Chương 4 - Mối Hôn Sự Đầy Hiểu Lầm
Một tháng nay hắn chạy tới nhà ngoại quá thường xuyên, ta không phải hoàn toàn không nhận ra, chỉ là hắn vẫn chưa nói rõ, ta cũng không hỏi.
Ăn được một nửa, hắn bỗng hỏi.
“Thẩm Ninh. Lần sau nàng bàn chuyện hôn sự, có thể cân nhắc ta trước không?”
Ta bị trà sặc, ho hồi lâu, trong đầu chỉ toàn câu “cân nhắc ta trước”.
Một lúc lâu sau ta mới bình tĩnh lại.
“Ngươi nói đột ngột quá.”
“Ta nhịn một tháng rồi.”
Một tháng?
Tính từ lúc ta hủy hôn, hắn đã bắt đầu nhịn rồi.
“Vậy ngươi nhịn thêm đi.”
Bùi Việt thế mà thật sự gật đầu.
“Được.”
“Nàng vừa hủy hôn, lúc này nếu ta ép nàng đồng ý, lão thái thái sẽ đánh gãy chân ta.”
Ta không nhịn được bật cười.
9.
Ta ở Dương Châu nửa năm.
Tạ Thừa An tổng cộng gửi tới ba lá thư.
Bắt đầu từ chuyện bức họa, hắn giải thích lại chuyện ngày xem mặt một lượt, lại nói trước đây bản thân quá khốn nạn.
Không nên đem hôn nhân và tiền bạc đặt lên bàn cân cùng nhau.
Sau đó lại nói nhà họ Tạ đã xử lý được một phần nợ nần.
Không cần của hồi môn của ta cũng có thể chống đỡ hầu phủ.
Cuối cùng hỏi ta khi nào trở về kinh.
Ta đều không trả lời, sau đó cũng không còn thư gửi tới nữa.
Thẩm Dư từng gửi cho ta một lá thư.
Nàng ta nói phụ thân lại bàn cho nàng ta một mối hôn sự, gia thế đối phương không bằng nhà họ Tạ, nhân phẩm cũng xem như đoan chính, nhưng nàng ta không muốn gả.
Cuối thư hỏi ta, nếu lúc trước nàng ta không động tay động chân vào bức họa, có phải nàng ta đã gả vào nhà họ Tạ rồi không.
Câu hỏi ấy cuối cùng ta chỉ trả lời một câu.
Không biết.
Cuối mùa hè, ta trở lại kinh thành.
Trước đó Bùi Việt đã trở về kinh nhận chức, gần ngày ta hồi kinh, hắn lại vì công vụ tới Giang Nam, vừa hay tiện đường tiễn ta.
Khi ta lên xe ngựa, hắn bỗng nhét vào một túi vải nhỏ.
Ta mở ra nhìn, bên trong toàn là mứt quả.
“Ăn trên đường.”
Ta cầm một viên lên, bỗng hỏi hắn.
“Chuyện trước đây ngươi hỏi ta, còn tính không?”
Cả người Bùi Việt khựng lại, lập tức xoay người giữ lấy cửa sổ xe.
“Tính.”
Dáng vẻ gấp gáp ấy rõ ràng là sợ ta đổi ý.
“Vậy sau khi về kinh, bảo mẫu thân ngươi tới cầu thân đi.”
Xe ngựa bắt đầu chuyển bánh, Bùi Việt còn chạy theo mấy bước.
Ngoại tổ mẫu ở phía sau lớn tiếng gọi.
“Thằng nhóc thối nhà họ Bùi, ngươi còn chạy theo nữa thì hôm nay cút về kinh cùng nó luôn đi!”
Ta thò đầu ra nhìn lại, Bùi Việt đã cười đến híp cả mắt.
Ta cũng bật cười theo.
10.
Tháng thứ hai sau khi trở về kinh, Ninh Quốc công phủ chính thức tới cầu thân.
Bùi phu nhân đích thân tới.
Mẫu thân hỏi sao Ninh Quốc công phủ lại để mắt tới ta, cứ như ta là món hàng ế, bỗng có người ra giá cao.
Phản ứng đầu tiên của bọn họ là nghi ngờ đối phương mù mắt.
Ta nghe đến phát phiền.
“Bùi Việt là đích thứ tử của Ninh Quốc công phủ, lại đang nhậm chức ở Binh bộ, sao bỗng nhiên lại muốn cưới con?”
“Sau khi quen biết thấy thích hợp.”
Khi chính thức bàn bạc hôn sự, ta nói thật tình hình của hồi môn của mình cho Bùi phu nhân.
Nhà họ Bùi cũng nói rõ những chuyện trong nhà cần nói.
Sau đó ta kể chuyện này cho Bùi Việt, hắn chỉ đáp một câu:
“Đó là đồ của nàng, sau khi thành thân vẫn là của nàng, nhà họ Bùi không nhòm ngó của hồi môn của Thẩm nhị tiểu thư.”
Ngày sính lễ được đưa tới, Thẩm Dư đứng ngoài viện ta rất lâu.
Ta nhìn ra được nàng ta không cam lòng.
Nàng ta càng không hiểu vì sao ta lại chuyện gì cũng hơn nàng ta.
Nhưng ta không hỏi, cũng không để tâm nàng ta nghĩ như vậy.
Nửa tháng trước ngày thành thân, Tạ Thừa An hẹn ta gặp lần cuối ở trà lâu.
Hắn không vào Thẩm phủ, chỉ sai người đưa tới một tấm thiếp.
Bùi Việt biết chuyện cũng không ngăn cản, chỉ nói sẽ đưa ta đi.
Ta nhìn hắn.
“Không phải ngươi không để ý sao?”
Bùi Việt đã đi ra ngoài, hắn quay đầu nhìn ta.
“Có để ý, nhưng không cản trở ta đưa nàng đi.”
Cuối cùng hắn thật sự đưa ta tới trà lâu.
Tạ Thừa An ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ trên tầng hai.
Sau khi ta ngồi xuống, hắn cũng không vòng vo quá lâu.
“Nghe nói mùng sáu tháng sau nàng thành thân?”
“Ngươi gọi ta ra chỉ để hỏi chuyện này?”
“Ta cũng không biết nên hỏi gì.”
Hắn tiện thể nhắc tới Thẩm Dư một câu, nói mối hôn sự sau đó của nàng ta cũng không thành, nàng ta vẫn còn oán ta.
Ta không hỏi thêm.
Thẩm Dư có oán ta hay không, từ lâu đã không phải chuyện cần Tạ Thừa An xác nhận.
Tạ Thừa An im lặng một lúc, cuối cùng vẫn không nhịn được lại mở miệng.
“Thẩm Ninh, trước đây ta vẫn luôn cảm thấy chỉ cần ta chịu cưới nàng thì nàng nên vui mừng.”
Đây có lẽ là lần đầu tiên hắn nói rõ suy nghĩ mà khi ấy chưa từng nói ra.
Khi nhìn bức họa, hắn cảm thấy đến một Thẩm nhị tiểu thư như thế mà hắn cũng chịu cưới, có lẽ ta vốn nên mang ơn đội nghĩa.
“Nàng nói xem, nếu lúc trước ta không nhận nhầm người, có phải chúng ta đã sớm thành thân rồi không?”
Câu hỏi này Thẩm Dư vừa hỏi xong, Tạ Thừa An cũng tới hỏi.
Hai người bọn họ đều cảm thấy chỉ cần không có hiểu lầm kia, mọi chuyện sẽ khác.
Ta không tiếp tục suy nghĩ theo giả thiết ấy.
Chuyện đã đi tới hôm nay, ta thật sự không biết nếu có một khởi đầu khác thì kết quả sẽ như thế nào.