Chương 4 - Mèo Yêu Mê Hoặc
Mỗi ngày chỉ cần làm ba việc:
Khinh bỉ mọi người một cách bình đẳng.Phơi nắng thật nhiều, ngủ thật nhiều.Không vừa ý là hét toáng lên.
Có ta ở bên cạnh, nàng bình thường hơn hẳn, không còn hở ra là đòi giết người nữa.
Lúc nào muốn giết người, nàng lại vùi mặt vào túi mỡ bụng của ta mà hít lấy hít để.
Cũng chẳng có gì to tát, cùng lắm chứng minh Hoàng đế là một phụ nữ yêu mèo không con cái thôi.
Nhưng sau khi ta hóa hình, vấn đề này lại lớn rồi.
Hoàng huynh của nàng là Hoài Nam vương dấy binh tạo phản, lấy cớ là Nữ đế có sở thích “mài gương” (đồng tính), dung túng miêu yêu họa quốc.
Hắn lớn tuổi hơn Hoàng đế, chứng điên cũng nặng hơn.
Cho nên mục tiêu cuối cùng của hắn là bắt Hoàng đế giao ta ra, để ta sang “họa” cái quốc của hắn.
Đồ thần kinh! Đâu phải ai cũng đủ tư cách làm “con sen” của bản miêu đâu.
Giờ ta thấy hối hận quá, biết thế hồi đó không ăn hai con cá kia.
Hầy, bài học để trở thành một “con miêu bình thản” này, nhất định phải rơi rất nhiều nước mắt.
Nghe nói Hoài Nam vương hợp tác với ác thú nổi danh của yêu tộc là Thao Thiết, đã sắp đánh tới kinh thành rồi.
Quốc sư dặn ta dạo này ít ra khỏi cung, ta bề ngoài vâng dạ nhưng thường xuyên lẻn ra ngoài nghe ngóng tin tức.
Đám mèo ở chợ vừa thấy ta là xúm lại, tiếng “mô mi” “meo meo” vang như sóng trào.
“Săng Bầu đại vương! Mi yêu một con tam thể đực thì phải làm sao?”
“Chuột trong hoàng cung ngon lắm, giòn tan hà, đại vương khi nào mang cho tụi mi một ít?”
“Đại vương đại vương, khi nào trời mới mưa cá nhỏ?”
“Đại vương ngài lợi hại quá, cư nhiên có tận hai tên loài người tranh nhau làm nô lệ cho ngài!”
Ta gạt phắt tụi nó ra, toàn một lũ mèo vô dụng, ngoài bán manh ra thì chẳng biết làm gì.
Đúng thế, trong thế giới loài mèo, chẳng có Hoàng đế hay Yêu vương gì sất.
Chỉ có ta, Săng Bầu đại vương, mới là vua của thế giới.
Nhưng chỉ mình ta biết ta yếu đuối thế nào, đến một con chó ta cũng đánh không lại.
10
Ta liếm lông cho từng đứa xong thì cái lưỡi cũng muốn đình công luôn rồi.
Đám đàn em của ta, một con mèo mướp chột mắt nịnh nọt sáp lại:
“Đại vương, chẳng phải ngài luôn chê mấy con mèo đực chỉ biết nhào lộn sau lưng sao? Lần này em tìm cho ngài một con cực kỳ uy vũ, hắn còn biết bay nữa! Ngài đi xem thử đi!”
Mèo gì mà biết bay, không lẽ bị con cú mèo nó lừa rồi?
Ta theo mèo mướp về nhà nó, vừa bước vào cửa đã bị vẻ đẹp trai làm cho hú hồn.
Vị thanh niên dung mạo tuấn tú, lông mày sắc sảo, đuôi mắt hơi xếch, đang cười như không cười nhìn ta.
Ta không nhịn được đặt tay lên khuôn ngực rộng mở của hắn, tiếc thay, vuốt miêu quá nhỏ, có quá nhiều thứ không thể nắm giữ hết được.
Ta khẽ hắng giọng, nghiêm túc khen ngợi:
“Mướp, lần này ngươi làm tốt lắm, Đại vương ta rất hài lòng. Con miêu này rất tốt, thiến đi rồi đưa vào hậu cung…”
Lời còn chưa dứt, vị thanh niên đã xách gáy ta lên, làm ta sợ đến mức bốn chân quào loạn xạ:
“Láo xược! Dám đối xử với Săng Bầu đại vương như thế à!”
Thế nhưng, ta lại nghe hắn thở dài u uẩn:
“Tiểu Quất.”
Hả? Hả hả hả hả?
Mèo mướp nhìn ta, rồi lại nhìn Quân Châu, hoang mang hỏi:
“Săng Bầu đại vương, tại sao hắn lại gọi ngài là Tiểu Quất?”
Vài phút sau, ta biến thành nhân hình, túm lấy vạt áo, chột dạ ngồi bên cạnh hắn, không dám ngẩng đầu.
Quân Châu hít một hơi thật sâu:
“Muội có biết ta và nương đã tìm muội bao lâu không?”
“Chuyện năm xưa ai cũng có nỗi khổ riêng, huynh nghe muội giải thích đã…”
Ta rưng rưng nước mắt:
“Thật ra, muội là lén lút trốn đi làm thuê đấy chứ, đây là tiền lương mười năm qua muội bị người ta sờ mó mà có được. Mọi người chỉ thấy sự dứt khoát của muội, mà không thấy đôi mắt đỏ hoe của muội đâu.”
Nói đoạn, ta lôi từ trên người ra đống đồ đạc kêu leng keng: bát cơm vàng, vòng cổ đá quý và khóa vàng mà Hoàng đế đánh cho ta, không nỡ đẩy về phía Quân Châu.
Hắn vẫn lạnh lùng nhìn ta.
Ta nén đau chìa tay ra:
“Huynh còn muốn thế nào nữa? Muội chỉ là một con mèo nhỏ thôi mà, muội có lỗi gì chứ? Không được thì muội cho huynh sờ đệm thịt của muội vậy.”
Ta cứ tưởng giống như hồi trước, chỉ cần làm nũng vài câu là xong.
Ngờ đâu Quân Châu lại thật sự nắm lấy tay ta, cắn mạnh một phát vào cổ tay ta, đau đến mức nước mắt ta chực trào.
Hổ ăn thịt mèo rồi bà con ơi! Còn thiên lý gì nữa không!
Ta nghe hắn thầm thì:
“Tiểu Quất, giờ thì ta cuối cùng đã hiểu một điều, ngôn ngữ của mèo hoang chính là “chậm chân thì mất”, cho nên từ nay về sau, muội đừng hòng rời khỏi ta nửa bước.”
Cứ bám mèo thế này thì ta sẽ không nhịn được mà mang hắn ra góc tường dán bẫy chuột mất thôi.
Dưới đây là bản dịch hoàn thiện cho các chương cuối và phần ngoại truyện tuân thủ đúng hệ thống nhân xưng, tính cách nhân vật và văn phong hài hước, ấm áp đã thiết lập:
11
Quân Châu nói được làm được, ta đi đâu hắn theo đó, hại đám đàn em của ta cứ rối rít hỏi hắn là ai.
Ta bảo: “Đây là hổ, tọa kỵ mới của ta.”
“Hổ là cái gì cơ?”
Quân Châu liếc nhìn con mèo tam thể kia một cái: “Hổ, chính là loại mèo to hơn một chút.”
Hầy, ca ca lớn rồi, không còn vui nữa, cũng chẳng dễ lừa nữa.
Ta định dẫn Quân Châu đi khoe với con sen của ta.
Nhưng khi vào cung mới phát hiện, binh mã của Hoài Nam vương đã tràn vào thành, hai bên đang đánh nhau túi bụi.
Hoàng đế từ chối giao ta ra, Hoài Nam vương lại chẳng biết ta mặt mũi thế nào, thế là hạ lệnh lùng sục toàn bộ mèo trong thành, lôi từng con ra để tìm ta.
Mẹ kiếp, miêu thật sự nổi giận rồi!
Ta hầm hầm khí thế xông vào cung, binh sĩ canh cửa vừa thấy ta đã cuồng hỉ: “Người đâu! Con mèo Vương gia tìm ở đây này!”
Ta chỉ tay vào hắn, nói với Quân Châu: “Đi, vả hắn hai cái cho muội.”
Quân Châu mặt không cảm xúc vả cho hắn hai cái tát nảy lửa, nhanh đến mức hiện cả tàn ảnh.
Kế đó suốt dọc đường đi, chuyện tương tự cứ thế xảy ra.
Ngay cả con chó đi ngang qua cũng bị hắn vả cho hai cái, tuyệt đối không phải ta công báo tư thù đâu nhé.
Hoàng đế đang đối chất với Hoài Nam vương, nhìn thấy ta thì vừa kinh ngạc vừa an lòng: “Tiểu Quất đại nhân, nơi này nguy hiểm, sao ngươi lại tới đây?”
Ta thở dài một tiếng:
“Thần vốn là mèo nhỏ, cày cấy chốn rừng sâu, mong bảo toàn mạng miêu thời loạn lạc, chẳng cầu hiển đạt với Yêu vương. Bệ hạ chẳng hiềm thần là Ha-ki-mi, hạ mình hạ cố, ba lần đến bên nương thần mời thần về, hỏi thần chuyện bán manh, thần do đó mà cảm kích, bèn hứa cùng Bệ hạ gánh vác xông pha.”
Hoàng đế cảm động đến rưng rưng nước mắt, nói với ta: “Thực ra ngươi không cần đến đâu, vị phía sau ngươi đến là được rồi.”
Con Thao Thiết mình người mặt dê cứ dán mắt nhìn ta không rời, rồi nói với Hoàng đế: “Con mèo nhà ngươi hình như bị bệnh rồi, đứng xa quá nhìn không rõ, hay là ngươi đưa nó qua đây để ta xem cho kỹ chút?”
Hoàng đế cười lạnh: “Hừ! Đồ trộm mèo hiểm độc xảo trá, ngươi tưởng ta sẽ mắc mưu sao?”
Quay đầu lại đã thấy ta vô tri vô giác mò đến trước mặt Thao Thiết tự bao giờ: “Thật không hả?”
Ta ngồi ngay ngắn, ngẩng đầu nhìn mụ: “Có điều ta chỉ là một con mèo nhỏ thôi, có việc gì mụ cứ đi mà nói với ca ca ta ấy.”
Thao Thiết: “Ca ca ngươi là ai…”
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy phía sau nổi lên một trận cuồng phong.
Một con cự hổ to gấp mười lần hổ thường vọt ra từ làn gió, trong đôi mắt vàng kim rực cháy chỉ có sự tàn nhẫn lạnh lùng, rồi sau đó, hắn dang rộng đôi cánh đen kịt che lấp cả bầu trời.
Như hổ thêm cánh.
Ta ngẩn người, cái thứ gì đây trời?
Ta hơi đắn đo, không biết có nên báo cho nương không, rằng con hổ nương đẻ ra bị đột biến rồi.
Thao Thiết trợn tròn mắt, bỗng chốc cười rộ lên: “Cùng Kỳ, hóa ra là ngươi!”
Ta: “Cùng Kỳ là cái gì?”
Quân Châu: “Cùng Kỳ chính là con hổ mọc thêm cánh.”
Được rồi ta hiểu rồi, vạn vật đều có thể là hổ hết.
12
Giờ thì đội hình đã phân chia xong.
Hoàng đế và Hoài Nam vương mỗi người nắm ngàn quân, Thao Thiết và ca ca ta ngang tài ngang sức, còn lại là đám đại yêu cấu kết với Hoài Nam vương và một đứa yếu đuối không cầu cứu được gì nhưng lại rất đáng yêu là ta.
Nhìn thế này, phe ta cầm chắc phần thua.
Cũng may lúc này ta đã học được kế “Điền Kỵ đua ngựa”.
Cuối cùng chốt hạ là ta đối chiến với Thao Thiết.
Hoàng đế nghi hoặc: “Thế này mà cũng được sao?”
Ta tự tin gật đầu, hiến dâng cái bụng và đệm thịt của mình, chuẩn bị quyết tử với mụ ta.
Thực ra hồi ở trong cung, ngày nào cũng có đủ loại yêu thú lẻn vào hít ta.
Nhưng ta chỉ cho tụi nó hít một hơi thôi, còn lại đều do đàn em của ta lo liệu.
Thao Thiết là khách quen rồi, nhờ thiên phú chủng tộc mà mụ ta mở mồm ra là có thể hít một lúc năm con mèo.
Đó mới là lý do vì sao ta leo lên được chức Săng Bầu đại vương.
Nhưng chuyện này riêng tư quá, xin lỗi, ta không có nghĩa vụ phải chia sẻ.
Ngay lúc bọn họ đang đánh nhau sứt đầu mẻ trán, Thao Thiết lẳng lặng nhìn ta, hít một hơi thật sâu.
Giữa lúc ai nấy đều tưởng mụ ta định xơi tái ta, mụ bỗng dưng bắt đầu lảm nhảm:
“Cái con mèo nhỏ này, ngươi định làm gì nữa đây, ngươi tưởng thoát được khỏi lòng bàn tay ta sao? Không thoát được đâu! Hi hi hi hi hi!”
Kèm theo tràng cười điên dại là những cái hôn tới tấp.
“Mèo nhỏ như ngươi, sinh ra là để bị mẹ ăn sạch sành sanh đó! Hắc hắc hắc hắc!”
“Kháng cự? Kháng cự cũng vô ích thôi!”
Đợi đến lúc bọn họ đánh xong, ta đã bị Thao Thiết hít đến mức xù hết cả lông lên.
Quả nhiên, với nghị lực của Thao Thiết thì căn bản không thể kháng cự nổi thứ sinh vật萌 (đáng yêu) này.
Mụ bế thốc ta lên rồi chạy nước rút trăm mét:
“Từ giờ ta sẽ là mẹ mới của ngươi, thôi nào con gái, chào tạm biệt cái tên anh trai lạ mặt kia đi.”
Quân Châu tức giận mắng lớn: “Quân Dương, ngươi đừng quá đáng! Xét về vai vế ngươi là tỷ tỷ của Tiểu Quất, ngươi dám chạy thử xem, xem nương có xử ngươi không!”
Thao Thiết chột dạ cúi đầu.
Ta không khỏi kính phục người mẹ anh hùng của mình, rốt cuộc nương đã nuôi bao nhiêu chủng loại yêu thú vậy?
Giờ xem ra, trong cái ổ này chỉ có Quân Triều là con ruột.