Chương 1 - Mỗi Đêm Xuyên Vào Truyện Sắc Cùng Chồng Cũ
Mỗi đêm xuyên vào truyện sắc cùng người chồng cũ lạnh lùng để đi diễn cốt truyện anh ấy đều thực hiện triệt để bằng hành động.
Tôi nửa như chấp nhận số phận, giơ tay nói:
“Có thể đổi cách khác không?”
Tại buổi họp lớp, tôi bị mọi người đẩy đến bên cạnh Chu Tụng.
Hương thơm quen thuộc ập đến khiến chân tôi bất giác run rẩy, tôi lùi sang một bên.
Chu Tụng đối mặt với tiếng hò reo trêu chọc của bạn bè mà vẫn ung dung như thường.
Phải rất lâu sau anh mới nhấc mí mắt lên liếc nhìn tôi một cái.
“Run gì mà dữ vậy?”
“Em sợ anh à?”
Nhìn dáng vẻ của anh, tôi nghẹn lời.
Một tuần trước, mỗi tối tôi đều xuyên vào mấy quyển tiểu thuyết sắc cùng Chu Tụng để đi diễn cốt truyện tình tiết thì nóng bỏng khỏi bàn.
Ban đêm anh ấy hoàn toàn khác với con người ban ngày, quỳ bên cạnh tôi, vẻ mặt thành kính:
“Để tôi hầu hạ em.”
Đối với người chồng cũ cấm dục đó, tôi vô cùng hưởng thụ việc đi diễn kịch cùng anh, không ngại đè anh ra dưới thân.
Đủ tư thế, đủ kiểu cách.
Lúc đầu chỉ là tận hưởng, nhưng thời gian kéo dài, cơ thể tôi thật sự không chịu nổi!
Mỗi sáng tỉnh dậy đều cảm giác như bị rã rời, quầng thâm dưới mắt dày đặc.
Điều khó tin nhất là, những dấu vết đó… đều lưu lại trên người tôi.
Tôi suýt nữa đã nhầm lẫn chuyện trong sách là đời thật.
Đang lúc tôi ngẩn người, những người bạn học bên cạnh nói:
“Tụng ca, hồi đó cậu và Trần Thư Hòa tình cảm tốt thế, giờ sao lại như người dưng vậy?”
Thật ra họ không biết, hồi đại học tôi và Chu Tụng có một thỏa thuận.
Anh ấy đóng học phí cho tôi, tôi làm thế thân cho bạch nguyệt quang của anh.
Chỉ là có một lần tôi uống say, nổi cơn điên kéo anh đi đăng ký kết hôn.
Sau đó, khi bạch nguyệt quang của anh quay về, tôi mới gom đồ rời đi.
Hai tay tôi siết chặt vào nhau, ánh mắt lại không tự chủ được mà nhìn về phía Chu Tụng.
“Bị ai đó đá rồi đấy.”
Câu này vừa thốt ra, không gian lập tức im bặt.
Chu Tụng không chỉ đẹp trai, mà ngay sau khi tốt nghiệp đã tiếp quản gia nghiệp, hiện tại là người thành đạt nhất trong đám chúng tôi. Ai mà dám nói đá anh ấy?
“Trần Thư Hòa, cậu ghê thật đấy, ngay cả Chu thiếu gia cũng dám đá.”
Một tên đeo kính lên tiếng giễu cợt tôi, ánh mắt tràn đầy khinh thường.
Thật ra tôi biết, giữa họ có một vụ cá cược, xem bao lâu Chu Tụng sẽ đá tôi.
Tôi cười lạnh phản đòn:
“Không bằng cậu, trong ngày sinh nhật vợ mình mà còn lăn giường với thư ký.”
Tôi và tên đeo kính đó vốn đã không ưa nhau từ hồi cấp ba.
Trước đây anh ta là khách hàng hợp tác với công ty tôi, chuyện kia từng gây chấn động không nhỏ, vợ anh ta từng ba ngày liền ngồi chực ở công ty, còn dẫn theo một nhóm người đến bắt quả tang hai người họ.
Lúc đó tôi cũng có mặt, từ đó về sau, tên đeo kính kia luôn cố tình gây khó dễ trong các dự án hợp tác.
Anh ta không ngờ tôi lại dám nhắc chuyện đó ra, lập tức trừng mắt nhìn tôi, hai tay siết chặt, như muốn ra tay.
“Trần Thư Hòa!”
02
Thấy sắp sửa đánh nhau đến nơi, Chu Tụng chậm rãi lên tiếng:
“Buổi tụ họp đang vui, đừng làm mất hứng.”
Tên đeo kính còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị những người khác giữ lại.
Chu Tụng nhìn thì ôn hòa nho nhã, nhưng một khi ra tay thì đủ sức lấy mạng người.
Hồi đại học tôi từng bị bắt nạt, Chu Tụng đã đánh người ta đến nửa sống nửa chết, chuyện này ai cũng biết, nên không ai dám nói thêm gì nữa.
Chu Tụng nâng một ly vang đỏ đưa cho tôi, ra hiệu bảo tôi uống.
Khi tôi nhận lấy ly rượu, đầu ngón tay vô tình chạm vào tay anh.
Không biết có phải cố ý hay không, ngón tay anh khẽ lướt qua mu bàn tay tôi. Vì ở phía trong ly rượu nên không ai khác nhìn thấy.
Trong khoảnh khắc, cảm giác như bị điện giật, tê dại lan ra, tôi vội rụt tay lại, khẽ nói một tiếng cảm ơn.
Cảm giác quen thuộc trong những giấc mơ lại tràn về, gò má tôi nóng bừng đỏ lên.
Chu Tụng đứng rất gần tôi, gần đến mức có thể nghe thấy nhịp thở của nhau.
“Trông em không được khỏe lắm, dạo này mệt sao?”
Tôi nhìn vẻ mặt nghiêm chỉnh của Chu Tụng, ngửa đầu uống cạn ly vang đỏ.
“Không mệt, một chút cũng không mệt!”
Chỉ mong tối nay đừng xuyên không nữa.
Nếu không, sớm muộn gì tôi cũng chết trên giường của anh.
Có vẻ tâm trạng Chu Tụng rất tốt, anh trò chuyện với tôi câu được câu không. Sau khi ly hôn, tôi đã chặn hết mọi cách liên lạc của anh, đây có lẽ là lần chúng tôi nói chuyện nhiều nhất.
Buổi họp lớp kết thúc, tôi kéo theo thân thể mệt mỏi về nhà.
Đêm buông xuống, tôi lại xuyên vào quyển tiểu thuyết sắc kia.
Tôi dịch chuyển tức thời đến ban công của một khách sạn.
Vì ở tầng cao nhất, bên ngoài ban công còn được bao phủ bởi một lớp sa trắng. Ánh trăng mát lạnh, theo làn gió khẽ lay động, lướt qua da người thì nhột nhạt, nhưng lại mang theo một mùi hương rất đặc biệt.
May mà có lớp sa trắng ấy, nếu không thì đã lộ sạch.
Không biết từ lúc nào, trên người tôi đã bị ai đó khoác lên một bộ váy ngủ buộc dây, chỗ nên lộ thì lộ, chỗ không nên lộ cũng lộ.
Tôi run rẩy đứng dậy, tính toán theo cốt truyện xem đến khi nào những phân cảnh “thịt thà” kia mới kết thúc.
Còn Chu Tụng cũng từ bên ngoài bước vào, giữ lấy người tôi, dẫn tôi ngồi lên một bệ cao.
Chu Tụng trong tiểu thuyết sắc hoàn toàn khác với anh ngoài đời. Bình thường anh nhiều lắm chỉ nắm tay tôi, vừa cấm dục vừa lạnh lùng, ai mà ngờ ở đây lại hóa thành một con sói xám lớn.
Nếu không thì tôi cũng đã chẳng viết cả hai chúng tôi vào tiểu thuyết sắc.
Nghiệp mình tạo ra, thì tự mình gánh lấy.
Nếu để anh biết được chuyện này ngoài đời thật, không biết sẽ có biểu cảm thế nào.
Anh khàn giọng, hai tay vòng qua eo tôi:
“Hôm nay làm ở đây nhé?”
Hai bàn tay không tự chủ được mà bắt đầu động đậy.
Nghĩ đến việc lại phải làm mấy chuyện xấu hổ kia, vì sức khỏe của bản thân, tôi lớn tiếng cầu xin:
“Hôm nay nghỉ được không? Em mệt lắm rồi.”
Tôi nhìn rõ động tác yết hầu Chu Tụng khẽ chuyển động.
Anh lắc đầu, ánh mắt nhìn về một chỗ nào đó.
Tôi nửa như cam chịu, giơ tay nói:
“Đổi cách khác được không?”
Chu Tụng cúi xuống đặt một nụ hôn, nghiêng đầu hỏi tôi:
“Cách gì?”
Tôi nghĩ một lúc, còn chưa kịp nghĩ ra thì đã bị Chu Tụng bế vào trong.
Không biết anh có cố ý hay không, loạng choạng một cái, cả hai cùng ngã vào chiếc giường tròn lớn.
Hơi thở ngày càng nóng lên, tôi vội vàng ngăn lại.
“Dừng dừng dừng!”
Tôi không muốn chết trên giường đâu.
Tôi nhe răng cười gượng một cái, nói với Chu Tụng:
“Hôm nay không được.”
“Tại sao không được?”
Giọng Chu Tụng trầm khàn, hai chúng tôi ở rất gần, gần thêm chút nữa là thành “khoảng cách âm”.
Tôi lùi về phía cuối giường:
“Em tới tháng rồi, không làm cái đó được.”
Chu Tụng: ?
“Anh không định tắm máu chiến đấu đấy chứ?”
Tôi hai tay chống trước ngực, nhìn vẻ thất vọng thoáng qua giữa hàng mày anh, bỗng cảm thấy mình có chút quá đáng.
Rõ ràng là vì thèm thân thể người ta nên mới viết Chu Tụng vào tiểu thuyết sắc, ăn sạch lau khô xong lại không muốn nữa.
Tay Chu Tụng rút về, nhẹ nhàng kéo chăn đắp lại cho tôi, ôm tôi vào giấc ngủ.
Giọng nói nhàn nhạt:
“Vậy hôm nay nghỉ ngơi trước đã.”
Dán sát vào anh, tôi có chút không thoải mái, giống như một con mèo hoang nhỏ, trở mình mấy lần. Chu Tụng lập tức giữ chặt tôi, hơi thở ấm nóng phả đến.
“Đừng động đậy.”
Tôi khó chịu phản bác:
“Rõ ràng là anh động.”
“Anh không động, là nó động.”
“Anh không quản được nó, nhưng em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút.”
Nghe anh nói vậy, mặt tôi nóng bừng, chỉ đành ngoan ngoãn cuộn mình trong lòng anh.
Sao tôi lại không nhớ mình từng viết câu thoại này nhỉ?
03
Khi tỉnh dậy thì trời đã về chiều.
Tôi phát hiện mình nằm trần trụi trên chính chiếc giường của mình, nghiến răng nghiến lợi, lập tức mở lại bản tiểu thuyết sắc mà mình đã viết từ lâu.
Thật ra hôm làm giấy kết hôn với Chu Tụng, tôi đã tỉnh táo và hối hận rồi.
Rõ ràng biết rằng không thể có kết quả, nhưng vẫn không kiềm được mà đắm chìm.
Mỗi đêm nhìn thấy thân thể anh, tôi chỉ muốn nhào đến đè anh xuống.
Nhưng tôi biết, một khi bạch nguyệt quang của Chu Tụng quay về, tôi chỉ có thể chủ động rút lui.
Vì vậy để thỏa mãn một chút khao khát, tôi đã viết cả hai chúng tôi vào một cuốn tiểu thuyết sắc.
Mỗi đêm tôi đều đến chợ hoa mua nguyên liệu, hễ thấy từ ngữ hay là mang về dùng luôn, không ngờ lại tự đào cho mình một cái hố lớn đến vậy.
Tôi mở trang web chợ hoa, định xóa bài viết kia đi, mong có thể ngăn mình xuyên vào đó thêm lần nữa.
Đột nhiên nhận được một cuộc gọi mời nhận việc, bảo tôi đến công ty làm thủ tục vào làm.
Trước đây vì tên đeo kính đó làm việc ở công ty, tôi đắc tội với cấp trên của hắn, bị gây khó dễ khắp nơi, chịu không nổi nên tôi đã nghỉ luôn.
Tuy làm công việc ấy chỉ để kiếm chút tiền tủi hổ, nhưng nếu sếp không ra gì, tôi cũng chẳng cần phải bám trụ.
Sau đó tôi bắt đầu nộp đơn xin việc khắp nơi.
Nhận được điện thoại mời đi làm, tôi lập tức thay một bộ đồ công sở chỉnh tề, đến công ty mới báo danh.
Đến nơi vẫn còn sớm, trong phòng làm việc chỉ có mình tôi.
Tôi ngồi vào chỗ, nhìn quanh một vòng, ánh mắt bất ngờ va phải một người.
Chu Tụng?
Anh đứng thẳng tắp trước khung cửa kính sát đất rộng lớn, ánh nắng chiếu xuống người anh, khiến tim tôi lỡ mất một nhịp.