Chương 7 - Mối Liên Kết Bất Ngờ
Trần Tranh kéo tôi lăn sau một thùng container.
Đạn găm vào vỏ sắt, tóe lửa bắn tung.
“Lâm Dao, nghe kỹ này!”
Trần Tranh vừa bắn trả vừa hét, “Tôi sẽ lao ra thu hút hỏa lực! Cô nhảy xuống biển, trên xuồng máy có áo phao!”
“Tôi không đi!”
“Nghe lời! Cô muốn cả hai chết ở đây à!?”
Trần Tranh đỏ cả mắt hét lên.
Đúng lúc đó, tôi nhìn thấy dòng chữ mới trên đầu Lâm Tiếu Thiên:
[Hừ, lô hàng này không phải tiền. Là bom hẹn giờ. Nếu tao không bấm nút, không ai lấy được cái gì.]
Bom?!
Trong đầu tôi lóe lên.
“Chú ơi! Container có bom! Đừng để chúng tới gần!”
Trần Tranh ngớ ra, lập tức hiểu ngay.
Anh giơ súng bắn nổ thùng dầu gần đó.
BÙM!
Lửa bùng lên dữ dội.
Cả bến tàu rối loạn.
Tranh thủ hỗn loạn, Trần Tranh kéo tôi chạy về phía xuồng máy.
“Chặn chúng lại!”
Lâm Tiếu Thiên hét lên trong điên cuồng.
Khi chúng tôi gần đến xuồng, một viên đạn trúng vào chân Trần Tranh.
Anh rên lên, quỵ xuống đất.
“Đi đi!”
Anh đột ngột đẩy tôi xuống biển.
“Chú ơi!”
Tôi chới với giữa dòng nước lạnh buốt.
Tôi cố ngoi lên mặt nước, nhìn về phía bến tàu.
Trần Tranh không nhảy xuống.
Anh lê tấm thân bị thương, quay người đối mặt với đám người đuổi theo.
Trên tay anh là một cái bật lửa.
Anh đứng cạnh chiếc container chứa “hàng hóa”.
“Lâm Tiếu Thiên! Mày muốn tiền phải không? Tao đốt cho mày!”
Anh châm ngòi nổ.
Mặt Lâm Tiếu Thiên tái mét:
“Không! Đừng mà!”
ẦM——!
Tiếng nổ như xé rách bầu trời đêm.
Lửa bùng cháy nuốt trọn mọi thứ.
Tôi bị sóng xung kích hất văng, mất đi ý thức…
10
Ba tháng sau.
Tôi ngồi trong nghĩa trang, lặng lẽ nhìn bức ảnh trên bia mộ của Trần Tranh.
Trong ảnh, anh mặc cảnh phục, nụ cười rạng rỡ.
“Chú ơi, tôi đến thăm chú rồi đây.”
Tôi đặt xuống một bó cúc trắng.
“Lâm Tiếu Thiên đã bị bắt, bị tuyên án tử hình. Cả tổ chức buôn ma túy cũng bị nhổ tận gốc. Chú là anh hùng, mọi người đều nhớ đến chú.”
Tôi khẽ vuốt lên khuôn mặt trong tấm ảnh, nước mắt âm thầm lăn xuống.
“Chú nói sẽ mời tôi ăn bò bít tết mà… Đồ lừa đảo.”
Gió thổi qua lá cây xào xạc.
Tựa như anh đang thì thầm đáp lại tôi.
Tôi đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Đúng lúc đó, điện thoại reo lên.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy. Đầu dây bên kia là một khoảng lặng kéo dài.
“…Alo?”
Tôi cất tiếng dè dặt.
“…Lẩu viên… còn mời không?”
Một giọng nói quen thuộc, khàn khàn, xen chút trêu chọc vang lên.
Toàn thân tôi cứng đờ, suýt làm rơi điện thoại.
“Đ-đại ca?!”
“Quay lại đi.”
Tôi quay phắt người.
Ở cổng nghĩa trang, dưới tán cây lớn…
Một người đàn ông chống gậy, mặc áo khoác dài, đang mỉm cười nhìn tôi.
Tuy gầy đi nhiều, bước chân cũng khập khiễng…
Nhưng anh vẫn còn sống.
Tôi như hóa điên, lao đến ôm chầm lấy anh.
“Anh chưa chết! Anh chưa chết! Đồ khốn! Tại sao lại lừa em!”
Tôi khóc như đứa trẻ, đấm liên tục vào ngực anh.
Trần Tranh đau đến nhăn mặt, nhưng vẫn ôm tôi thật chặt.
“Vì lúc đó nguy hiểm quá… chỉ khi em tin rằng anh chết rồi, em mới được an toàn.”
Anh nói khẽ, “Hơn nữa, anh cũng cần ẩn thân dưỡng thương, phối hợp với giai đoạn thu lưới.”
“Em không nghe, em không nghe! Anh là đồ lừa đảo!”
Tôi chôn mặt trong ngực anh, khóc nức nở.
Trần Tranh bất đắc dĩ vỗ nhẹ lưng tôi.
Đột nhiên, dòng chữ lại hiện lên trước mắt tôi.
Trên đầu Trần Tranh.
[Con nhỏ này khóc nhìn mà xót thật. Nhưng… cuối cùng cũng lừa được cô ấy rồi. Thật ra hôm đó mình nhảy xuống biển trước khi nổ. Nhưng mình cố tình không nói, để cô ấy nhớ mình lâu một chút.]
Tôi khựng lại.
Ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn anh.
“Vừa rồi anh nghĩ trong đầu là… em ngu dễ lừa đúng không?!”
Mặt Trần Tranh cứng đờ.
“Sao em biết?!”
“Vì…”
Tôi chỉ lên đỉnh đầu anh. “Trên đầu anh có… bình luận trực tiếp, đồ ngốc.”
Trần Tranh sững người.
Anh theo phản xạ đưa tay sờ lên đầu.
“Bình luận? Cái gì?”
“Chính là…”
Tôi vừa định giải thích, thì đột nhiên — những dòng chữ biến đổi.
Không còn là những ô chữ trắng đơn giản nữa, mà là những cảnh báo đỏ rực, như đang lăn trên màn hình hệ thống:
[Cảnh báo hệ thống: NPC Lâm Dao” đã thức tỉnh ý thức tự chủ.]
[Mức độ lệch khỏi cốt truyện 100%.]
[Đang cố gắng khởi động lại thế giới…]
[Khởi động lại thất bại.]
[Người chơi “Trần Tranh” đã yêu NPC.]
[Trò chơi kết thúc.]
Tôi sững sờ.
Trần Tranh cũng sững sờ.
Anh nhìn vào khoảng không, dường như cũng thấy những dòng chữ đó.
“Lâm Dao…”
Anh run giọng hỏi, “Em cũng thấy rồi à?”
“Thấy rồi.”
Tôi nhìn anh, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang khó tả.
Thì ra… đây là một thế giới trò chơi?
Tôi là NPC?
Anh là người chơi?
“Vậy… chúng ta… là gì?”
Tôi lạc giọng hỏi.
Trần Tranh ném cây gậy sang một bên, nâng mặt tôi bằng hai tay.
Ánh mắt anh kiên định, nóng rực, còn trên đầu anh — những dòng cảnh báo đỏ đang sụp đổ như mảnh vỡ rơi xuống.
“Bất kể đây là gì đi nữa…”
Anh thì thầm, “Trong thế giới này, anh yêu em. Đó là sự thật duy nhất.”
Và rồi, anh hôn tôi.
Ngay khoảnh khắc môi chúng tôi chạm nhau —
Thế giới… sụp đổ.
Mọi cảnh vật hóa thành dòng dữ liệu, tan biến trong không gian.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh, nhịp tim của anh.
Trong ánh sáng trắng mênh mông vô tận ấy, tôi nghe thấy tiếng lòng cuối cùng của anh, không qua khung chữ, mà vang lên trực tiếp trong tâm trí tôi:
“Phiên bản tiếp theo, anh nhất định sẽ tìm được em.”
HẾT