Chương 3 - Mối Hôn Sự Bất Ngờ Của Tiểu Cung Nữ
thập cẩm xào khô.
Ta còn chưa kịp múc canh ra bát, đã nghe thấy tiếng loạt xoạt truyền đến từ ngoài cửa.
Đẩy cửa nhìn ra, chỉ thấy Huyên Bối lặc đang đứng ngay đó, bị mùi thơm câu mất cả ba hồn bảy vía.
Thấy ta, hắn giấu cũng chẳng giấu được, thân hình tròn vo giống hệt một con gấu mù trộm mỡ bị bắt quả tang.
Hắn ngượng ngùng gãi gãi đầu, thốt lên câu đầu tiên.
“Thơm!… Đói!”
Ta nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của hắn, đưa cho hắn một bát cháo vừa múc.
Hắn nhận lấy, từ tốn ăn. Động tác rất nho nhã, nhưng từng ngụm từng ngụm ăn cực kỳ ngon miệng.
Chẳng mấy chốc, một bát đã thấy đáy.
Hắn ngại ngùng nhìn ta.
Ta mỉm cười múc cho mình một bát nhỏ, rồi đẩy cả phần trong nồi cho hắn, lại bày luôn bánh nướng và đĩa hầm thập cẩm ra trước mặt hắn.
Hắn bưng cái nồi, ban đầu còn chút ngượng ngùng. Lúc sau thì thả lỏng hẳn, một miếng bánh nướng một ngụm cháo, ăn uống vô cùng khoái hoạt.
Ta ngồi đối diện nhìn hắn ăn, trong lòng bỗng thấy cay cay.
Lúc hắn ăn, mọi nếp nhăn nhó trên mặt đều giãn ra.
Những nỗi tủi thân, túng quẫn, sợ hãi, đều được thức ăn ủi phẳng, để lộ ra dáng vẻ nguyên sơ bên dưới.
Ngũ quan thanh tú, khóe miệng khẽ cong lên, và cả đôi mắt híp lại đầy thỏa mãn khi được ăn ngon.
Hắn đâu phải là tham ăn, rõ ràng hắn coi việc ăn uống như một chỗ dựa tinh thần.
Giống như ta hồi ở thiện phòng, hễ buồn bã sẽ lén lút đi nhào bột vậy. Bột nhào xong, cơn bực bội cũng tan biến.
Hắn ăn sạch bách cả một nồi cháo, tám cái bánh nướng thịt vụn, còn vét nhẵn đĩa hầm thập cẩm.
Khi đặt đũa xuống, hắn khẽ ợ một tiếng nhỏ xíu, rồi vội vàng bịt miệng lại, tai lại đỏ lựng lên.
Ta bật cười, đưa qua một chiếc khăn tay.
Hắn nhận khăn, lau miệng, rồi giương đôi mắt nhìn ta chằm chằm.
Trong cái nhìn ấy, rành rành hiện lên hai chữ —— *Ngon quá*.
Kẻ nào đã nếm qua món ta làm, không ai không lộ ra biểu cảm như vậy.
Ta đắc ý nhướng mày, đang định quay về phòng ngủ.
Chân vừa bước ra nửa bước, đã thấy hắn vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn ta.
Ta hỏi hắn làm sao vậy, hắn cũng không nói năng gì.
Đôi mắt chớp chớp, lần này lại viết rõ ba chữ —— *Còn nữa không?*
“Hết rồi.” Ta đáp, “Đêm hôm không được ăn quá nhiều, không tốt cho tỳ vị. Sáng mai ta sẽ làm bữa sáng cho ngài.”
Đôi mắt hắn tối sầm lại một khắc, rồi lại vì lời hứa “sáng mai” mà sáng rực lên.
Đêm đó, hắn ngủ ở đầu giường bên này, ta ngủ ở đầu giường bên kia, ở giữa cách nhau hơn nửa chiếc giường.
Hắn ngủ ngoan như một đứa trẻ, phát ra tiếng ngáy nho nhỏ, trên mặt vẫn vương nét mãn nguyện vì được ăn no.
Ánh trăng lọt qua khe cửa sổ, rọi lên khuôn mặt trắng trẻo mềm mại của hắn.
Ta chợt nghĩ hắn không phải là Màn Thầu Lớn, mà là Bánh Bao Nhân Đậu Đỏ.
Bên ngoài trắng xốp, bên trong ngọt ngào.
**4**
Nhưng cái suy nghĩ ấy, trong những ngày tiếp theo đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Huyên Bối lặc không phải nhân đậu đỏ.
Mà là nhân kẹo mạch nha dính chặt.
Quá bám người!
Từ sau đêm đó, Huyên Bối lặc cứ như một thỏi bánh tổ vừa ra lò, ta đi đâu hắn dính theo đó.
Ta vào bếp, hắn theo vào bếp, ngồi xổm ở cửa xem ta nấu ăn.
Ta ra hoa viên nhổ mấy cây hành, hắn cũng đi theo, đứng bên luống hoa xem ta hái rau.
Ta về phòng gảy bàn toán sổ sách, hắn liền ngồi bên cạnh, tay ôm đĩa bánh ngọt ta làm, ăn hết rồi lại chớp chớp mắt nhìn ta, đợi ta tiếp thêm cho hắn.
Hắn gần như không nói chuyện, nhưng đôi mắt kia thì biết nói.
Lúc đói là một ánh mắt, lúc thèm thuồng là một ánh mắt, lúc được ăn ngon lại là một ánh mắt khác.
Thứ khiến ta không chịu nổi nhất là, những lúc ta bận tối mắt không lo được cho hắn, hắn sẽ dùng ánh mắt tủi thân như một con cún nhỏ bị bỏ rơi để nhìn ta.
Đáng thương đến mức khiến ta có cảm giác mình là một bà mẹ kế nhẫn tâm.
Hắn không chỉ bám ta, mà còn bám thức ăn.