Chương 8 - Mở Âm Lộ Trong Đêm Tối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Chu Thừa Hựu khóc. Lần này, thằng bé không rúc vào lòng Lâm Vãn nữa. Nó lùi lại

một chút. Lâm Vãn nhìn thấy hành động của con, cả người cứng đờ. “Thừa Hựu, con

sợ mẹ sao?”

Chu Thừa Hựu không đáp. Khuôn mặt Lâm Vãn từng chút một biến đổi. Cô ta đột

nhiên kéo giật thằng bé lại. “Con không được sợ mẹ.” “Mẹ làm tất cả những

chuyện này đều là vì con.” “Nếu con sợ mẹ, vậy mẹ là cái thá gì?”

Cô ta siết quá chặt, Chu Thừa Hựu đau đớn khóc ré lên. Trần Thủ Nhân cuối cùng

cũng bước tới. Lâm Vãn, buông đứa trẻ ra.”

Lâm Vãn trừng mắt ngẩng lên. “Ông cũng có tư cách ra lệnh cho tôi sao?” “Nếu

không có các người chống lưng, tôi có thể đi đến ngày hôm nay không?” “Nếu

không phải các người nói Huyền môn cần một người biết livestream, tôi có mở

nhiều ván cược mượn vận như vậy không?” “Trần Thủ Nhân, ông cũng nợ một cuốn

sổ đấy.”

Sắc mặt Trần Thủ Nhân xám xịt. Âm sai lật sang trang tiếp theo. “Trần Thủ Nhân,

biết sai không báo ba lần.” “Nhận hối lộ cúng dường mười chín lần.” “Vi phạm quy

tắc phong ấn trận pháp một lần.”

Lá bùa phong ấn từ dưới đất bay lên, dán thẳng vào sổ nợ. Hai chân Trần Thủ Nhân

mềm nhũn, quỳ sụp xuống. Khung bình luận tràn ngập những lời chửi rủa.

Nhưng tôi không có thời gian để xem. Tôi chỉ nhìn Chiếu An. Ngọn lửa sinh mệnh

của thằng bé đã dừng lại, nhưng vẫn chưa quay trở lại cơ thể. Cái bóng của tôi

bị dây thừng phong ấn trói chặt, đã mờ nhạt đến mức sắp không còn nhìn thấy.

Tôi nói với Âm sai: “Cắt đứt dây hoán mệnh trước đi.” Âm sai nhìn tôi. “Tạ Quan

m, cô dùng máu đầu tim để mở ấn, Âm ty đã nhận nợ.” “Nhưng mệnh cách của người

sống, cần phải để người sống tự mình lấy lại.”

Tôi hiểu rồi. Âm ty có thể ghi sổ nợ. Có thể phán xử nhân quả. Nhưng mạng của

con trai tôi, phải do chính tay tôi đòi về.

Tôi cúi nhìn Cốt đinh sát dưới đáy trận. Khúc xương trắng vẫn đang hút máu tôi.

Bảy mươi hai ngọn đèn vẫn đè nặng lên vai tôi.

Trong livestream, Lâm Vãn cũng nghe thấy. Cô ta chợt cười phá lên. “Nghe thấy

chưa?” “Cô vẫn không đến được.” “Tạ Quan Âm, Âm ty đến rồi thì đã sao?” “Mệnh

cách của con cô, vẫn đang ở trong trận của tôi.”

Cô ta nắm lấy sợi chỉ đỏ cuối cùng ở tâm trận, ấn thẳng vào ngực Chu Thừa Hựu.

“Chỉ cần ấn xuống cái này nữa là xong.” Tôi nhìn chằm chằm sợi chỉ đó. Sau đó

tôi nhấc tay lên, nắm chặt lấy Cốt đinh sát.

Khúc xương vốn dĩ khắc tên tôi. Vậy thì dùng tên của tôi, trấn áp nó.

9

Khi tôi nắm lấy Cốt đinh sát, tất cả mọi người ngoài trận đều gào thét bảo tôi

dừng tay. Nhưng không một ai dám xông lên. Bởi vì họ cũng biết, khúc xương đó

đã hòa làm một với máu thịt của tôi. Nhổ nó ra, chính là rút đi nửa cái mạng

của tôi.

Nhưng tôi không có sự lựa chọn. Trong livestream, sợi chỉ đỏ trong tay Lâm Vãn

đã chạm vào ngực Chu Thừa Hựu. Ngọn lửa sinh mệnh của Chiếu An bị kéo căng

thành một sợi chỉ mong manh. Tiến thêm một chút nữa thôi, sẽ không bao giờ lấy

lại được.

Tôi cúi nhìn cái tên khắc trên xương. Tạ Quan Âm. Cái tên này đã trấn áp tà ma

biết bao năm. Hôm nay cũng nên đi trấn áp thứ dơ bẩn trong lòng người một lần.

Tôi dùng ngón cái quệt mạnh vào dòng chữ máu trên khúc xương. Cốt đinh sát lập

tức khoan sâu vào lòng bàn tay tôi. Tôi cắn răng, nhất quyết không buông.

Khí đen dưới mắt trận cuộn lên, bảy mươi hai ngọn đèn chao đảo dữ dội. Đạo sĩ

trẻ khóc lóc gào lên: “Tạ sư, sẽ chết người thật đấy!” Tôi nói: “Không chết

đâu.” “Trước khi tôi chết, nó không dám vỡ.”

Tôi ấn thẳng ấn Thành Hoàng lên Cốt đinh sát. Giọng của Âm sai vang lên từ

livestream. “Tạ Quan Âm, lấy thân trấn sát, Âm ty ghi nhận công đức.” “Công đức

này đổi lấy một khắc (15 phút).”

Một khắc là đủ rồi. Tôi vung tay, mạnh mẽ nhổ bật Cốt đinh sát ra khỏi mắt trận.

Máu tươi lập tức phun trào lên những ngọn đèn trường minh. Bảy mươi hai ngọn đèn

đồng loạt sáng chói lòa. Ngực tôi như bị khoét rỗng, mắt tối sầm lại. Nhưng trận

pháp đã ổn định. Sát khí khu Nam đã bị áp chế trở lại.

Tôi cuối cùng cũng đứng thẳng dậy. Tất cả những người ngoài trận chết trân tại

chỗ. Tôi không nhìn họ. Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào sợi chỉ đỏ trong livestream.

Tay Lâm Vãn đã ấn xuống. Cô ta hét lên: “Thành công rồi!”

Giây tiếp theo, tôi đã xuất hiện ngay trước mặt cô ta. Không phải cái bóng. Là

chân thân.

Tất cả những người đang xem livestream đều chứng kiến cảnh tôi bước ra từ cánh

cửa Âm môn. Đạo bào màu đen nhuốm đầy máu. Trong tay vẫn nắm chặt khúc xương

Cốt đinh sát.

Nụ cười trên mặt Lâm Vãn vụt tắt. Cô ta theo phản xạ lùi lại phía sau. “Sao cô

có thể đến được đây?” “Trận trấn sát đâu rồi?”

Tôi vung tay, tát thẳng vào mặt cô ta một cái điếng người. Lần này, không phải

cái bóng đánh. Là tôi đích thân đánh. Cô ta ngã nhào ra cạnh trận pháp, khóe

miệng lập tức rỉ máu.

Chu Thừa Hựu sợ hãi òa khóc. Tôi không chạm vào thằng bé. Tôi đi đến bên cạnh

Chiếu An, ngồi xổm xuống. Đôi mắt thằng bé khép hờ, nhìn thấy tôi, môi mấp máy:

“Mẹ ơi.”

Tôi nắm lấy bàn tay con. Bàn tay thằng bé rất lạnh. Tôi nói: “Mẹ đến rồi.” Thằng

bé thều thào: “Mẹ lừa con.” “Mẹ bảo trước khi trời sáng sẽ về cơ mà.”

Cổ họng tôi đau nhức nhối. “Trời chưa sáng mà con.” Thằng bé khẽ “vâng” một

tiếng. Những ngón tay từ từ nới lỏng khỏi mép áo của cái bóng.

Cái bóng của tôi đứng bên cạnh, đã nhạt nhòa đến mức sắp biến mất hoàn toàn. Nó

giao Chiếu An lại cho tôi. Tôi ôm lấy con, cúi xuống nhìn ngực nó. Ngọn lửa sinh

mệnh chỉ còn lại một chấm nhỏ. Mệnh cách vốn thuộc về thằng bé, một nửa đã bị

kéo vào trận hoán mệnh. Nửa còn lại đang mắc kẹt trong ngực Chu Thừa Hựu.

Lâm Vãn lồm cồm bò dậy từ dưới đất, ôm mặt hét lớn: “Cô không được lấy lại!”

“Lấy lại, Thừa Hựu sẽ chết!” Tôi liếc nhìn cô ta. “Đó là nghiệp của cô.”

“Không phải mạng của con trai tôi.”

Cô ta nhào tới túm lấy ống tay áo của tôi. “Tạ Quan Âm, cô cũng là một người

mẹ.” “Cô cứu nó đi.” “Tôi cầu xin cô, cô cứu lấy Thừa Hựu đi.”

Tôi cúi nhìn cô ta. “Ba năm trước, tôi đã cho cô một con đường.” “Là cô không

đi.” Cô ta khóc lóc lắc đầu. “Tôi không dừng được.” “Chỉ cần tôi dừng lại, nó

sẽ đổ bệnh.” “Tôi chỉ có thể tiếp tục mượn.” “Tôi chỉ muốn nó được sống.”

Tôi nói: “Cô muốn nó được sống, cho nên người khác đáng bị chết sao?” Cô ta câm

bặt.

Chu Thừa Hựu nức nở cất lời: “Dì ơi, trả mạng lại cho cậu ấy đi ạ.” Lâm Vãn quay

ngoắt lại. “Con im miệng!” “Con thì biết cái gì?” “Không có mẹ, con đã chết từ

lâu rồi!” Chu Thừa Hựu bị cô ta quát, sợ hãi co rúm người lại.

Tôi nhìn đứa trẻ đó. Nó vô tội. Nhưng con trai tôi còn vô tội hơn.

Tôi giao Chiếu An cho Âm sai. “Giữ cho thằng bé một hơi thở.” Âm sai gật đầu.

Tôi đứng dậy, bước vào tâm trận. Sợi chỉ đỏ trên mặt đất vẫn đang nhảy nhót. Tôi

dùng Cốt đinh sát đè lên tâm trận. Cốt đinh sát vốn dĩ khắc tên tôi. Bây giờ

dòng chữ máu trên đó đã bị tôi xóa sạch.

Tôi dùng nó rạch đứt sợi chỉ đỏ. Sợi thứ nhất đứt. Ngực Chiếu An sáng lên một

chút. Lâm Vãn hét lên một tiếng thảm thiết, ôm chặt ngực.

Sợi thứ hai đứt. Chu Thừa Hựu nôn ra một búng máu đen. Đó không phải là sinh

mệnh. Đó là sự phản phệ đã đè nặng lên người nó bao năm qua.

Sợi thứ ba đứt. Những tờ giấy ghi bát tự trong búp bê vải đồng loạt bốc cháy.

Trong livestream, vết hằn đỏ trên cổ tay của rất nhiều người bắt đầu nhạt đi. Có

người khóc lóc nói cảm ơn. Có người quỳ xuống xin lỗi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)