VĂN ÁN:
Cả nhà tôi ai cũng mang mệnh Thần Tài.
Anh cả Sài Tiến, hễ cười với ai là người đó phát tài.
Thế nên suốt ngày ông ấy cứ căng cái mặt ra như đưa đám, nhìn ai cũng như kiểu nợ ổng cả trăm tỷ.
Anh hai Sài Vượng, hễ chỉ tay vào ai là người đó phát tài.
Nên bình thường ổng cứ đút hai tay vào túi quần, chảnh chọe phách lối cực kỳ.
Nhưng đến lượt tôi, Sài Môi Môi, gen lại đột biến.
Tôi chẳng thừa kế được nửa phân năng lực nào liên quan đến tiền bạc cả.
Ngược lại, hễ tôi mở miệng ra là phương viên mười dặm xơ xác tiêu điều.
Sát thương diện rộng không phân biệt địch ta, người nhà cũng chả tha.
Cái gì tốt thì không linh, điềm xấu thì linh dữ, chuẩn xác là một cái “mỏ quạ”.
Bố mẹ và hai anh trai tránh tôi như tránh tà.
Trước ngày tôi tròn 18 tuổi đúng một tháng…
Họ quẳng cho tôi một cuốn hộ khẩu riêng và 8.888 tệ, rồi vội vã chia gia tài ra ở riêng.
Bảo tôi đi đâu cho khuất mắt thì đi.
Bọn họ không cần tôi nữa rồi.
Nghĩ lại thì Sài Môi Môi tôi cũng là mầm non của tổ quốc, lớn lên trong vòng tay xã hội cơ mà.
Từ bé đã thông minh lanh lợi, người gặp người thích, xe thấy xe nổ lốp.
Mất gia đình nhỏ thì tôi vẫn còn gia đình lớn là Tổ quốc!
Máu nóng dồn lên não, tôi cầm căn cước công dân xông thẳng vào đồn cảnh sát.
Và thế là có màn sau đây.
“Chú cảnh sát ơi, cháu muốn bán thân.”
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận