Chương 18 - Mối Nguy Hiểm Từ Mặt Dây Chuyền
Cô ta dường như đã hoàn toàn hòa nhập vào sự tuyệt vọng của Vu Lộ.
Dường như những nỗi đau cô ta đang gánh chịu không phải chỉ là một ngày, cũng chẳng phải một tháng, mà là tròn một năm ròng rã.
Trác Linh Linh cuối cùng đã phát điên.
Vu Lộ vì tính cách tự ti, khi cầu cứu vô vọng chỉ biết chọn cách tự kết liễu đời mình.
Nhưng Trác Linh Linh thì khác, cô ta nhìn giáo viên đang đứng trên đỉnh cao đạo đức rao giảng trước mặt mình, trong mắt chỉ còn lại sự tàn nhẫn.
Khoảnh khắc sợi dây thần kinh căng như dây đàn đứt phựt, cô ta không chút do dự vớ ngay lấy con dao gọt hoa quả bên cạnh.
Giáo viên đang lải nhải trước mặt bị cô ta đâm liên tiếp chín nhát.
Lúc tắt thở, trên mặt vẫn còn hằn nguyên sự kinh ngạc tột độ.
Nhưng Trác Linh Linh không dừng lại ở đó. Đôi bàn tay dính đầy máu, cô ta cầm con dao đó quay ngoắt đi tìm lại lớp học cũ.
Vừa bước vào cửa, cô ta không nói không rằng chốt chặt cửa lớp, rồi lao thẳng về phía Thái Vy Vy và đám bạn đang tụ tập trò chuyện giữa phòng.
Một nhát, hai nhát.
Tiếng la hét kinh hoàng vang lên xung quanh, cô ta tận hưởng nỗi sợ hãi của bọn họ, cứ vớ được ai là đâm.
Trác Linh Linh đã thực sự giết đỏ mắt trong chính căn phòng học từng chứng kiến những trò bắt nạt của cô ta suốt hơn một năm trời.
Mãi cho đến khi vài nữ sinh to khỏe lấy hết can đảm xông lên khống chế cô ta, Trác Linh Linh vẫn điên loạn cười sằng sặc.
Chết đi, chết hết đi!
Ban giám hiệu nhà trường nhận được tin báo thì như sét đánh ngang tai, cả lớp ba mươi bảy học sinh, chết bảy, trọng thương chín, thương nhẹ mười một.
Đây quả thực là vụ án giết người kinh hoàng nhất trong lịch sử ngành giáo dục Hải Thị suốt ba mươi năm qua.
Trác Linh Linh bị cảnh sát giải đi. Bố mẹ cô ta vội vã chạy đến, người thì đau đớn xót xa, người thì chửi rủa không ngớt. Phụ huynh của những học sinh bị sát hại hoặc liên lụy lao vào đòi liều mạng với cô ta.
Khoảnh khắc ấy, Trác Linh Linh như đã hoàn toàn trở thành Vu Lộ, nhưng lại không phải là cô.
Có lẽ do sức mạnh của giấc mơ dẫn dắt, mang theo tấm thân đầy vết thương sau khi bị đấm đá, cô ta vùng khỏi tay cảnh sát, một mạch chạy lên tầng lầu.
Đứng đúng tại vị trí mà Vu Lộ từng gieo mình xuống, bắt chước tư thế của cô ấy, ngay trước mắt tất cả mọi người, không hề có dấu hiệu báo trước, cô ta gieo mình xuống đất.
Máu me bắn tung tóe, thân thể nát bấy, nhưng oan nghiệt thay cô ta vẫn chưa chết hẳn.
Cô ta cảm nhận rõ ràng cái chết đang từ từ gặm nhấm tinh thần mình. Đối mặt với những phụ huynh và lãnh đạo nhà trường đang xúm lại, Trác Linh Linh như thể có được khoảnh khắc hồi quang phản chiếu. Bất thình lình, cô ta rướn người lên, hét lớn vào mặt họ:
“Chính các người đã giết tôi! Các người… tất cả đều sẽ gặp quả báo!”
Vừa dứt câu cuối cùng, cô ta “rắc” một tiếng tắt thở, cái cổ gập lại với một tư thế vô cùng vặn vẹo.
…
Hải Thị, tại một khu chung cư.
Một nữ giáo viên giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh toát đầm đìa người từ lúc nào không hay.
Tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, nhưng điều khiến cô cảm thấy chân thực hơn cả, là cảm giác đau đớn như bị dao đâm trong giấc mơ vẫn còn vương vất trên cơ thể.
Không phải một nhát, mà là tận chín nhát.
Cảm giác dao đâm vào da thịt, thực sự rất đau.
Cái cô Trác Linh Linh đó, tàn nhẫn quá.
Rõ ràng sau vụ đó cô ta cùng mấy nữ sinh kia đã chuyển trường rồi, tại sao mình vẫn còn mơ thấy cô ta?
Điều quan trọng hơn là, trong giấc mơ kẻ giết cô, cuối cùng lại nhảy lầu tự tử rõ ràng là Trác Linh Linh, tại sao cô lại theo bản năng nghĩ đến Vu Lộ, cô nữ sinh đã tự tử năm xưa?
Nếu Vu Lộ năm đó không tự mình tìm đến cái chết, liệu cô ấy có giống như Trác Linh Linh trong giấc mơ, bị dồn ép đến đường cùng, rồi lựa chọn cách giết người hàng loạt để trả thù?
Nghĩ đến khả năng này, sống lưng nữ giáo viên lập tức lạnh toát.
Thậm chí còn có cảm giác hoang mang như mình vừa mới sượt qua lưỡi hái tử thần.[Các người… tất cả đều sẽ gặp quả báo.]
Bên tai như văng vẳng lại lời nguyền rủa cuối cùng trước khi chết của Trác Linh Linh, nữ giáo viên ôm lấy thái dương đang giật liên hồi, cuối cùng không kìm được mà phát ra một tiếng hét chói tai đầy kinh hãi và đau đớn.
Cùng lúc đó, tại những gia đình khác ở Hải Thị.
Thái Vy Vy và những kẻ từng tham gia bắt nạt Vu Lộ, cùng với gia đình của họ, cũng không hẹn mà cùng mơ thấy cùng một giấc mơ.
Sau hơn một năm Vu Lộ qua đời, dường như họ đã nhận được “lời nguyền tử thần” muộn màng của cô ấy.
Có lẽ vì hình ảnh Trác Linh Linh hóa điên trong giấc mơ quá đáng sợ, hoặc có lẽ do giấc mơ quá chân thực, ngày hôm đó, những kẻ từng vướng bận “nhân quả” với Vu Lộ đều sợ hãi đến đổ bệnh.
Nhưng so với họ, người bệnh nặng nhất phải kể đến “nhân vật chính” của toàn bộ câu chuyện – Trác Linh Linh.
Rõ ràng trong giấc mơ đã trải qua một tháng dài dằng dặc, nhưng khi Trác Linh Linh thở hổn hển, trợn trừng mắt tỉnh dậy từ trên sàn nhà, thời gian thực tế mới chỉ trôi qua vỏn vẹn một giờ đồng hồ.