Chương 4 - Miếng Bánh Đậu Đỏ Bí Ẩn
…Hắn nhất định là hồ đồ rồi.
Ở nhà nhìn cái gì cũng thấy phiền, hắn dứt khoát thu dọn đồ đạc, trở về thư viện sớm.
Chỉ là vừa đến cổng thư viện, hắn lại nhìn thấy Tô Thừa Ân.
Có người hiếu sự hỏi Tô Thừa Ân có phải lại muốn ra ngoài dò hỏi tin tức vị hôn thê không, hắn cười gật đầu.
“Biết đâu có thể gặp được thì sao.”
Tô Thừa Ân cười nói.
Ngu xuẩn, sao có thể gặp được. Trong lòng hắn cười lạnh một tiếng. Hắn đã sớm giấu người đi rồi.
Hắn là người biết chuyện Tô Thừa Ân tìm vị hôn thê sớm nhất.
Ban đầu khi Ninh Hiểu Du vừa đến, hắn giúp nàng xem hôn thư, biết người nàng muốn tìm là Tô Thừa Ân.
Hắn chê nàng quê mùa, vốn định mở miệng nói cho nàng biết người ở đâu, để nàng mau chóng rời khỏi Tiết gia.
Ai ngờ phụ thân lại nhắc tới Tô Thừa Ân trước mặt hắn, bảo hắn học hỏi người kia nhiều hơn, nói người này ngày sau tiền đồ vô lượng.
Hắn bỗng nảy ra ý định trêu đùa, nghĩ giấu vài ngày, cũng muốn để phụ thân xem xem người này ngu xuẩn đến mức nào, một thư sinh hàn môn làm sao xứng để hắn kết giao.
Dù sao phụ mẫu đều bận rộn, giao trọng trách giúp Ninh Hiểu Du tìm người cho hắn. Hắn muốn bịa thế nào thì bịa thế ấy.
Ai bảo Ninh Hiểu Du không biết một chữ, rất dễ lừa.
Để khiến bọn họ tin sâu hơn, hắn hạ mình đi kết giao với Tô Thừa Ân thành bạn tốt, còn dẫn hắn đến Phù Cừ Quán bỏ nhiều tiền mua tin tức một lần.
Đương nhiên đó là giả, nhưng lại có một phần tin tức thật, cho nên Tô Thừa Ân tin chắc không nghi ngờ, cũng vô cùng cảm kích hắn. Vì thế sau giờ học ở thư viện, Tô Thừa Ân bắt đầu cố gắng kiếm tiền, chỉ để tìm vị hôn thê.
Một lòng không thể hai việc. Không ngoài dự đoán, trong lần kiểm tra tiếp theo ở thư viện, hắn đã thua hắn.
Hắn lạnh mắt đứng nhìn tất cả, đồng thời lại nảy sinh tâm tư. Hắn muốn biết Ninh Hiểu Du, một cô nương thôn quê bình thường, rốt cuộc có gì mà khiến Tô Thừa Ân nhớ thương đến vậy.
Hắn bắt đầu chú ý tới Ninh Hiểu Du.
Nàng biết làm bánh ngọt rất ngon. Tuy không biết chữ, nhưng tay nghề nữ công lại cực kỳ tốt. Y phục nàng làm vừa mềm vừa vừa người, mặc qua một lần liền không muốn mặc đồ người khác làm nữa.
Hắn bỗng nảy ra ý định muốn dạy nàng học chữ.
Ban đầu nàng học rất tốt, chỉ là càng học, nàng càng mất tập trung. Hắn có chút mất kiên nhẫn, đặt bút xuống hỏi nàng rốt cuộc muốn làm gì.
Nàng có chút ngượng ngùng:
“Huynh có thể dạy ta tên của ta viết thế nào không? Còn nữa, còn nữa, ta muốn biết tên vị hôn phu của ta phải nhớ thế nào. Cha ta từng dạy ta rất nhiều lần, nhưng trên đường đến đây ta say thuyền, nôn một cái là quên sạch.”
Hắn nghĩ Tô Thừa Ân rốt cuộc có gì tốt mà đáng để nàng nhớ mong như vậy.
Vì thế hắn hung dữ nói:
“Tên của ngươi phức tạp, dạy ngươi cũng khó nhớ, chi bằng học cái này.”
“Tiểu trong nhỏ mọn, Dư trong dư thừa!”
Hắn chính là rất nhỏ mọn. Rõ ràng người ngày ngày ở bên nàng là hắn, vì sao nàng cứ luôn nhắc tới kẻ dư thừa kia?
Nhưng nàng có chút buồn:
“Nhỏ mọn và dư thừa gì chứ, ta không phải người như vậy…”
Hắn có một khoảnh khắc mềm lòng, nhưng ngay sau đó, hắn lại bắt đầu cảm thấy vì sao mình phải đồng cảm với một người đến từ thôn quê?
Nàng và Tô Thừa Ân là cùng một loại người. Loại người này vốn không nên xuất hiện trong cuộc sống của hắn.
Vì thế hắn giả vờ mất kiên nhẫn:
“Ngươi còn muốn học không? Muốn thì học theo lời ta nói!”
Ninh Hiểu Du quả nhiên bị dọa, vội vàng gật đầu đáp lời, nói đều nghe theo hắn.
Nhưng hắn vẫn nuốt lời, chỉ chịu dạy nàng vị hôn phu họ Tô. Sau đó, hắn liền lấy cớ mình bận việc học, không rảnh dạy nữa.
Không biết vì sao, càng ở chung với nàng, hắn lại càng không muốn nói cho nàng biết chân tướng.
Đợi thêm đi.
Đợi sau khi khoa cử kết thúc, nếu Tô Thừa Ân đỗ đạt mà vẫn không quên sơ tâm, hắn sẽ nói cho nàng biết vị hôn phu của nàng rốt cuộc ở đâu.
Nếu lòng người thay đổi.
Cũng không sao.
Những ngày sau này, hắn không ngại tiếp nhận nhiệm vụ của Tô Thừa Ân, thay hắn bầu bạn bên Ninh Hiểu Du.
Hắn đã tính toán rất tốt.
Chỉ là hắn không ngờ, gã sai vặt đi đưa bánh lại hốt hoảng chạy về.
“Thiếu gia!”
Gã sai vặt thở hổn hển, trong tay còn xách lồng bánh đậu đỏ hắn vừa mang về.
“Người ở cùng phòng với Ninh cô nương nói, ba ngày trước nàng đã xin nghỉ việc về quê rồi.”
07
Sau khi biết Tô Thừa Ân chính là người ta muốn tìm, ta đột nhiên nhẹ nhõm hẳn.
Mỗi ngày ở nhà thêu khăn, nấu cơm, lúc rảnh rỗi thì dọn dẹp hoa cỏ trong sân, sống rất thoải mái.
Ngược lại Tô Thừa Ân lại căng thẳng hơn cả trước khi tìm thấy ta.
Trước tiên, hắn thuê luôn cả căn phòng trống ở sân bên cạnh. Ta nói với hắn vị hôn phu vị hôn thê ở cùng nhau cũng không sao, hắn lại sống chết không đồng ý.
“Đó cũng phải là chuyện sau khi ta cưới hỏi đàng hoàng rước nàng vào cửa!”
Hắn nói rất có lý lẽ.
“Tuy bên này người qua lại không nhiều, nhưng rốt cuộc vẫn có vài hộ sống ở đây. Bị người ta bắt gặp thì không hay.”
Ta còn lo thuê sân phải tốn thêm vài lượng bạc, hắn lại ngược lại an ủi ta.
“Ta có thể kiếm tiền, nàng đừng lo. Bây giờ không cần đi hỏi thăm tin tức nữa, số tiền tiết kiệm được đủ cho hai chúng ta tiêu.”