Chương 5 - Mở Cửa Nhà Dưới Ánh Đèn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Khi tôi kéo vali ra khỏi phòng ngủ, phòng khách tĩnh lặng đến chết chóc.

Mẹ chồng ngồi trên sofa lau nước mắt, bố chồng mặt u ám ngồi hút thuốc, Trần Duệ không biết đã chuồn đi từ lúc nào. Trần Phong đứng ngoài ban công, quay lưng về phía mọi người.

“Trần Phong.” Tôi lên tiếng, “Thỏa thuận ly hôn tôi sẽ để luật sư gửi bản điện tử cho anh. Trong thời gian này, xin đừng liên lạc với tôi, có việc gì thông qua luật sư.”

Anh quay người lại, mắt đầy tơ máu:

“Nhất định phải đi đến mức này sao?”

“Là các người ép tôi đến bước này.”

Tôi kéo vali, đi về phía cửa. Máy quét vân tay lặng lẽ phát ánh sáng xanh.

Một năm rồi, tôi đã vô số lần đứng ở đây, chờ người khác mở cửa cho mình.

Hôm nay, tôi tự mình bước ra ngoài.

Khi cửa đóng lại phía sau, tôi nghe thấy tiếng mẹ chồng khóc the thé:

“Cứ để nó đi! Tôi xem nó chia được bao nhiêu tiền! Đồ vô lương tâm!”

Tôi thuê một căn hộ gần công ty, một phòng ngủ một phòng khách, không lớn, nhưng mật khẩu khóa cửa chỉ có mình tôi biết.

Đêm đầu tiên dọn vào, tôi ngủ ngon chưa từng có.

Hôm sau là thứ Hai, tôi đi làm như thường lệ.

Giờ nghỉ trưa, luật sư gọi điện:

“Cô Lâm bản dự thảo thỏa thuận đã gửi vào email của cô rồi. Ngoài ra, tôi đề nghị cô sớm sắp xếp chứng cứ về khoản vay chung sau hôn nhân, điều này rất có lợi cho việc phân chia tài sản.”

Tôi mở email, bắt đầu sắp xếp. Từng khoản chuyển tiền, từng bản sao kê ngân hàng, ghi rõ ràng suốt một năm qua tôi đã bỏ ra bao nhiêu cho căn nhà đó.

Ba giờ chiều, điện thoại đột nhiên rung liên hồi.

Là Trần Phong.

Tôi cúp máy.

Anh lại gọi.

Sau khi cúp liên tiếp ba lần, anh gửi tin nhắn:

“Mẹ đột phát bệnh tim, đang cấp cứu, cần gấp giấy tờ. Nhà không có ai, em ở gần nhất, có thể về lấy giúp không? Trong ngăn kéo tủ đầu giường phòng ngủ.”

Tôi nhìn màn hình mười giây.

Rồi trả lời:

“Khóa cửa mấy hôm trước hỏng rồi, không có vân tay tôi không vào được.”

Gửi thành công.

Gần như ngay lập tức, điện thoại lại reo. Lần này tôi bắt máy.

“Lâm Hiểu!” Giọng Trần Phong khàn đặc, phía sau là tiếng loa phát thanh ồn ào của bệnh viện, “Coi như anh xin em! Mẹ đang trong phòng cấp cứu, bác sĩ nói phải mổ ngay, cần chứng minh thư và thẻ bảo hiểm y tế! Nhà thật sự không có ai, bố và anh đều ở bệnh viện, Trần Duệ thì không gọi được!”

“Tôi thật sự không vào được.” Tôi nói, “Anh quên rồi sao? Tôi không có vân tay.”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dốc dữ dội, tiếp theo là tiếng Trần Phong gào lên, nhưng không phải với tôi:

“Đều tại bố! Bố! Đều tại bố cứ khăng khăng nói Tiểu Nhã là người ngoài! Bây giờ mẹ đến cơ hội cấp cứu cũng không có!”

Sau đó là tiếng bố chồng gào khóc mơ hồ và âm thanh đồ vật bị đập vỡ.

Cuộc gọi ngắt.

Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục làm việc.

Mười phút sau, Trần Phong gửi một bức ảnh — trước cửa phòng cấp cứu bệnh viện, anh ngồi sụp xuống đất, hai tay ôm đầu. Kèm dòng chữ:

“Mẹ có lẽ không qua được. Em hài lòng chưa?”

Tôi không trả lời.

Nửa tiếng sau, một số lạ gọi tới. Tôi nghe máy, là bố chồng.

Giọng ông già đi cả chục tuổi:

“Tiểu Nhã… trước đây là bố sai… cầu xin con, về mở cửa một chút được không? Ban quản lý nói không liên lạc được kỹ thuật viên hãng, hệ thống mật khẩu tạm thời cũng bị lỗi… bố quỳ xuống cầu con…”

Trong điện thoại vang lên tiếng quỳ nặng nề.

Tôi nhắm mắt:

“Tôi thật sự không mở được. Ông có thể để Trần Phong về lấy, hoặc chờ Trần Duệ.”

“Trần Phong đang ký giấy! Còn thằng súc sinh Trần Duệ không biết chết ở đâu rồi!” Bố chồng gào khóc tuyệt vọng, “Tiểu Nhã, đó là một mạng người… bố sai rồi, thật sự sai rồi…”

Tôi cúp máy, tắt nguồn.

Mẹ chồng cuối cùng không chờ được đến ca phẫu thuật.

Thời gian tử vong là 5 giờ 17 phút chiều, theo chẩn đoán là nhồi máu cơ tim cấp tính kèm đột quỵ não, cấp cứu không thành.

Khi tôi biết tin này, đã là tám giờ tối.

Mở máy, hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn tràn vào. Có của Trần Phong, của bố chồng, còn có của mấy người họ hàng nhà họ Trần.

Tin mới nhất là của Trần Phong:

“Mẹ mất rồi. Em vui chưa?”

Tôi xóa tất cả tin nhắn, chặn toàn bộ số điện thoại nhà họ Trần.

7

Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc.

Tang lễ của mẹ chồng diễn ra sau ba ngày, tôi không đến.

Chiều hôm tang lễ, luật sư gọi cho tôi, giọng nghiêm trọng:

“Cô Lâm nhà chồng cũ của cô xảy ra chuyện rồi. Trong tang lễ, bố chồng cô bị xuất huyết não đột ngột, đã đưa vào bệnh viện, hiện tình trạng rất nguy hiểm.”

Tôi khựng lại:

“Có liên quan gì đến tôi không?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)