Chương 5 - Mơ Màng Giữa Đêm Tĩnh Lặng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

9

Lời anh khiến tôi nhớ tới bức mail mình để lại trước khi rời đi.

【Tên ngu Giang Dữ: Bà nội anh là Diệp Hoan đây đi rồi, ở cạnh anh một năm, ngoài việc làm tôi dính đầy nước miếng thì anh còn làm được gì nữa.

Nếu không phải thấy bây giờ anh có chút tiền thối, bà đây mới không chịu uất ức như vậy.

Không được thì đừng cố gắng gượng nữa, công nghệ bây giờ phát triển như vậy rồi, có bất lực thì tranh thủ chữa sớm đi.】

Biết sớm anh tìm được tôi nhanh như vậy, tôi đã không mạnh miệng rồi.

Nhưng tôi không muốn chịu thua, nhìn người đàn ông cố ý cười cười lên tiếng.

“Sao vậy, bị nói trúng tim đen nên chột dạ rồi à?”

Nghe lời tôi nói, Giang Dữ chỉ nhàn nhạt nhìn tôi.

Chiếc cằm lún phún râu của anh cọ nhẹ lên cằm tôi.

“Loại chuyện này vẫn nên dùng hành động thực tế sẽ có sức thuyết phục hơn.”

Nói rồi nụ hôn của người đàn ông đã rơi xuống cổ tôi, tôi sợ đến mức lập tức đẩy anh ra.

Đứa nhỏ trong bụng tôi bây giờ không chịu nổi giày vò nữa đâu.

Nhưng sức lực của tôi trong mắt người đàn ông chẳng khác nào gãi ngứa.

Anh dễ dàng khống chế tôi, sau đó lại muốn hôn xuống.

Vì khoảng cách giữa hai người quá gần, hơi nóng bỏng áp sát bên eo tôi của anh khiến tôi lập tức hoảng hốt.

Tôi sợ hãi vội vàng lên tiếng: “Giang Dữ, em tới tháng rồi.”

Người đàn ông lập tức dừng động tác.

Anh nhìn tôi một lúc, cuối cùng buông tôi ra rồi ngồi dậy.

Anh quay người bình tĩnh lại một hồi mới lên tiếng, giọng mang theo khàn khàn.

“Tôi đi nấu cho em chút nước đường đỏ.”

Nói xong, anh kéo tấm chăn trên sofa đắp lên bụng tôi.

Nhìn đôi chân trần lộ ra ngoài của tôi, giọng điệu cực kỳ không vui.

“Lúc này còn mặc váy cái gì!”

Tôi quay đầu đi không muốn nói chuyện.

Một lúc sau liền nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn của người đàn ông đi về phía bếp.

Không bao lâu sau, một ly nước đường đỏ nóng hổi được đặt trước mặt tôi.

Giọng anh trầm thấp.

“Uống đi.”

Tôi nhìn anh lên tiếng: “Giang Dữ, anh buông tha cho em không được sao?”

Bàn tay to đặt bên người người đàn ông chậm rãi siết chặt.

Đôi mắt đen láy của anh nhìn chằm chằm vào tôi.

“Không được.”

“Anh muốn trả thù em, một năm nay cũng đủ rồi chứ, huống hồ người nợ anh là ba em, em nghe nói bây giờ rất nhiều chủ nợ đều muốn tìm ông ấy rồi, anh cũng đi đòi đi.”

Giọng Giang Dữ nhàn nhạt: “Tôi không thiếu chút tiền đó.”

“Vậy tại sao chứ?”

“Tại sao?”

Người đàn ông lạnh lùng cười nhạt một tiếng.

“Chẳng phải em nói em coi thường thằng nghèo sao? Bây giờ thì sao, tôi có tiền rồi.”

Tôi né tránh ánh mắt anh.

“Đúng vậy, anh có tiền rồi, muốn kiểu phụ nữ nào mà không có.”

Người đàn ông đi tới trước mặt tôi, nóng nảy nâng cằm tôi lên, từ trên cao nhìn xuống.

“Nhưng mẹ nó tôi chỉ muốn em.”

Sau khi anh nói xong câu đó, không khí lập tức im lặng.

Tôi ngây người nhìn anh.

“Anh…”

Lời tôi còn chưa nói xong đã nghe thấy tiếng gõ cửa dồn dập ngoài cửa, cùng giọng trợ lý của Giang Dữ.

“Giang tổng, Giang tổng.”

Giang Dữ có chút hoảng loạn dời tầm mắt, buông tôi ra rồi vội vàng đi mở cửa.

Cửa phòng mở ra, trợ lý nhỏ giọng nói gì đó với anh.

Sau khi nghe xong, ánh mắt người đàn ông lập tức trầm xuống rõ rệt.

Anh phất tay để trợ lý rời đi trước.

Anh đứng ở cửa, ánh mắt nặng nề rơi trên người tôi.

“Tôi ra ngoài một chuyến, ở đây đợi tôi.”

Tôi còn chưa kịp nói gì, người đàn ông lại lên tiếng.

“Đừng nghĩ tới chuyện chạy, gần đây tôi đã sắp xếp người bảo vệ em rồi.”

Nói xong, người đàn ông đẩy cửa rời đi.

Tôi tức đến bật cười.

Bảo vệ?

Nói nghe hay thật đấy.

Sau khi người đàn ông rời đi, tôi cũng không nghĩ tới chuyện bỏ trốn nữa.

Chủ yếu là muốn chạy cũng không chạy được.

Còn nữa, câu nói kia của Giang Dữ rốt cuộc có ý gì?

Chẳng lẽ anh vẫn còn thích tôi?

Không dám nghĩ nữa.

10

Liên tiếp mấy ngày, người đàn ông không có bất kỳ tin tức gì.

Ngược lại Trình Thuật Bạch hẹn tôi mấy lần, nhưng mấy ngày nay phản ứng thai nghén của tôi hơi nghiêm trọng nên không ra ngoài.

Tôi kể chuyện Giang Dữ tìm tới cho Lâm Vy nghe.

Lâm Vy ở đầu dây bên kia hét lên như sóc đất.

“A a a, đây chính là cái gọi là truy thê hỏa táng tràng trong tiểu thuyết sao?

Tao biết ngay hai đứa bây là cp đối kháng mà.

Bình thường có phải Giang Dữ thường nói kiểu ‘phụ nữ, em đã thành công thu hút sự chú ý của tôi’ không?”

Tôi bất lực cười một tiếng: “Việc cấp bách của mày bây giờ là xóa app cà chua đi.”

Lâm Vy đắc ý nói: “Không sao, trong điện thoại tao còn có Zhihu, vẫn đọc được như thường.”

Tôi càng bất lực hơn.

“Vậy sao bà không tìm bạn trai theo đúng mô típ tiểu thuyết luôn đi?”

Lâm Vy bật cười.

“Sao mày biết tao không tìm theo mô típ tiểu thuyết chứ, mày không thấy Chu Duy rất kiểu đàn ông thô ráp à?”

“À… cũng, cũng giống.”

“Thể lực cũng giống.”

Tôi cạn lời: “Không nói với mày nữa, lát nữa vô đồn luôn bây giờ.”

Lâm Vy lại không chịu buông tha tôi.

“Không phải Giang Dữ thể lực cũng không tệ à.”

“Cút.”

Kết thúc cuộc trò chuyện vô nghĩa với Lâm Vy xong, tôi đột nhiên muốn ăn dâu tây.

Sau đó tôi thay quần áo rồi xuống lầu.

Tiệm trái cây dưới lầu đã bán hết dâu tây rồi, tôi chỉ có thể đi xa hơn chút nữa.

Cuối cùng cũng tìm được một cửa hàng trái cây mua được ít dâu.

Nhưng lúc vừa rẽ khỏi tiệm trái cây, một chiếc xe màu đen đột nhiên dừng bên cạnh tôi.

Giây tiếp theo, vài tên mặc đồ đen bước xuống xe.

Đúng lúc tôi tưởng lại là người của Giang Dữ thì một chiếc khăn có mùi kỳ quái bịt lên miệng mũi tôi.

Chưa tới vài giây, tay chân đang giãy giụa của tôi đã mất sức, trước mắt tối sầm rồi bất tỉnh.

Không biết qua bao lâu, tôi mới tỉnh lại.

Vừa mở mắt đã thấy cách đó không xa có ba người đàn ông đứng đó.

Tôi lắc lắc đầu cho tỉnh táo.

Vừa định cử động mới phát hiện tay chân mình đều bị trói chặt.

Lúc này, một người đàn ông cách đó không xa thấy tôi tỉnh liền đi tới.

Khuôn mặt béo phì của hắn vừa cười thì thịt trên mặt cũng run lên theo.

“Đại ca, có thể cho em chơi cô ta trước rồi mới ném xuống biển không?”

Nghe thấy câu này, tôi sợ tới mức vội vàng nhích người lùi về sau.

Tên cầm đầu nhìn gã béo với vẻ ghét bỏ rồi lên tiếng.

“Cô Thẩm bảo chúng ta lập tức ném cô ta xuống biển, mày lắm lời cái gì.”

Gã béo và tên gầy như khỉ cầm đầu nhìn nhau một cái.

Tên gầy nói: “Đại ca, cũng chẳng thiếu chút thời gian này, để anh em vui vẻ một chút rồi ném xuống, dù sao cô Thẩm cũng đâu biết.”

Tên cầm đầu có chút do dự.

Tên gầy lại lên tiếng.

“Đại ca yên tâm, bọn em xong việc sẽ ném ngay, tuyệt đối không làm lỡ chuyện.”

Tên cầm đầu không nói gì, cuối cùng bất lực thở dài.

Hắn xoay người: “Vậy chúng mày nhanh lên, tao ra ngoài đợi.”

Nói xong liền đi về phía cửa.

Bàn tay béo ú của gã béo chà xát vào nhau, nhìn tên gầy nói.

“Anh hai, con nhỏ này đẹp thật đấy, lâu rồi chưa thấy đứa nào đẹp như vậy.”

“Đúng vậy, da trắng thật, nếu cắn một cái chắc…”

Miệng tôi bị dán băng keo, hoàn toàn không phát ra được âm thanh, chỉ có thể liều mạng lùi về phía sau.

Nhưng rất nhanh tôi đã bị ép sát vào tường, không còn đường lui nữa.

Mắt thấy tay gã béo sắp chạm lên người tôi, tôi tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại.

Nhưng giây tiếp theo, tôi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của đàn ông.

Tôi mở mắt ra liền thấy người đàn ông gần tôi nhất đã nằm dưới đất ôm cái đầu đang chảy máu gào thét.

Tôi nhìn về phía xa, liền thấy Giang Dữ đứng ở đó, sắc mặt đen đến đáng sợ.

Lúc này tôi mới phát hiện, gã béo nằm dưới đất là bị Giang Dữ dùng gậy bóng chày đập vỡ đầu.

Tên cầm đầu ngoài cửa đã bị khống chế.

Tên gầy đứng bên cạnh tôi thấy tình hình không ổn liền định chạy.

Nhưng thấy chạy không thoát, hắn liền đưa tay về phía tôi.

Tay hắn còn chưa chạm được vào tôi đã bị một bàn tay lớn khác giữ lại.

Cùng với tiếng “rắc” giòn tan, sắc mặt tên gầy lập tức thay đổi khi ôm lấy cánh tay của mình.

Giang Dữ vội vàng ôm tôi vào lòng.

Nhưng sau khi quá căng thẳng, tôi chỉ cảm thấy bụng đau dữ dội.

Người đàn ông vội vàng cởi dây trói cho tôi, xé băng keo trên miệng tôi xuống.

Tôi đau đến mức đổ mồ hôi lạnh, run rẩy lên tiếng.

“Giang Dữ, bụng em đau…”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)