Chương 11 - Mối Hôn Ước Kỳ Quái
Anh ta ra chiều suy nghĩ.
“Đêm tân hôn. Lúc cô phang cái bình rượu vào đầu tôi ấy.”
“Anh có xu hướng thích bị bạo hành à?”
“Có thể đấy.” Anh ta bật cười, “Những người phụ nữ tôi gặp trước đây, một là sợ tôi, hai là muốn lợi dụng tôi. Cô thì khác. Cô không sợ tôi, cũng chẳng buồn lợi dụng tôi. Cô chỉ đơn thuần là muốn tẩn tôi thôi.”
“Đấy không gọi là thích, đấy gọi là thấy mới mẻ.”
“Mới mẻ lâu rồi thì sẽ thành thích.” Anh ta nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt tôi, “Cô biết tại sao tôi ở lỳ London suốt mười hai năm không? Không phải vì nhà tôi không cho tôi về. Mà vì tôi không muốn về.”
“Tại sao?”
“Vì tôi ghét cái đám người cứ xoắn xít vây quanh tôi. Bọn họ chẳng có ai thật lòng cả.”
“Thế tôi thật lòng chắc?”
“Cô thật.” Anh ta khẳng định, “Cô là người chẳng bao giờ biết diễn. Cô ác một cách rành rành, điên một cách đường hoàng thẳng thắn.”
Tôi ngẫm nghĩ một chút.
“Vậy anh thích tôi ở điểm gì? Điên và ác à?”
“Tôi thích cái cách cô sống.” Anh ta thổ lộ, “Cô không a dua nịnh nọt bất cứ ai. Cô chỉ làm những gì cô cho là đúng. Dù cho trong mắt người khác, những việc đó là sai trái tày đình.”
Tôi không nói gì.
Anh ta tiếp lời: “Sáu tuổi cô dám động tay với bố, mười bốn tuổi dám bạt tai anh trai. Cô không e dè một ai, cũng chẳng e dè hậu quả. Kỷ Vãn, cô là người tự do nhất mà tôi từng gặp.”
Tự do.
Hai từ này khiến tim tôi lỡ mất một nhịp.
Chưa từng có ai miêu tả về tôi như vậy.
“Anh không sợ tôi sao?” Tôi hỏi.
“Sợ chứ.” Anh ta nói, “Nhưng những kẻ sợ cô, sẽ tránh xa cô vạn dặm. Tôi không đi. Tôi cứ ở lỳ ngay đây này.”
“Anh không sợ có ngày tôi cũng cạo sạch sẽ anh sao?”
Anh ta im lặng mất hai giây.
“Cô sẽ không làm thế.”
“Sao anh biết?”
“Bởi vì cô từng nói, cô chỉ động tay với những kẻ phụ bạc cô thôi. Tôi đâu có phụ bạc cô.”
“Bây giờ thì chưa. Không có nghĩa là sau này không có.”
“Thì đợi đến sau này rồi tính tiếp.”
Anh ta mỉm cười, kéo tay tôi đặt lên ngực mình.
Nhịp tim đập rất ổn định.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Tôi rụt tay lại, xoay lưng về phía anh ta.
“Ngủ thôi.”
“Ngủ ngon.”
Anh ta tắt đèn.
Một lát sau, cánh tay anh ta vươn qua đặt nhẹ lên eo tôi.
Tôi không nhúc nhích.
Anh ta cũng không nhúc nhích thêm.
Cứ thế, tĩnh lặng bình yên trôi qua suốt một đêm ròng.
Mùa đông năm đó, Bắc Kinh đổ một trận tuyết rất lớn.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất, ngắm nhìn màn tuyết trắng xóa phủ kín đất trời.
Lục Kiêu từ phía sau bước tới, khoác thêm một chiếc áo khoác lên vai tôi.
“Đang nghĩ gì đấy?”
“Nghĩ về mẹ tôi.”
Anh ta không đáp lời.
“Anh bảo, nếu bà ấy biết tôi sống thế này, bà ấy có vui không?”
Lục Kiêu nghĩ ngợi một lát: “Bà ấy sẽ vui thôi.”
“Vì sao?”
“Vì cô đã sống thay cái phần đời mà bà ấy không dám sống.” Anh ta đáp, “Cô đã sống thay bà ấy sự quật cường mạnh mẽ đó.”
Tôi lặng người rất lâu.
Ngoài kia, tuyết càng rơi càng dày đặc.
Giống hệt cái đêm mẹ tôi nhảy lầu năm xưa.
Nhưng mọi chuyện giờ đã khác rồi.
Năm đó tôi không hiểu, vì sao bà thà chết, cũng không chịu sống tiếp để ôm hận trả thù.
Bây giờ tôi hiểu rồi.
Vì bà không có vũ khí.
Còn tôi thì có.
Vũ khí của tôi không phải dao, không phải súng, cũng không phải bằng chứng trong chiếc USB.
Mà là cái đầu của tôi, là sự can đảm của tôi, là cái sự tàn nhẫn sắt đá mà tôi đã tự trui rèn từ năm lên sáu.
Tôi xoay người, ngước nhìn Lục Kiêu.
Trên tóc anh ta vương vài bông tuyết, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh.
“Lục Kiêu.”
“Ừm.”
“Hình như tôi cũng hơi hơi thích anh rồi.”
Anh ta sững sờ.
Và rồi, anh ta bật cười.
Cười ngoác cả miệng như một thằng ngốc.
Anh ta vươn tay kéo tuột tôi vào lòng, tì cằm lên đỉnh đầu tôi.
“Cô vừa nói gì cơ? Nói lại lần nữa xem nào.”
“Không nghe rõ thì thôi.”
“Nghe rõ rồi.” Vòng tay anh ta siết chặt thêm, “Cả đời này của tôi, chỉ đợi mỗi câu nói này của cô thôi đấy.”
Tuyết rơi lả tả trên người chúng tôi, lành lạnh.
Nhưng cái ôm của anh ta lại vô cùng ấm áp.
Tôi thầm nghĩ, có lẽ trước khi nhắm mắt lìa đời, khoảnh khắc cuối cùng nhìn thế giới này, mẹ tôi cũng từng khao khát một sự ấm áp như thế.
Chỉ là bà không đợi được.
Còn tôi đã đợi được rồi.
Mặc dù cách nó đến hơi khác thường một chút.
Nhưng ai quan tâm chứ?
Dù sao thì tôi cũng có bệnh mà.
Anh ta cũng thế.
Hai kẻ có bệnh ở bên nhau, âm với âm hóa thành dương.
Có lẽ, đây chính là cái kết đẹp đẽ nhất.
(Hết)