của cô.”
“Không phải, ý tôi là anh có quan hệ gì với chủ tài khoản cũ?”
Anh không trả lời, chỉ nhìn tôi.
Tôi bị nhìn đến hơi chột dạ.
“Tôi chỉ tiện hỏi thôi, dù sao biểu tượng kia cũng đã liên kết bảy năm. Nếu anh và chủ tài khoản cũ có quan hệ gì đó, tôi tiếp tục giữ cũng không thích hợp lắm…”
“Có quan hệ gì?”
Tôi nghẹn lời.