Chương 1 - Mèo Yêu Mê Hoặc
1
Ta là một con miêu yêu, bị bọn tróc yêu sư của Giám Thiên Ty truy đuổi từ thị trấn đến tận thâm sơn.
Chẳng qua chỉ ăn có hai con cá của bọn họ, cần gì truy cùng đuổi tận đến vậy?
Người không biết còn tưởng ta phạm phải thiên điều.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, che lấp hết thảy khí tức xung quanh.
Ta kiệt sức, đành tùy tiện chui vào một sơn động tránh mưa.
Không ngờ qua nửa canh giờ, đám tróc yêu sư vẫn chưa đuổi tới.
Ta thở phào một hơi, co mình vào góc, liếm lớp lông ướt sũng.
Toàn thân bị mưa dội lạnh thấu, vừa rét vừa đói, chỉ biết run rẩy cuộn tròn.
Bỗng nơi cửa động vang lên âm thanh lạ.
Chẳng lẽ bọn tróc yêu sư đã đuổi tới?
Tai ta giật một cái, lập tức đứng dậy cảnh giác, chuẩn bị bất cứ lúc nào cũng có thể đào thoát.
Nhưng khi nhìn rõ thân ảnh to lớn nơi cửa động, trước mắt ta tối sầm.
Thà là tróc yêu sư còn hơn!
Mây theo rồng, gió theo hổ.
Cuồng phong tan đi, trước mặt ta là một con nữ hổ yêu.
Tứ chi thon dài, bước đi vững vàng, thân thể cường kiện mà mỹ lệ, ẩn chứa sức mạnh bộc phát kinh người.
Chỉ e một quyền là đủ đá//nh ch//ết trăm cái ta.
Khó trách đám tróc yêu sư kia không dám truy tới.
Mẫu hổ thong thả tiến lại, cúi đầu thật thấp, ghé sát ta mà ngửi ngửi.
Ta run như cầy sấy, lắp bắp nói:
“Sơn quân… thịt mèo không ngon đâu…”
Răng nanh sắc bén lóe ánh trắng đã sắp hạ xuống.
Ta bật khóc, kêu lên:
“Nương a!”
Mẫu hổ bật cười, đáp lại:
“Nhi a!”
Cơn đau tưởng tượng không hề ập tới.
Ngược lại, chiếc lưỡi thô ráp đầy gai của nàng quét mạnh lên lưng ta, liếm đến mức ta lăn lóc nghiêng ngả trên đất.
Vừa liếm, nàng vừa mắng:
“Không phải đã dặn con ngoan ngoãn ở trong hang sao? Không nghe lời! Chạy ra ngoài suýt bị sói tha đi!”
Mắng xong, nàng cẩn thận ngậm lấy gáy ta, tha sâu vào trong động.
Lúc này ta mới phát hiện bên trong lại có động thiên khác.
Hai con hổ con nằm kề đầu ngủ trong ổ cỏ khô, xung quanh rải rác xương thú ăn dở.
Bị động tĩnh làm tỉnh giấc, chúng “inh inh” gọi mẫu thân.
Mẫu hổ quay sang con hổ đực lớn hơn dặn:
“Quân Châu, trông chừng muội muội ngươi, đừng để nó chạy ra ngoài nữa.”
Ta trầm mặc.
Nhìn lại chính mình—dẫu bản thể là mèo cam, nhưng hoa văn này rõ ràng không đúng a?
Con mẫu hổ này… chẳng lẽ bị mù mặt?
Nhận nhầm con thì thôi, đến cả giống loài cũng nhận sai… con cái là có thể tùy tiện nhận vậy sao?
Ta căng thẳng nhìn đại ca Quân Châu, sợ hắn vô tình vạch trần thân phận của ta, vậy thì đêm nay khỏi cần ra ngoài kiếm ăn nữa.
Nhưng Quân Châu chỉ dùng ánh mắt “thông tuệ nhìn ta vài giây, rồi gật đầu.
May quá… cả nhà này đều m//ù mặt.
Mẫu hổ đặt ta vào ổ.
Một đực một cái hai con hổ con lập tức sáp lại liếm lông cho ta.
Ta cũng vội vàng nịnh nọt liếm lại chúng.
Huynh một ngụm, tỷ một ngụm…ta cũng một ngụm.
2
Nương ăn xong con mồi, vừa quay về thấy ba đứa tụi ta đùa nghịch làm lông tóc rối bù cả lên, liền mắng cho một trận lôi đình.
Nàng vơ cả ba đứa vào dưới bụng. Một luồng hơi ấm ập đến, ta thoải mái nheo nheo mắt, nhưng rồi chợt nhận ra có gì đó sai sai.
Ta đã là mèo trưởng thành rồi, ta không – muốn – uống – sữa đâu nương ơi!
Chuyện này mà để đám yêu quái khác biết được, mặt mũi ta biết giấu vào đâu?
Ta quào bốn chân loạn xạ, cuống quýt kêu “meo meo” ầm ĩ.
Nhưng kháng nghị vô hiệu, ta vẫn bị nương dùng vũ lực ấn đầu bắt uống một ngụm lớn.
Nàng nói với vẻ đầy tâm huyết:
“Tiểu Quất à, con không được kén ăn. Con nhìn xem, con có thể lớn nhanh hơn cả huynh tỷ là nhờ cái bụng ăn tốt đấy. Con nhất định sẽ trở thành đứa có tiền đồ nhất trong lứa này!”
Hai con hổ con mới sinh chưa được bao lâu chỉ bé bằng cái mũi chân, thực ra còn chưa to bằng bản thể của ta.
Nhưng ta chẳng vui nổi chút nào, vì chỉ vài tháng nữa thôi, nương sẽ phát hiện ra ta hoàn toàn không lớn thêm được tí gì.
Đến lúc đó, chính là ngày giỗ của ta.
Nghĩ vậy, ta lại tì hục uống thêm mấy ngụm sữa.
Sự đã thế này, thôi thì cứ ăn cái đã.
Biết đâu uống nhiều vào, hơi người dính đầy mùi hổ mẹ, bọn họ sẽ thật sự không phân biệt được nữa.
Sau này có dịp về quê, ta nhất định phải nổ một trận ra trò với bà con lối xóm: Ta đây cũng từng là con mèo dám giật đồ ăn với hổ đấy nhé!
Ăn xong, nương đứng dậy dặn dò:
“Ta ngửi thấy mùi của tróc yêu sư quanh đây, mấy ngày tới các con tuyệt đối không được ra ngoài! Nghe rõ chưa?”
Ta vốn đang định nhân lúc nương đi vắng để chuồn êm, nghe vậy liền bẹp dí trở lại.
À đúng rồi, bên ngoài vẫn còn đám tróc yêu sư đang rình rập mà.
Nương vừa đi, Quân Châu lại sáp tới liếm lông cho ta.
Ta lấy tay đẩy hắn ra.
Vạn nhất cái tên này càng liếm càng thấy thơm, không kìm lòng được mà xơi tái ta luôn thì biết làm sao?
Hắn thất vọng nằm bẹp bên cạnh ta, cái đuôi dài cứ vẫy qua vẫy lại, làm ta ngứa mắt không nhịn được mà lao vào vồ.
Nhưng oái oăm thay, cứ mỗi lúc ta sắp vồ trúng thì cái đuôi ấy lại khéo léo lách đi mất hút.
Tỷ tỷ Quân Triều tưởng ta đang vờn nhau với Quân Châu, cũng nhào tới vật ta ra, cả đám lăn lộn thành một cục trên đất.
Ta thầm đắc ý trong lòng.
3
Trời mưa ròng rã nửa tháng trời, đám tróc yêu sư cuối cùng cũng bỏ cuộc không truy đuổi ta nữa.
Nửa tháng này, ngày nào ta cũng tìm cách đào tẩu, nhưng Quân Châu canh chừng ta kỹ quá, cứ hễ ta định thò mặt ra ngoài là hắn lại kịp thời chặn đứng.
Cái thằng nhóc này càng lớn càng phổng phao, ta đánh không lại chút nào.
Cuối cùng cũng có một ngày, ta thừa dịp hắn sơ ý mà lẻn được khỏi hang.
Chẳng chạy được bao xa, ta đâm sầm vào một đàn lang yêu.
Ta thầm rủa cái số mình đen đủi, ở trong hang hổ ấm áp an toàn quá lâu nên mất sạch cảnh giác, quên mất cái khu rừng này vốn dĩ đầy rẫy hiểm nguy.
Bầy sói vây quanh, bao vây ta vào giữa.
Toàn bộ lông lá trên người ta dựng đứng hết cả lên.
Con sói đầu đàn ngửi ngửi bên cổ ta, lấy làm lạ:
“Con mèo này sao trên người lại có mùi của con mẫu hổ Quân Tầm Thu nhỉ?”
Ta cố làm ra vẻ trấn tĩnh:
“Ngươi cứ ngửi tiếp đi, cẩn thận ta gọi nương ta đến thịt ngươi đấy!”
“Nương ngươi là ai?”
Ta ngẩng cao đầu, lý trực khí tráng đáp:
“Nương ta là Quân Tầm Thu!”
Ta cứ tưởng phen này dọa được bọn chúng, ngờ đâu đám lang yêu đưa mắt nhìn nhau, rồi dường như bị lời ta nói làm cho buồn cười.
“Bệnh điên của Quân Tầm Thu vẫn chưa khỏi à? Lại đi nhặt yêu quái khắp nơi về làm con mình rồi.”
“Thôi bỏ đi đại ca, con mèo này chẳng có mấy lạng thịt. Vạn nhất để Quân Tầm Thu phát hiện chúng ta ăn thịt con bả, bả lại phát điên bắt chúng ta đền cho một đứa thì tính sao?”
Sói đầu đàn trầm tư hồi lâu rồi nói:
“Được rồi được rồi, lần trước bả lên cơn điên, cứ khăng khăng bảo bà nội ta là con gái bả, làm bà nội ta một phen hú vía.”
Sau một hồi thảo luận, bọn chúng quyết định thả ta đi.
Ta đứng tại chỗ bình ổn lại tâm trạng, đồng thời suy nghĩ về “bệnh điên” của nương mình.
Ta đã bảo mà, nương có phi lý đến đâu cũng không đến mức nhận mèo làm con, hóa ra là bị bệnh thật.
Bỗng nhiên, bụi cỏ rạp xuống, bóng cây lay động, ta cảnh giác dựng đứng đôi tai, cảm giác có sinh vật gì đó đang lao tới với tốc độ cực nhanh.
“Tiểu Quất, em lại chạy loạn rồi.”
Quân Châu u ám nhìn ta nói.
Ta chỉ biết lấy lòng sáp lại liếm lông cho hắn, lương tâm cắn rứt thầm thì:
“Anh, anh đừng mách nương nhé.”
Quân Châu này không biết có phải bị đột biến hay không, rõ ràng ăn cùng ngủ cùng với ta và tỷ tỷ, kết quả chỉ có mình hắn lớn nhanh như thổi, giờ đã to hơn ta nửa cái thân người rồi.
Sâu trong đôi mắt vàng kim ấy đôi khi còn lóe lên một tia ác ý lạnh lẽo, trông chẳng giống một con hổ yêu bình thường chút nào.
Quân Châu thở dài lắc đầu, nhưng giây tiếp theo ánh mắt liền trở nên sắc lẹm, khom lưng hạ thấp trọng tâm, từ trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đầy cảnh báo.
Hắn nhìn về phía sau lưng ta, nơi đó có mấy vị tróc yêu sư mặc bạch bào đang lặng lẽ xuất hiện.
Ta thầm rủa một tiếng.
Đúng là âm hồn không tan!
4
Vị thanh niên đi đầu tiến lên một bước.
“Giám Thiên Ty làm việc, phụng chỉ bắt giữ miêu yêu Tiểu Quất, thỉnh Sơn quân nhường bước!”
Tim ta thắt lại, vội vàng nhìn về phía Quân Châu.
Biết ngay mà, ngươi cũng là một kẻ mù mắt nốt.
Nhưng dù thế nào, hôm nay e là ta khó tránh khỏi việc bị bọn họ đưa đi.
Nếu Quân Tầm Thu ở đây, Giám Thiên Ty còn nể mặt đôi phần.