Chương 1 - Miếng Bánh Đậu Đỏ Bí Ẩn
Cùng cô nương nhà họ Tiết ra ngoài du ngoạn, sau khi về, nàng ta lại tính toán với ta vì ta ăn nhiều hơn nàng ta một miếng bánh đậu đỏ.
Ta thấy tủi thân, bèn đi tìm Tiết Cảnh Uyên kể khổ.
Nhưng hắn lại vô cùng mất kiên nhẫn.
“Lần trước ra ngoài, ngươi dùng nhiều hơn nàng hai lượng bạc. Lần này ngươi lại ăn nhiều hơn nàng một miếng bánh.”
“Ninh Tiểu Dư, ngươi chẳng qua chỉ là một cô nhi ăn nhờ ở đậu còn Tiết Tịnh là muội muội ruột của ta.”
“Ngươi có thể đừng lúc nào cũng tham chút lợi nhỏ, nơi nơi đều muốn đè đầu người khác được không?”
Nhưng bánh đậu đỏ là do ta mua, hai lượng bạc tiêu thêm kia cũng là tiền ta tự dành dụm.
Ta đã nghĩ thông rồi, mùi vị ăn nhờ ở đậu quả thật không dễ chịu.
Nhưng may mà ta sắp dành đủ bạc để rời đi rồi.
Chỉ chờ ba ngày sau phát nguyệt ngân, ta sẽ có thể rời khỏi Tiết phủ.
01
“Ngươi muốn rời đi?”
Tiết Tịnh trợn to mắt.
Ta cúi đầu, chuyên tâm thêu nốt mũi kim cuối cùng trên chiếc khăn, không trả lời nàng ta.
Tiết Tịnh không chịu buông tha, vòng qua bàn tới kéo ta:
“Ninh Tiểu Dư, ngươi nói đi chứ.”
“Ngươi muốn rời đi, dù sao cũng phải có một lý do chứ?”
“Chẳng lẽ là vì hôm đó ta chê ngươi ăn nhiều hơn một miếng bánh đậu đỏ?”
Ta thu kim chỉ vào giỏ, lúc này mới ngẩng đầu nhìn nàng ta.
“Đúng.”
Ta nghiêm túc gật đầu.
“Chính là vì miếng bánh đậu đỏ đó.”
Tiết Tịnh đầy mặt không thể tin nổi:
“Nhưng đó là ta trêu ngươi thôi mà.”
“Hơn nữa, cuối cùng chẳng phải miếng bánh đó vẫn cho ngươi ăn rồi sao? Có gì đáng giận chứ?”
Ta mím môi, không nói gì.
Chỉ là trong đầu lại nhớ tới cảnh sau khi về phủ hôm ấy, Tiết Tịnh tố cáo ta với Tiết Cảnh Uyên.
Nàng ta nói ta tham ăn đến mức không chịu nổi, miếng bánh đó vốn là nàng ta muốn mang về cho hắn nếm thử, không ngờ ta lại ăn sạch một hơi.
Ta vừa định mở miệng giải thích, Tiết Cảnh Uyên đã mất kiên nhẫn liếc ta một cái.
“Ninh Tiểu Dư, ngươi thật sự xem mình là đại tiểu thư của Tiết phủ rồi sao? Bảo ngươi đi cùng tiểu thư ra ngoài du xuân ngươi lại hưởng thụ trước rồi?”
Ta chỉ cảm thấy trong lòng đầy uất ức.
Hôm đó, người bảo ta đi cùng Tiết Tịnh du xuân là Tiết Cảnh Uyên lâm thời quyết định. Huống chi buổi sáng ra cửa, nàng ta giục gấp, ngay cả một miếng điểm tâm sáng cũng không cho ta ăn, cứ thế kéo ta đi. Thêm nữa, đồ ăn vặt trong phủ chuẩn bị đều chỉ có một phần cho mỗi người, nàng ta ăn hết rồi thì ta không còn gì nữa.
Cả ngày trôi qua ta đói đến mức bụng dán vào lưng, cho nên khi đi ngang qua tiệm bánh, ta mới không nhịn được mà bước tới.
Bánh đậu đỏ nhà đó thật sự đắt, năm văn một miếng, tiệm ta thường đến chỉ ba văn. Nếu không phải hôm đó thật sự đói đến khó chịu, ta sẽ không nỡ tiêu số tiền ấy.
Huống chi lúc mua, ta đã hỏi Tiết Tịnh rồi. Là nàng ta nói không muốn, ta mới không mua phần của nàng ta.
Cho nên tổng cộng ta mua ba miếng. Trong lòng ta đã tính rất hay, ta ăn hai miếng, còn một miếng mang về cho Tiết Cảnh Uyên nếm thử, xem hắn có nếm ra sự khác biệt giữa bánh đậu đỏ năm văn và bánh đậu đỏ ba văn không.
Hẳn là hắn sẽ rất vui nhỉ? Bởi vì hắn xưa nay vẫn thích ăn những món bánh ngọt ngào này.
Nói không chừng hắn vui lên, sẽ càng cố gắng giúp ta tìm tung tích người nhà hơn!
Ta đã nghĩ rất tốt, nhưng ta không ngờ miếng còn lại trên đường về đã bị Tiết Tịnh lấy đi ăn mất.
Đợi về phủ, nàng ta còn chê ta mua ít, ăn nhiều.
Ta thật sự không nhịn được, muốn biện giải vài câu:
“Bánh đó là ta dùng tiền của mình mua…”
Tiết Cảnh Uyên cười khẩy một tiếng.
“Tiền của ngươi? Chưa nói đến ăn mặc ở đi lại của ngươi đều lấy từ công trung, nguyệt ngân thường ngày của ngươi chẳng phải cũng là Tiết phủ phát cho ngươi sao?”
“Nói cho cùng, chẳng phải ngươi vẫn đang tiêu tiền của Tiết phủ à?”
“Ngươi lấy đâu ra mặt mũi mà nói đó là tiền của mình?”
Nhưng rõ ràng nguyệt ngân trong phủ phát cho ta đều là tiền ta dậy sớm thức khuya làm việc kiếm được mà.
Tiết phủ không có phòng may vá riêng. Chưa nói đến y phục Tiết Cảnh Uyên mặc thường ngày đều do ta từng mũi từng chỉ may ra, chỉ nói riêng hai huynh muội bọn họ thường ngày kén ăn kén uống đến mức nào, đồ ăn thức uống đều do một tay ta làm.
Lúc mới đến, vì có việc cầu cạnh người ta, ta chỉ biết cúi đầu làm lụng, những yêu cầu khác đều không dám nhắc tới.
Sau này vẫn là phu nhân nhà họ Tiết thấy ta làm việc sạch sẽ nhanh nhẹn, nên làm chủ cho ta ba lượng tiền công mỗi tháng.
Nghĩ tới đây, ta liền tức giận.
Ta đâu phải con mọt chỉ biết ăn ngon lười làm. Việc mỗi ngày phải làm, ta chẳng thiếu việc nào. Tiền công ta nhận cũng là thứ trong phận sự ta đáng được hưởng, dựa vào đâu mà nói ta như vậy?
Ta ngẩng đầu, hung hăng trừng Tiết Tịnh một cái.
“Ta chính là giận đấy. Đó là bánh đậu đỏ mua bằng tiền của ta, ta thích ăn mấy miếng cũng không đến lượt ngươi nói.”
“Nói với Tiết Cảnh Uyên, Ninh Tiểu Dư ta cũng không đến lượt hắn quản!”
02
Tiết Tịnh khóc lóc chạy đi.
Ta bắt đầu thu dọn đồ đạc trong phòng, quyết tâm đợi ngày mai lấy được tiền công thì rời đi.
Đó là tiền ta làm suốt một tháng mới kiếm được. Đường đi tìm người nhà còn dài, chỗ cần dùng bạc rất nhiều, ta nào nỡ bỏ không lấy.
Ta đến nương nhờ Tiết phủ từ một năm trước.
Cha ta từng có ơn cứu mạng phụ thân của Tiết Cảnh Uyên. Trước khi lâm chung, ông đã viết thư trước, cầu xin Tiết phủ thu nhận ta.
Ông dặn đi dặn lại ta:
“Tìm được vị hôn phu của con thì rời đi, tuyệt đối không được bị phú quý nhà họ Tiết mê hoặc mà muốn ở lại đó, biết chưa?”
Ta cũng nhiều lần bảo đảm với ông, nói rằng ta nhất định sẽ không bám lấy nhà họ Tiết, chỉ chờ tìm được người là ta rời đi.
Phụ thân lúc này mới yên tâm nhắm mắt.
Nhưng ai có thể ngờ, Tiết phủ lớn như vậy ở kinh thành mà tìm một người lại khó đến thế.
Đến nỗi một năm đã trôi qua tin tức về vị hôn phu vẫn không có manh mối.
Ta từng truy hỏi Tiết Cảnh Uyên.
Hắn chỉ mất kiên nhẫn nói:
“Chỉ dựa vào một miếng ngọc bội mà tìm người, làm gì dễ như vậy.”
“Kinh thành lớn đến thế, chẳng lẽ phải cầm ngọc bội đi hỏi từng người một sao?”
Ta không tin tà, cũng từng dán cáo thị tìm người.
Chỉ là không biết vì sao, cáo thị dán ra ngày hôm sau đã biến mất sạch sẽ.
Vì chuyện này, Tiết Cảnh Uyên cũng từng cảnh cáo ta:
“Kinh thành không giống ở quê ngươi, đừng tùy tiện dán cáo thị.”
Ta còn từng cùng Tiết Cảnh Uyên ra ngoài gặp bạn bè của hắn.
Bọn họ đều nói ngọc bội lạ mắt, chưa từng thấy qua cũng khuyên ta cứ yên tâm ở lại Tiết phủ, mọi người đều sẽ dốc sức giúp ta tìm người.
Nhưng ta làm sao có thể yên tâm được!
Chỉ cần nghĩ tới lời cha dặn, ta liền đứng ngồi không yên.
Tiết Cảnh Uyên bảo ta tin hắn, hắn sẽ giúp ta. Nhưng ta ở đây một năm rồi, không những chẳng có chút tin tức nào, còn thường xuyên bị hắn châm chọc.
Ninh Tiểu Dư ta có tay có chân, rời khỏi Tiết gia cũng có thể kiếm miếng cơm ăn. Cho dù không giúp ta tìm người cũng không sao, dù gì bọn họ đã thu nhận ta suốt một năm, cứ xem như đã bù vào ơn cứu mạng kia rồi.
Cho dù không tìm được người cũng không sao.
Cùng lắm thì ta về quê là được.
Nghĩ tới đây, trong lòng ta nhẹ nhõm hơn không ít.
Hai bộ y phục thay giặt, một chiếc hà bao cất toàn bộ tiền dành dụm, một tờ hôn thư, còn có một miếng ngọc bội từ nhỏ chưa từng rời người, đó chính là toàn bộ gia sản ta thu dọn được.
Chỉ chờ ngày mai phát tiền công, ta có thể rời khỏi Tiết gia rồi.
03
Tiểu Thu, người có quan hệ rất tốt với ta, nói cho ta biết một nơi trong kinh thành có thể hỏi thăm tin tức.
“Mấy ngày trước huynh trưởng ta tới thăm ta đã nói với ta.”
Tiểu Thu cắn hạt dưa lách tách trong miệng.
“Cứ đến Phù Dung Lâu ở phía đông thành ấy, nơi đó có một Bách Hiểu Sinh, trong kinh thành không có chuyện gì ông ta không biết.”
Ta mờ mịt ngẩng đầu:
“Không đúng, Tiết Cảnh Uyên từng nói với ta, Phù Dung Lâu phía đông thành đều là lừa đảo. Muốn hỏi thăm tin tức thì phải đến Phù Cừ Quán phía tây thành.”
Tiểu Thu cũng ngẩn ra:
“Nhưng… nhưng huynh trưởng ta nói, tin tức từ Phù Cừ Quán chỉ cần có tiền là có thể bịa ra, bảo ta tuyệt đối đừng đến đó.”
Hai chúng ta nhìn nhau.
Huynh trưởng của Tiểu Thu làm quản sự ở phủ Thái tử, kiến thức rộng rãi, chắc chắn sẽ không lừa muội muội ruột ở chuyện này.
Nhưng nếu nói Tiết Cảnh Uyên lừa ta, cũng không hợp lý. Hắn luôn nói ta ăn không uống không ở Tiết phủ, theo ta mà nói, hắn mới là người muốn ta sớm tìm được vị hôn phu để rời khỏi Tiết phủ nhất.
Tiểu Thu thấy ta đầy mặt khó xử, không khỏi lên tiếng an ủi:
“Có thể là nguồn tin của thiếu gia không giống huynh trưởng ta cũng nên. Không sao, dù sao sau này ngươi cũng rảnh rồi, chi bằng cả hai nơi đều đi xem thử.”
“Chỉ là Tiểu Dư, ngươi thật sự không đợi thiếu gia về rồi mới rời đi sao?”
Ta lắc đầu.
Đợi hắn về làm gì? Hôm qua Tiết Tịnh vừa bị ta chọc khóc, nếu hắn trở về biết được, còn không biết sẽ quở trách ta thế nào.
“Ta đã từ biệt lão gia và phu nhân rồi. Đợi sau này tìm được vị hôn phu, ta sẽ lại tới cửa cảm tạ ơn thu nhận một năm này.”
Ta xách tay nải, chuẩn bị đứng dậy rời đi.
Tiểu Thu có chút lưu luyến ôm ta.
“Phù Cừ Quán gần đây hơn, ngươi cứ đến đó hỏi thăm trước. Nếu không có tin tức, lại đến Phù Dung Lâu.”
Nàng ấy cẩn thận dặn dò ta:
“Qua đêm thì đến khách điếm ở phố Bách Thịnh, sạch sẽ lại rẻ. Sau này ngươi đi một mình, nhất định phải chú ý an toàn.”
Ta trịnh trọng gật đầu.
Từ biệt Tiểu Thu, ta xách tay nải rời khỏi Tiết phủ, đi về phía Phù Cừ Quán.
Chỉ là vừa đến cửa Phù Cừ Quán, ta đã thấy một nam tử áo xanh bị hai tên tay chân hung thần ác sát ném ra ngoài.
Một người trong đó không khách khí nói:
“Lần trước bạc còn chưa trả đủ, lần này còn dám đến nữa. Phù Cừ Quán không phải nơi cho ngươi ăn không uống không, cút mau.”
“Còn dám tới nữa thì đánh gãy chân ngươi.”
Người của Phù Cừ Quán đều hung dữ như vậy sao?
Ta sợ đến mức rụt vào góc tường, không dám bước tới thêm một bước.
Nam tử áo xanh bị ném ra cũng không tức giận, chỉ lặng lẽ bò dậy, phủi bụi trên người rồi định rời đi.
Ta thấy hắn tính tình tốt, không nhịn được bước tới kéo tay áo hắn.
“Ta muốn hỏi…”
Thấy ánh mắt hắn rơi xuống tay áo, ta vội vàng buông tay.
“Xin lỗi xin lỗi, là ta nóng ruột.”
Nam tử lắc đầu, giọng nói dịu dàng:
“Không sao, cô nương muốn hỏi gì?”
Ta ló đầu nhìn cánh cửa đóng chặt của Phù Cừ Quán, hạ giọng:
“Ta chỉ muốn hỏi, đến Phù Cừ Quán hỏi thăm tin tức có đắt lắm không?”
Nam tử gật đầu:
“Hỏi một lần, phải một trăm lượng.”
Một trăm lượng!
Ta trợn to hai mắt.
Có bán ta đi cũng không dành dụm được nhiều tiền như vậy.
Bình thường ta ăn uống ở Tiết phủ, nguyệt ngân đều dành lại không dùng, lúc rảnh còn thêu vài chiếc khăn đem bán. Suốt một năm qua cũng chỉ vừa vặn dành được chưa đến năm mươi lượng.
Ngay cả tư cách hỏi thăm một lần cũng không đủ.
Ta lập tức có chút ủ rũ.
Nam tử thấy vậy, lại mở miệng:
“Cô nương đang tìm người sao? Ta ở kinh thành đã lâu, nếu là người trong kinh thành, nói không chừng ta còn có thể giúp cô nương đôi chút.”
Ta nghi ngờ nhìn hắn. Ngay cả chuyện hắn muốn hỏi thăm còn chưa làm xong, lại còn có sức giúp người khác sao?
Nghĩ tới lời dặn trước khi đi của Tiểu Thu, bảo ta ra ngoài đừng tùy tiện tin người, ta không khỏi cảnh giác hơn, mở miệng hỏi ngược lại: