Chương 12 - Miếng Ngọc Đen Tối
Tám giờ năm mươi phút tối, theo địa chỉ Lâm Hạo cung cấp, tôi đã tìm được xưởng gốm ở khu nghệ thuật phía Tây.
Xưởng rất rộng, trước cửa treo một tấm biển gỗ đề chữ “Diêu Hỏa” ().
Một người đàn ông đeo kính, trông rất thư sinh đang đứng đợi tôi ở cửa.
Chắc hẳn anh ta là bạn của Lâm Hạo.
“Chào cô, cô là Từ Nhiễm phải không?”
Anh ta chủ động đưa tay ra bắt.
“Tôi là chủ xưởng ở đây, họ Vương. Lâm Hạo đã kể sơ qua với tôi rồi.”
Tôi gật đầu, bắt tay anh ta.
“Làm phiền anh Vương rồi.”
Anh ta mỉm cười, thái độ rất ôn hòa.
“Đừng khách sáo, bạn của Lâm Hạo cũng là bạn của tôi.”
“Đồ mang đến chưa?”
Tôi đưa miếng ngọc bọc trong mảnh vải đỏ cho anh ta.
Anh ta không mở ra xem, chỉ ước lượng độ nặng một chút, rồi dẫn tôi đi sâu vào trong xưởng.
Cuối xưởng là một chiếc lò nung khổng lồ.
Cửa lò đang mở, ánh lửa đỏ rực hắt ra, một luồng sóng nhiệt bỏng rát phả thẳng vào mặt.
Anh Vương chỉ vào lò nung, nói:
“Đây là lò tôi vừa nung xong một mẻ gốm, nhiệt độ bên trong lúc này là vừa đẹp, khoảng một nghìn ba trăm độ.”
“Cứ ném thẳng đồ vào đó là được.”
“Khoảng năm phút, nó sẽ bị thiêu rụi sạch sẽ, không còn sót lại bất cứ thứ gì.”
Nhìn ngọn lửa hừng hực trong lò, tôi như nhìn thấy tương lai của Phương Kỳ.
Tôi hít một hơi thật sâu, bước đến trước lò nung.
Tôi cởi lớp vải đỏ, nhìn mặt ngọc ôn nhuận đó lần cuối cùng.
Nó vẫn đẹp đẽ như vậy.
Nhưng chính thứ đồ đẹp đẽ này, lại như một con rắn độc, quấn chặt lấy gia đình tôi suốt ba năm trời.
Nó chứng kiến sự độc ác của Phương Kỳ, sự ích kỷ của Cao Lãng, và cả sự ngu ngốc của tôi.
Hôm nay, tất cả sẽ kết thúc.
Tôi không chút do dự, vung tay, ném mạnh mặt ngọc vào sâu trong lò nung.
Khoảnh khắc mặt ngọc rơi vào ngọn lửa, không có bất kỳ âm thanh nào phát ra.
Nó giống như một tảng băng, tức khắc tan chảy trong biển lửa đỏ rực.
Tôi chằm chằm nhìn vào lò nung.
Giây thứ năm sau khi mặt ngọc biến mất.
Trong lò nung đột nhiên vang lên một tiếng “Bùm”, một ngọn lửa màu xanh trắng bùng lên!
Ngọn lửa đó vô cùng quỷ dị, chợt lóe lên rồi tắt lụi.
Ngay sau đó, tôi cảm thấy cả người nhẹ bẫng.
Giống như ngọn núi vô hình đè nặng trên vai tôi bấy lâu nay, đột nhiên bị gỡ bỏ.
Cảm giác nặng nề, ngột ngạt, sự mệt mỏi đeo bám dai dẳng bấy lâu nay, ngay khoảnh khắc này, hoàn toàn tan biến.
Một luồng khí ấm áp, như từ tứ phía ùa vào cơ thể tôi.
Tứ chi bách hài của tôi đều được giãn ra.
Tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng máu trong huyết quản đang reo vui chảy tràn.
Tôi biết, những thứ tôi đánh mất, đã quay trở về rồi.
Anh Vương cũng bị tiếng động bất thường vừa nãy làm cho giật mình.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt kinh nghi bất định.
“Vừa nãy là…”
Tôi nở một nụ cười nhẹ nhõm với anh ta.
“Mọi chuyện ổn rồi, anh Vương.”
“Cảm ơn anh, thật sự rất cảm ơn anh.”
Tôi cúi gập người chào anh ta.
Anh ta xua tay, không hỏi thêm gì.
“Xong việc là tốt rồi.”
Bước ra khỏi xưởng gốm, gió đêm mơn man trên mặt, vô cùng mát mẻ.
Tôi lấy điện thoại ra, xem giờ.
Chín giờ tám phút.
Phương Kỳ, chuỗi ngày may mắn của cô, đến đây là chấm dứt.
Tôi không về nhà ngay, mà ngồi xuống một quán cà phê ở cổng khu nghệ thuật.
Tôi gọi một ly Latte, lặng lẽ chờ đợi.
Tôi đang chờ một cuộc điện thoại.
Một cuộc gọi tức tối, phát điên của Phương Kỳ.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua.
Chín giờ ba mươi phút.
Điện thoại của tôi reo vang.
Là một số lạ.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia, truyền đến giọng nói của một người đàn ông vô cùng hốt hoảng.
“A lô! Xin hỏi có phải cô Từ Nhiễm không?”
“Tôi là trợ lý của cô Phương Kỳ!”
“Phương tổng xảy ra chuyện rồi!”
Tim tôi khẽ giật, nhưng giọng nói vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
“Cô ta làm sao?”
Giọng người trợ lý mang theo tiếng khóc nghẹn.